Cổ Đại Thí Hôn

Lượt đọc: 10167 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342
Tiến »
Chương 4
giải vây

❊ ❊ ❊

Nam nhân giả bộ đáng thương chỉ khiến người ta buồn nôn, nhưng nếu là nam nhân hào hoa phong nhã, chỉ cần nhíu mày lộ ra chút thần sắc ưu buồn sẽ rất dễ kích thích bản năng của người mẹ, muốn bảo hộ cho sự tuấn tú nho nhã kia. Người ta đã mở miệng nhờ rồi, Lâm Lan có chút bối rối, ra vẻ ngạc nhiên: "A? Đây không phải Lý tú tài sao? Anh mà không gọi thì tôi không nhận ra mất, còn có vị này là..."

Lý Minh Doãn thừa dịp Trương tiểu thư đang ngây người liền gạt tay cô ta ra, vội vã giới thiệu: "Vị này là Trương đại tiểu thư."

Thì ra là đại tiểu thư nhà họ Trương, khó trách không biết liêm sỉ, đúng là rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, ban ngày ban mặt sắc nữ dám đùa giỡn chòng ghẹo nam nhân, Lâm Lan càng thêm khinh bỉ vị Trương tiểu thư vài phần. Trương tiểu thư mất hứng liếc Lâm Lan một cái, mọi nữ nhân xinh đẹp đều là kẻ thù của cô ta, nhất là nữ nhân xinh đẹp quen biết Lý tú tài này.

Cảm nhận được địch ý mãnh liệt tản ra từ người Trương tiểu thư, Lâm Lan chợt hiểu được tình hình, nhíu mày hỏi Lý tú tài: "Lý tú tài, mấy nốt đinh nhọt trên người anh đã đỡ chưa?"

Mặt Lý Minh Doãn nghệt ra, có chút lúng túng cùng tức giận, hắn bị đinh nhọt từ bao giờ vậy?

Không đợi Lý tú tài trả lời, Lâm Lan tiếp tục nói: "Hồ đại phu nói, những nốt đinh nhọt trên người anh không coi thường được đâu, chưa khỏi hẳn thì không được đi hóng gió, nếu không chuyển biến xấu, sẽ bị chảy mủ, rữa nát mà chết, đáng sợ hơn là còn lây bệnh..."

Mặt vị Trương tiểu thư biến sắc, hốt hoảng nhìn Lý tú tài, ai biết dưới y phục của nam tử tuấn mỹ như tiên giáng trần kia lại che giấu một thân thể xấu xí mụn nhọt, nghĩ lại vừa rồi vừa lôi kéo hắn, đụng chạm da thịt hắn, trên người liền truyền đến trận ngứa ngáy.

"Trương tiểu thư, vừa rồi cô đụng phải anh ta hả? Nếu không cẩn thận đúng phải da thịt anh ta, à mà không, kể cả động vào quần áo của anh ta thôi, tôi khuyên cô mau chóng về nhà chuẩn bị nước lá ngải cứu mà tắm đi, lại đốt lá ngải mà xông hai canh giờ, nếu không sẽ bị lây bệnh đấy... lúc ấy thì thảm lắm, cô xinh đẹp như vậy, chẳng may trên mặt có mấy cái nhọt..." Lâm Lan hảo tâm chân thành nhắc nhở Trương tiểu thư.

Trương tiểu thư không đợi Lâm Lan nói dứt câu, liền hướng sang Lý tú tài thấp giọng mắng một câu: "Thật là xui xẻo." Dứt lời phất áo lên xe ngựa cách đó không xa rời đi, ban ha hoàn vội vã đuổi theo, giây lát người xe đã đi xa.

Lâm Lan nhìn sắc mặt Lý tú tài đen sì, hình như là bất mãn lớn lắm rồi, nàng tức giận nói: "Tôi giúp anh giải vây, anh không nói được một lời cảm ơn còn trừng mắt nhìn tôi hả? Người chòng ghẹo anh có phải tôi đâu."

Lý Minh Doãn gằn giọng: "Chòng ghẹo" hai chữ này nghe thật chói tai.

"Nhưng cô cũng không nên nói tôi bị đinh nhọt." Lý Minh Doãn chau mày.

Lâm Lan yên lặng: tôi chưa nói anh bị lây bệnh hoa liễu từ kỹ viện là may cho anh rồi đấy. "Anh trách tôi phá hoại chuyện tốt của anh hả? Mới vừa rồi Trương tiểu thư kia lôi kéo anh không tha, sao không thấy anh hung hăng như giờ." Lâm Lan hoài nghi nhìn Lý tú tài.

Lý Minh Doãn bị Lâm Lan mỉa mai, cảm thấy ngột ngạt khó thở, cổ nhân có câu, nữ nhân cũng thâm hiểm như tiểu nhân. Cổ nhân thật không lừa ta. "Không phải vậy." Lý Minh Doãn rầu rĩ nói

Lâm Lan vẫn không cam lòng: "Không phải thì sao anh vẫn cứ làm ra vẻ muốn ăn thịt người thế hả? Tôi chỉ có khả năng như vậy thôi. Anh muốn tôi giải vây cho anh, còn phải làm cho thanh lịch trang nhã, tôi không làm nổi. Sau này anh có phiền toái gì thì đừng tìm đến tôi nữa."

