Chuyện Thường Ngày Ở Cư Xá Phủ Khai Phong

Lượt đọc: 4537 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 0-1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344
Tiến »
Chương 85
dùng áo lau súng

❊ ❊ ❊

Môi hai người dán vào nhau, đều là run run một chút.

Hô hấp của Trì Long trở nên càng thêm thô nặng, lập tức muốn đem đầu lưỡi chen vào. Nhưng mà khi đầu lưỡi chen vào, trong nháy mắt, đột nhiên Triệu Doãn dùng lực khép khớp hàm. Đầu lưỡi Trì Long bị cắn, hắn đau nhíu nhíu mày. Trong miệng hai người tức khắc tràn ngập mùi máu tanh.

Trì Long rụt lưỡi trở về, lẳng lặng nhìn chằm chằm Triệu Doãn, giọng nghẹn ngào.

“Vì sai cắn ta?”

Triệu Doãn thở phì phò, lạnh giọng nói:

“Buông ta ra, ngươi có biết mình đang làm cái gì hay không?”

Trì Long cười một tiếng, giọng điệu không hàm hậu giống ngày thường, ngược lại có chút làm người ta phát lạnh.

“Ta tất nhiên biết. Ngày ấy chúng ta ngủ cùng giường, ngươi không phải làm chuyện như vậy với ta sao?”

Triệu Doãn đột nhiên ngẩn ra, biểu tình không thể tin nhìn Trì Long, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ.

“Ta…… Ta không có……”

Trì Long cúi đầu, mở miệng ngậm vành tai Triệu Doãn. Lập tức liền cảm nhận được thân thể Triệu Doãn run run, lại còn không ngừng run run.

Trì Long nhịn không được thấp giọng cười cười, nói:

“ Buổi tối ở Phùng gia ngày đó, ngươi không phải thừa dịp ta ngủ hôn ta sao? Vậy vì cái gì không thích ta hôn ngươi?”

“Ta không có……”

Triệu Doãn phủ nhận, nhưng hắn không dám nhìn mắt Trì Long, hiển nhiên là vì hoảng hốt.

Trì Long lại cười nói:

“Đúng rồi, ngày đó ngươi có phải còn thấy được lệnh bài của ta hay không?”

Nói tới đây, Triệu Doãn lại biến thành hoảng sợ, đột nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, nói:

“Ngươi là ai? Ngươi rốt cuộc là ai!?”

Trì Long thấp giọng nói:

“Suỵt, nhỏ giọng chút đi. Ta không phải là ai. Ta là một hộ vệ phủ Khai Phong thôi.”

“Ngươi……”

Triệu Doãn bị thái độ của hắn chọc giận, há mồm muốn nói, nhưng miệng lập tức lại bị Trì Long lấp kín. Triệu Doãn lại muốn cắn Trì Long, nhưng đã bị Trì Long kiềm giữ cằm khiến cho hắn không thể khép kín khớp hàm.

Trì Long thuận lợi đem đầu lưỡi vói vào khoang miệng Triệu Doãn, sau đó bắt đầu xâm lược không kiêng nể gì. Hắn dùng đầu lưỡi nhấm nháp mỗi một chỗ trong khoang miệng, rồi cuốn lấy đầu lưỡi Triệu Doãn triền miên.

Triệu Doãn không thể khép kín miệng, cũng không thể nuốt, chỉ có thể há miệng tùy ý hắn xâm lược. Ma sát trong khoang miệng làm nổi lên khoái cảm, thực mau liền lan đến toàn thân, làm thân thể trở nên mềm nhũn.

Triệu Doãn thật sự không đứng được, theo mặt tường trượt xuống, cuối cùng ngã ngồi trên mặt đất.

Trì Long không có nâng hắn dậy, lui hai bước, đi qua đá văng quần áo trên mặt đất. Phía dưới quần áo kia quả nhiên có một cái hộp nhỏ, từ hộp nhỏ chảy ra chất lỏng sền sệt, rải đầy đất. Trì Long nhặt cái hộp nhỏ lên xem, bên trong còn lưu lại một ít.

