Cổ Đại Thí Hôn

Lượt đọc: 10348 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342
Tiến »
Chương 16
nén giận

❊ ❊ ❊

Kim Phú Quý dập thuốc, cất tẩu thuốc vào một bên hông, nói: "Vợ Lâm Phong đã nói vậy, Lâm Phong, sáng mai cậu đi hỏi Lý tú tài. Nếu Lý tú tài cũng thấy không có vấn đề gì thì việc này vẫn còn đường cứu vãn. Cho dù Trương gia có bá đạo đến đâu thì cũng không thể làm trái với cái "lý" này được.

Chẳng qua mọi người phải giữ kín miệng, không được để lộ ra điều gì. Nếu lại xảy ra chuyện thì lúc đó đừng trách ta dùng thôn quy xử lý. Bất cứ ai cố ý quấy rối trị an trong thôn, làm cho thôn Giản Tây không thể an bình thì theo luật đuổi khỏi thôn." Kim Phú Quý nói xong nghiêm túc nhìn Diêu Kim Hoa.

Diêu Kim Hoa dĩ nhiên hiểu, lời trưởng thôn là nói cho cô ta nghe, mặc dù trong lòng khinh thường nhưng vẫn còn có chút sợ. Lúc này cô ta cúi mặt tranh ánh mắt bén nhọn của trưởng thôn, lòng phẫn nộ.

"Được rồi, không còn sớm nữa, chúng ta về trước, đợi tin tức ngày mai của Lâm Phong."

Kim Phú Quý đứng dậy chào hỏi Trần Lượng thúc và Diệu Huy thúc, sau đó cùng nhau rời khỏi Lâm gia. Lâm Phong đi ra ngoài tiễn bọn họ, trong phòng còn lại Lâm Lan cùng Diêu Kim Hoa. Diêu Kim Hoa nhíu mày, mỉa mai nói:

"Em chồng thật có bản lĩnh, âm thầm quyến rũ Lý tú tài ngay được."

Diêu Kim Hoa cố ý nhấn mạnh hai chữ "quyến rũ".

Lâm Lan không thèm nhìn chị ta, đi thu dọn chén trà, vừa làm vừa nói: "Tôi nào có bản lãnh như chị dâu, hại mẹ chồng tức chết, bán đứt em chồng, còn có thể đem tướng công xoay vòng vòng, đá mặt phải dầy, tâm địa đen tối mới có thể làm ra những chuyện vô sỉ thế này, trong huyện thành Phòng Ăn, chị coi như là nhất rồi đấy."

Diêu Kim Hoa giận run, hôm nay cô ta đã tích đủ hỏa khí, bạc tới tay còn bị cướp, lại còn bị trưởng thôn dạy dỗ khiến trong ngoài đều biết cô ta không phải người tốt đẹp, Lâm Lan còn dám mạt sát cô ta, Diêu Kim Hoa nhào qua, căm tức Lâm Lan, cầm lấy mấy cái chén trong tay Lâm Lan xán mạnh xuống đất, trong nhà tiếng "loảng xoảng" vang lên giòn tan.

"Lâm Lan, cô không còn coi tôi là chị dâu cô hả?"

Diêu Kim Hoa tức giận. Lâm Lan không chút mảy may, lạnh nhạt nói:

"Lâm Lan tôi chỉ kính trọng những người đáng kính trọng, còn những kẻ tâm bất chính, lòng ác độc, may mắn là tôi không thèm để ý, nếu khiến tôi để ý, tôi sẽ cho những kẻ đó hối hận vì đã đầu thai đến cõi đời này."

Lâm Lan lạnh lùng nói, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Diêu Kim Hoa, cô ta nhất thời lạnh gáy, tại sao Lâm Lan không giống Lâm Phong chút nào, cũng không giống mẹ chồng, miệng lưỡi bén nhọn, lại có tâm cơ, ba năm trôi qua, vô số lần giao phong cô ta không chiếm được nửa lần thắng. Lâm Lan đúng là cái gai trong mắt cô ta, ngày nào chưa diệt trừ được Lâm Lan, ngày đó cô ta còn chưa an tâm.

Lần này vốn là một cơ hội tốt, vừa có thể đuổi Lâm Lan đi, vừa có thể kiếm được một số bạc lớn, quả thực là cơ hội từ trên trời rơi xuống, đáng tiếc cô ta chưa kịp nếm thử tư vị thì cơ hội đó đã biến thành một tảng đá đâm vào người, Diêu Kim Hoa phẫn uất, nhất định đem chuyện này làm tới cho thành mới được.

Lâm Phong trở vào, vừa vào cửa liền "ai u..." một tiếng, ôm chân nhảy lên, hóa ra là đạp trúng mấy mảnh chén vỡ do Diêu Kim Hoa đập phá.

"Ca, đứng yên đừng nhúc nhích, trên mặt đất còn vụn sứ vỡ."

Lâm Lan vội vã cảnh báo. Diêu Kim Hoa thấy Lâm Phong khốn khổ co chân lặc lè vội la lên:

"Mắt mũi để đâu vậy? Mau ngồi xuống tôi xem xem có nghiêm trọng không."

Lâm Lan vội đi lấy chổi và gàu hót rác vào dọn dẹp mảnh sứ vỡ, Lâm Phong ngồi xuống ghế cởi giầy, lòng bàn chân đang chảy máu, Diêu Kim Hoa cầm lấy giầy lầu bầu:

"Đế giầy cũng bị cắt rách rồi."

Lâm Lan tức giận:

"Rốt cuộc giầy quan trọng hơn hay chân anh tôi quan trọng hơn. Chị đúng là đồ đàn bà hư hỏng, lại ăn bớt nguyên liệu khâu giầy mới thế, đúng là nên sớm ném đi thì hơn."