Lý Minh Doãn thoáng lúng túng, ngẫm nghĩ giây lát, Lâm Lan chỉ là một cô thôn nữ, mặc dù có biết chút y thuật nhưng chẳng phải cũng chỉ là một người bình thường sao? Có thể khiến Trương tiểu thư kia cuống cuồng rời đi coi như không tệ, lại nghĩ tới Trương tiểu thư xông ngải hai canh giờ, tha hồ nước mắt nước mũi, tâm tình Lý Minh Doãn liền tốt lên vài phần, sắc mặt cũng không khó coi nữa, nhưng mà bị người ta nói toàn thân đinh nhọt, hắn không thể quên được, đành chắp tay hướng Lâm Lan lạnh nhạt nói: "Chuyện hôm nay đa tạ cô nương."

Lâm Lan bĩu môi: "Không có gì, dù sao cũng chẳng phải lần đầu anh gây phiền toái cho tôi." Sắc mặt Lý Minh Doãn biến hóa, cô nàng này không biết xấu hổ còn dám gợi lại chuyện cũ sao.

Bà ngoại hắn bị bệnh thấp khớp, cứ có đợt mưa dầm là lại đau đớn khó chịu, bước đi cũng khó khăn, nghe Hồ đại phu nói dùng rắn trắng ngâm rượu thuốc uống rất có hiệu quả, nhưng không may, vùng này rắn rất hiếm thấy. Hắn ở trên núi mấy ngày, vất vả mới tìm được một con, mắt thấy thành công ở trước mặt rồi, ai ngờ từ đâu bay ra một con dao thái thuốc, chém đứt đôi con rắn, hai hắn vừa tiếc vừa tức giận, nhất thời vô ý bị rắn cắn một nhát, thiếu chút nữa xuống làm bạn với Diêm vương, ăn dầm ở dề trong núi mấy ngày, sinh nhật bà ngoại cũng bỏ lỡ, hắn không dám nói sự tình cho bà ngoại, sợ bà lo lắng, cuối cùng bị bà quở trách mãi đến nay. Lý Minh Doãn hờ hững nhìn người hay khởi xướng làm chuyện xấu kia, không buồn cãi cọ, xoay người rời đi, chỉ chừa cho Lâm Lan một bóng lưng cao lớn.

Lâm Lan không khỏi kinh ngạc, hắn có ý gì vậy? Người ta nói "Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo"(ân nghĩa nhỏ như giọt nước cũng phải dùng cả con suối để báo đáp.), hắn không báo đáp đã đành còn quay lưng đi không lời chào, tú tài thì giỏi lắm hả? Lâm Lan nàng đời trước cũng là nghiên cứu sinh trường y có tiếng chứ bộ... Lâm Lan nói thầm vài câu, tức giận quay đầu bước đi. Oái, không đúng, đây chẳng phải hướng về nhà sao, Lâm Lan xoay người nhìn bóng lưng đã đi xa kia, chỉnh lại giỏ trúc trên lưng, tăng nhanh cước bộ chạy tới.

Lâm Lan ngẩng mặt ưỡn ngực mười phần khí thế đi bên cạnh Lý tú tài, tới lúc vượt qua hắn vài chục bước chân mới đi chậm lại, nhàn nhã thưởng cảnh điền viên, thỉnh thoảng hát vài bài dân ca, hoặc là giật vài cọng cỏ đuôi chó ven đường, ai bảo làm nàng buồn bực, nàng cũng sẽ khiến cho kẻ đó buồn bực.

Lý Minh Doãn kinh ngạc nhìn Lâm Lan đang lắc lư phía trước, nghe nàng vui vẻ hát một bài dân ca, hắn không khỏi cắn môi, nàng thật đúng là không chịu thua thiệt. Một đại nam nhân đi theo sau một tiểu nữ nhân, quả thật chướng mắt, nhưng hắn lại không muốn tranh giành với nàng, sợ mất đi phong độ. Lý Minh Doãn đành dừng bước, định đợi Lâm Lan đi xa rồi mới đi tiếp.

Lâm Lan không nghe thấy tiếng bước chân phía sau nữa, lén quay đầu lại thăm dò, thấy hắn đã dừng bước, nàng nhíu mày, giây lát thu hồi tâm tư trêu cợt hắn, chăm chú lên đường.Nhìn bóng nàng mỗi lúc một xa, Lý Minh Doãn không khỏi thở phào nhẹ nhõm, mới vừa rồi hắn thật sự bận tâm chuyện nàng so đo với hắn, nữ nhân này thật không dễ chọc.

Lâm Lan mới từ đường nhỏ đi tới đường lớn đã nghe thấy từ rất xa có người hưng phấn hô to: "Lâm Lan, Lâm Lan, ta ở đây này..."

Lâm Lan nhất thời ai thán một tiếng: Xong, vẫn bị Bảo Trụ bắt được. Bên kia, Bảo Trụ xách theo một túi trứng vịt chạy ào tới.

"Lâm Lan, sao nàng đến muộn vậy, ta chờ nàng lâu quá." Bảo Trụ cười rạng rỡ, phảng phất tuyên cáo hắn rất thông minh cơ trí, bất kể Lâm Lan đi đường nào hắn cũng có thể đón đợi được.

Lâm Lan miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: "Anh chờ tôi có chuyện gì không?"

Bảo Trụ nói vô cùng tự nhiên: "Cùng nàng vào thành a."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342
Tiến »