Triệu Doãn ngồi dựa tường, thở hổn hển, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Trì Long đi tới. Trong tay hắn cầm một thứ, đưa tới trước mặt Triệu Doãn. Triệu Doãn lập tức rụt lui một chút, Trì Long lại cầm cái hộp đưa tới phía dưới mũi hắn. Triệu Doãn phất tay, nói:

“Tránh ra.”

“Lạch cạch”

Cái hộp nhỏ lại rơi xuống đất. Trì Long cũng không có đi nhặt lại, mà kéo Triệu Doãn ôm lên.

“Trên người của ngươi rất khó chịu?!”

Triệu Doãn đã không còn sức lực, hơn nữa vốn dĩ võ công của hắn không bằng Trì Long, tâm cơ càng không bằng. Bọn họ công sự cũng có mấy năm thời gian, vậy mà Triệu Doãn vẫn luôn cảm thấy Trì Long là đại ngốc, tính tình tốt, làm người không có chủ kiến.

Nhưng mà hắn thật sự không nghĩ tới, Trì Long mới là người che giấu giỏi nhất.

Trì Long nói cũng không sai. Ngày ấy ở Phùng gia, khi hai người ngủ chung trong một phòng, Triệu Doãn cũng không biết mình bị làm sao mà thừa dịp Trì Long ngủ hôn hắn một chút. Triệu Doãn cho rằng Trì Long không có phát hiện.

Hôn xong, Triệu Doãn còn phát hiện đồ vật khác. Trì Long thân là hộ vệ phủ Khai Phong, trên người có lệnh bài phủ Khai Phong cũng không hiếm lạ, nhưng mà trên người Trì Long còn có một lệnh bài khác. Triệu Doãn tuy rằng trước đây ở võ lâm giang hồ, đối với chuyện triều đình biết không nhiều lắm, nhưng lệnh bài kia đã gặp qua……

Trì Long đem Triệu Doãn bế lên.

“Suỵt, nhỏ giọng một chút, có người tới. Ngươi cũng không muốn để cho người khác nhìn thấy ngươi như thế này chứ.”

“Ngươi……”

Triệu Doãn tức giận đến trước mắt tối sầm.

Trì Long ôm hắn nhảy qua cửa sổ rời đi. Trì Long cũng không có mang theo hắn về nha môn mà đi tìm một khách điếm. Trì Long cởi áo ngoài quấn quanh người Triệu Doãn, không cho người khác nhìn thấy bộ dáng của hắn.

Triệu Doãn khó chịu cắn môi để làm chính mình thanh tỉnh.

Một lúc sau, hắn cảm giác được mình bị đặt ở trên giường, rồi một thân hình cao lớn liền đè lên. Tay chân bị chế ngự, quần áo bị cởi ra.

Trì Long hôn trán hắn giống như là an ủi nói:

“Thả lỏng đi, ta có thể làm cho ngươi thoải mái. Ngươi sẽ thích.”

Triệu Doãn vô lực phản kháng, cảm giác trên người lạnh căm căm. Đã không có quần áo che đậy, toàn thân lộ ra ở trước mắt Trì Long. Triệu Doãn cảm thấy thẹn cảm giác nhịn không được muốn đánh người.

Đôi mắt bắt đầu đỏ lên, giọng nói khô khốc.

“Ta không thích.... Ngươi…… cút! Trì Long, ta không quen biết ngươi……”

Triệu Doãn nói không sai. Người hắn biết bất quá là một người mà Trì Long cố ý làm bộ mà thôi. Trì Long trước mặt làm hắn phát sợ, hắn hoàn toàn không biết người này.

Trên mặt Trì Long lộ ra vẻ phẫn nộ, nhưng rất nhanh liền biến mất đi, lập tức lại trở về người đại ngốc.

“Vậy Triệu Doãn muốn ta thế nào? Ngươi thích ta bộ dáng gì?”

Ở bên kia Nghê Diệp Tâm cũng dội nước lạnh đủ rồi, rốt cuộc cũng cảm thấy thoải mái, nhẹ nhàng thở ra, rùng mình một cái.