Diêu Kim Hoa quay đầu tức giận nhìn chằm chằm Lâm Lan:

"Cô nói dễ nghe nhỉ, sao cô không làm cho anh cô một đôi đi?" "Thôi được rồi, được rồi, giầy này còn có thể vá lại được."

Lâm Phong vội giảng hòa. Ca ca vẫn luôn như vậy, thấy có chuyện thì chẳng dám làm rõ, sợ mất lòng vợ, đành phải hòa giải, Lâm Lan rất muốn mặc kệ, nhưng nhìn thấy chân anh trai máu tươi chảy ròng ròng, nàng không nỡ, đi vào nhà cầm thuốc cầm máu ra ném cho Lâm Phong:

"Lau máu đi rồi bôi cái này vào, mấy ngày tới đừng chạm vào nước."

Lâm Phong "ai" một tiếng, bôi thuốc lên vết thương, sau đó quay ra hỏi Lâm Lan:

"Muội muội, muội tính gả cho Lý tú tài thật hả?"

Lâm Lan cười lạnh: "Muội còn sự lựa chọn khác sao?"

Lâm Phong nghẹn họng, hồi lâu đau lòng nói: "Tại ca ca vô dụng, vô dụng."

Diêu Kim Hoa không vui, hung hăng nhéo vào đùi Lâm Phong một cái, hắn nặng nề thở một hơi dài.

"Cái gì gọi là không có lựa chọn khác? Gả cho Trương lão gia có gì không tốt? Nửa đời sau ăn sung mặc sướng, vinh hoa vô tận, có người nào gây cản trở cô sao?"

Diêu Kim Hoa vừa nói vừa nháy mắt với Lâm Phong.

Lâm Phong bất đắc dĩ nói: "Chị dâu em nói rất đúng!"

Diêu Kim Hoa lại tiếp: "Tên Lý tú tài kia nghèo rớt mùng tơi, đi theo hắn không những phải vất vả khổ cực, đến ngày nào đó không chịu được nữa hắn sẽ bán cô đi đấy."

Diêu Kim Hoa vừa nói vừa trợn mắt nhìn Lâm Phong một cái.

Lâm Phong lại chép miệng: ""Chị dâu em nói rất đúng!"

"Lâm Lan a... Không phải là chị dâu khó chịu gì cô, cô nên sửa cái tính ngang bướng của bản thân đi, tốt xấu gì cũng đừng như vậy, nếu không sau này có ngày cô phải khóc ròng đấy." Chiếm được ủng hộ của Lâm Phong, Diêu Kim Hoa hăng say nói tiếp.

Lâm Lan thờ ơ nghe chị ta nói nhảm, càng không muốn nhìn bộ dạng khó coi kia của anh trai, xoay người vào phong, tiện tay đóng mạnh cửa.

Diêu Kim Hoa tức nổ mắt, gào to: "Anh nhìn đi, nhìn đi... Thái độ của nó như thế là sao? Nó có thôn trưởng làm chỗ dựa, bây giờ không coi anh trai chị dâu ra cái gì rồi."

Lâm Phong thấy em gái tức giận bỏ đi, cảm giác uất ức, tức giận nói: "Nàng bớt tranh cãi chút được không, em ấy đang khó chịu trong lòng."

"Nó không thoải mái? Vậy còn tôi không thoải mái thì sao? Đứa bé trong bụng tôi cũng không thoải mái, anh vui chưa." Diêu Kim Hoa lồng lộn tức tối, ném giầy lên người Lâm Phong, sau đó quay mông trở về phòng.

Lâm Phong cầm giầy trên tay, thở dài vô lực...

Lâm Lan nằm trên giường gỗ đã cũ, nàng trằn trọc trở mình, tâm tình khó chịu.

Lão già họ Trương có vì nàng đã có hôn ước mà từ bỏ ý đồ không? Không dám chắc, hắn quen ngạo mạn rồi, từ khi nào biết nói đạo lý? Nếu như hắn không chịu, bên phía trưởng thôn có thể nhúng tay nữa không?

Còn nữa, Lý tú tài có quan hệ gì với Diệp gia? Chỉ là bởi vì Diệp gia từng muốn mời Lý tú tài tới làm môn khách thôi sao? Nếu như Lý tú tài có thể nhờ Diệp gia ra mặt phối hợp, chuyện này còn có chút hy vọng, mấu chốt còn muốn thấy Diệp gia có thể giúp tới mức nào,... Nhìn lại bằng hữu Lý tú tài kia hình như có chút lai lịch, nhưng dù sao cũng chỉ là người ngoài, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, cho dù tên người hầu mặt như băng kia thân thủ mau lẹ nhưng một người hai nắm đấm sao địch lại được đám đông, cũng không nên trông chờ gì nhiều.

Đúng rồi, lá thư...

Lâm Lan lấy bức thư trong ngực ra, trên phong bì đề mấy chữ lớn "Gửi Diệp Lão gia", chữ viết thoạt nhìn phóng khoáng mà đầy khí khái... Lâm Lan kiếp trước từ khi cầm bút lông luyện chữ rất chăm chỉ, chưa từng bỏ một ngày, khả năng thư pháp rất tốt, thế nhưng nhìn mấy chữ của Lý Minh Doãn, nàng mặc cảm. Chữ của nàng đẹp nhưng có phần không tự nhiên, còn chữ Lý Minh Doãn, trông vô cùng phong nhã.

Người này, gắn xi, sợ nàng nhìn lén sao?

Lâm Lan tò mò muốn mở ra xem trộm, cuối cùng nhịn được, quyết định sáng sớm mai nhờ Bảo Trụ đem thư đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342
Tiến »