“Ta... ta đã không sao!”

Mộ Dung Trường Tình nhìn bộ dáng kia. Một khuôn mặt đỏ, hiện tại là trắng bệch, môi đã tím tái, thực sự có chút đáng thương.

Mộ Dung Trường Tình không nói gì, nhưng nhanh chóng cởi áo ngoài xuống. Lập tức chiếc áo trắng như tuyết phủ trên đầu Nghê Diệp Tâm.

Nghê Diệp Tâm bị che lại, nhịn không được sửng sốt nói:

“Đại hiệp…… sẽ ướt áo....”

“Mặc đi. Chúng ta về khách điếm.”

“Chờ một chút, còn Trì Long cùng Triệu Doãn, chúng ta đi tìm bọn họ.”

“Bọn họ hình như đi rồi.”

“Đi rồi? Khẳng định là không tìm được chúng ta nên rời đi.”

Nghê Diệp Tâm lạnh muốn chết. Cũng không biết Trì Long cùng Triệu Doãn đã xảy ra chuyện gì, Nghê Diệp Tâm đành đi theo Mộ Dung Trường Tình trở về khách điếm.

Tiểu nhị nhìn thấy Nghê Diệp Tâm ướt sũng, y phục lại không chỉnh tề há hốc mồm, nhưng không dám hỏi nhiều. Hắn nhanh chóng cho chuẩn bị nước ấm cùng thùng tắm.

Khi thùng tắm cùng nước ấm được mang vào phòng, Nghê Diệp Tâm lập tức liền nhảy vào, cũng không cởi quần áo. Mộ Dung Trường Tình nhìn bộ dáng Nghê Diệp Tâm nhịn không được trợn trắng, sau đó xoay người nói:

“Ta đi về phòng.”

Mộ Dung Trường Tình nói dứt lời liền đi ra, còn có lòng tốt đóng cửa cho Nghê Diệp Tâm.

Ngâm trong chốc lát cảm giác khá hơn nhiều, lúc này Nghê Diệp Tâm mới nghĩ tới cởi quần áo ra. Cái áo khoác ngoài cùng đương nhiên là áo ngoài của Mộ Dung Trường Tình.

Nghê Diệp Tâm hạnh phúc cầm áo ở trong tay vuốt ve. Đây chính là áo của Mộ Dung đại hiệp nha, còn có mùi hương của Mộ Dung đại hiệp. Nghê Diệp Tâm suy nghĩ miên man, bỗng nhiên cảm thấy phía dưới có xu thế ngẩng đầu.<HunhHn786>

Tuyệt đối là xuân dược còn chưa có hết hiệu dụng.

Nghê Diệp Tâm đảo mắt một vòng, nghĩ nếu mình cầm áo Mộ Dung đại hiệp "lau súng lục", Mộ Dung đại hiệp hẳn là sẽ không biết đâu, hắc hắc hắc...

Nghê Diệp Tâm lén lút cầm áo Mộ Dung Trường Tình làm cái gì, cả đời Mộ Dung đại hiệp cũng sẽ không biết.

Nghê Diệp Tâm ngâm nước ấm, sau đó giải quyết vấn đề sinh lý của mình, cảm giác giải quyết như vậy so đổ nước lạnh lên người thì có hiệu quả hơn nhiều.

Sau khi xong việc Nghê Diệp Tâm nhanh chóng hủy thi diệt tích, đem áo trắng như tuyết kia giặt vài lần, giặt đến thiếu chút nữa làm rách.

Nghê Diệp Tâm thật sự là mệt mỏi, nằm lên giường liền ngủ. Kết quả thời điểm sắp ngủ Nghê Diệp Tâm mới nhớ tới những lá thư của quả phụ Chu thị đã bị Mộ Dung đại hiệp lấy đi. Nghê Diệp Tâm quyết định sáng sớm ngày mai sẽ hỏi, rồi mơ mơ màng màng tiến vào mộng đẹp.

Sáng sớm ngày hôm sau.

Triệu Doãn cảm giác thân thể có chút vô lực, mí mắt cũng rất nặng. Lông mi run run hai cái, rốt cuộc mở mắt.

Trong phòng có chút tối, hắn mới vừa mở mắt cái gì cũng thấy không rõ. Trong chốc lát, hắn liền nhìn thấy cách đó không xa một bóng dáng ngồi ở mép giường.

Triệu Doãn ngẩn ra, cả kinh lập tức liền xoay người ngồi dậy, thiếu chút nữa liền từ trên giường rơi xuống dưới.

Người kia động tác thực mau, bước qua duỗi tay ôm hắn, đem hắn đỡ trở về giường.

“Ngươi tỉnh rồi?”

Triệu Doãn theo bản năng đánh bay tay hắn ra.

“Chát”

Âm thanh cũng không nhỏ.

Mu bàn tay Trì Long bị đánh đỏ, lông mày cũng không có nhăn một chút, ngược lại cười ngây ngô nói:

“Trời còn chưa có sáng hẳn, ngươi có thể ngủ tiếp trong chốc lát.”

Triệu Doãn nhìn hắn tươi cười, bỗng nhiên khắp cả người phát lạnh, cười lạnh nói:

“Ngươi cho rằng ngươi làm bộ làm tịch, ta sẽ lại bị ngươi lừa một lần nữa sao?”

Triệu Doãn nghĩ đến chuyện đêm qua, mu bàn tay nổi đầy gân xanh. Trong đầu là một mảnh lung tung rối loạn, mơ hồ nhớ lại Trì Long đè lên người mình, điên cuồng gặm cắn. Bản thân mình phát tiết ở trong tay Trì Long rất nhiều lần…… Chuyện sau đó hắn không nhớ rõ. Hắn phát tiết vài lần, thật sự là không còn sức lực, lập tức hôn mê bất tỉnh.

Trì Long thấy sắc mặt Triệu Doãn đỏ rồi trắng, trắng rồi xanh giống như tức giận không nhẹ. Hắn nhịn không được duỗi tay muốn sờ gương mặt Triệu Doãn. Bất quá Triệu Doãn phát hiện ý đồ của hắn, lập tức liền né tránh.

Trì Long cũng không có cưỡng cầu, thả tay xuống, nói:

“Đừng lo lắng, ngươi ngất xỉu, ta cũng không làm cái gì.”

Triệu Doãn sửng sốt, cảm giác thân thể trừ có chút mệt mỏi, cũng không có khó chịu hoặc là đau đớn. Thì ra bọn họ cũng không có làm đến cuối cùng, chuyện này làm cho Triệu Doãn nhẹ nhàng thở ra.

“Ta không muốn làm ngươi chán ghét ta.”

Triệu Doãn cười lạnh một tiếng.

“Ngươi cảm thấy hiện tại ta chưa đủ chán ghét ngươi sao?”

Trì Long lộ ra thần sắc thất vọng, biểu tình hàm hậu làm trong lòng Triệu Doãn nhảy dựng, thiếu chút nữa đã bị hắn mê hoặc.

Triệu Doãn nắm chặt quyền, định đứng dậy nhảy xuống dưới. Trì Long duỗi tay ngăn lại.

“Tránh ra.”

Trì Long cũng không có tránh ra, đứng ở trước mặt hắn, chăm chú nhìn hắn, trong lúc nhất thời không nói gì.

Triệu Doãn ngẩng đầu nhìn hắn, bỗng nhiên cười một tiếng, có chút trào phúng cùng hiểu rõ.

“Sao nào? Trì đại nhân, ta đã biết bí mật của ngài cho nên ngài chuẩn bị giết người diệt khẩu sao?”

Trì Long thở dài, trên mặt có chút bất đắc dĩ nói:

“Ta không có cố ý muốn gạt ngươi, nhưng ta hy vọng ngươi có thể giữ bí mật, đừng nói cho những người khác.”

“Nói cho những người khác? Ta có thể nói cho ai? Nói cho ai sẽ hữu dụng đây?”

“Ta không có ý xấu, ta có nhiệm vụ.”

“Ta biết. Có thể cho ta đi chưa? Trì đại nhân?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 0-1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344
Tiến »