Chuyện Thường Ngày Ở Cư Xá Phủ Khai Phong

Lượt đọc: 4494 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 0-1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344
Tiến »
Chương 5
tập kích trong đêm

❊ ❊ ❊

Triệu Doãn không có gì để nói, vì Nghê đại nhân lại bắt đầu nói nhảm. Nhưng mỗi lần như vậy, lại có một người có thể cười, người đó không ai khác chính là Trì Long.

Trì Long vừa nghe xong không nhịn được cười lên.

“Nghê đại nhân, ngài nói đùa vui thật.”

Triệu Doãn nghe tiếng cười sảng khoái của Trì Long, không nhịn được lườm hắn một cái, lập tức đi theo sau Nghê Diệp Tâm. Trì Long mau chóng đuổi theo.

“Đại nhân, thuộc hạ còn chưa nói xong.”

Quan hệ trong Tần gia quả thật rất loạn, dường như trong lòng mỗi người đều có quỷ. Tần lão gia “tốt bụng” đã chết, nhưng cũng không thấy có mấy người thật sự thương tâm.

Trì Long dẫn bọn họ đi về phía trước, vừa đi vừa nói:

“Nghê đại nhân, bên này.”

Nghê Diệp Tâm được dẫn tới một căn phòng trông như nhà kho, nơi này cách thư phòng không xa.

Trì Long mở cửa đi vào, lấy tay chỉ vách tường trong phòng nói:

“Đại nhân, ngài xem đi, mũi tên gãy kia vốn được treo ở đây.”

Gian phòng này giống như là nhà kho, trong phòng chứa rất nhiều thứ, có không ít chai lọ, cũng không thiếu những vũ khí như trường kiếm, đoản kiếm, roi da, đại đao…

Treo ở trên vách tường là một cây cung rất đăc biệt, bên cạnh có một bao đựng những mũi tên dài. Mũi tên trong đó giống y như đúc mũi tên gãy cắm trên người Tần lão gia, chỉ khác là tất cả mũi tên ở đây đều nguyên vẹn, chỉ có mũi tên trên người Tần lão gia là bị gãy.

Trì Long nói tiếp.

“Lúc nãy đã hỏi quản gia, ông ta nói đây là kho riêng của Tần lão gia. Bình thường Tần lão gia không cho người hầu vào quét dọn, sợ bọn họ làm sứt mẻ đồ vật bên trong. Mỗi lần có người vào quét dọn, Tần lão gia đều đứng một bên canh chừng, thường thì nơi này không có ai lui tới.”

Nghê Diệp Tâm gật đầu.

“Bọn thuộc hạ vừa mới so sánh mũi tên nơi này với mũi tên gãy kia, quả thật là giống nhau. Nhưng mà mũi tên gãy một nửa kia, không biết một nửa còn lại ở nơi nào.”

Nghê Diệp Tâm đi tới gần, lấy bao đựng tên treo trên tường xuống, bên trong đựng không ít mũi tên dài. Nghê Diệp Tâm xem xét từng cái một, bỗng nhiên nở nụ cười.

“Nghê đại nhân phát hiện ra gì rồi?”

Triệu Doãn hỏi.

“Trên mũi tên dài này có dính chút máu.”

Nghê Diệp Tâm lấy ra một mũi tên, quả nhiên trên mũi tên có một chút máu, bởi vì máu quá ít mà cũng đã biến thành màu đen, gần như không thấy được.

Trì Long gãi gãi sau ót.

“Đây là thế nào?”

Nghê Diệp Tâm không nói gì, tiếp tục quan sát cẩn thận tất cả các đồ vật trong phòng. Thật là khéo, không chỉ trên mũi tên có máu, mà ở dưới đất cách cửa không xa cũng có một ít máu, vì nằm ở góc khuất nên rất khó bị phát hiện.

Triệu Doãn nhíu mày.

“Tại sao nơi này lại có vết máu?”

“Rất có thể đây là nơi đầu tiên diễn ra tranh chấp.”

Trì Long lên tiếng.

“Nhưng mà nơi này không có nhiều máu.”

“Bởi vì có người đã dọn dẹp gần như sạch sẽ, không muốn người khác phát hiện ra đây là nơi đầu tiên diễn ra tranh chấp.”

Trì Long vẫn không hiểu.

“Càng nghe Nghê đại nhân nói thì càng thấy mơ hồ. Nếu như nơi này là nơi Tần lão gia bị giết chết, vậy thi thể Tần lão gia là bị người khác dời đến thư phòng. Vậy thì sao hung thủ có thể khóa trái phòng từ bên trong, sau đó rời khỏi thư phòng?”

Nghê Diệp Tâm hỏi vặn lại:

“Tại sao ngươi lại nói thi thể của Tần lão gia bị dời đến thư phòng?”

Trì Long kinh hãi.

“Hung thủ còn có đồng lõa?”

“Không loại trừ khả năng đó. Nhưng cũng không chắc chắn.”

Trên mặt Trì Long là một mảnh mơ hồ.

“Nghê đại nhân lại bắt đầu thừa nước đục thả câu.”

Nghê Diệp Tâm vỗ vỗ tay đứng lên.

“Ta không phải là thừa nước đục thả câu, chỉ là chuyện gì không chắc chắn, ta sẽ không nói bậy.”

Bọn họ đang kiểm tra một số vật dụng khác thì có nha sai của phủ Khai Phong chạy tới báo đã tra hỏi xong mọi người trong Tần gia.

Nghê Diệp Tâm gật đầu. <HunhHn786>

“À, đúng rồi, lúc các ngươi tra hỏi có chú ý đến cánh tay người nào có dấu răng hay không? Dấu răng hơi mới một chút.”

“Dấu răng?”

Trì Long kì quái hỏi.

Biểu tình Triệu Doãn nghiêm túc.

“Quả thật là có.”

“Là ai?”

Triệu Duẫn trả lời.

“Là quản gia, ở trên cổ tay trái. Lúc nãy hỏi ông ta, chốc chốc ông ta lại cầm cổ tay trái nên thuộc hạ mới chú ý một chút. Lúc ông ta giơ tay lên, có thể thấy được dấu răng rất sâu.”

Nghê Diệp Tâm nghi hoặc.

“Quản gia?”

Nói đến người quản gia nhỏ hơn Tần lão gia vài tuổi này, quả thật dã tâm cũng không tầm thường. Nhiều người trong Tần gia đều nói, lão gia đã chết, hung thủ tuyết đối là quản gia. Bởi vì quản gia có được lợi ích nhiều nhất nếu lão gia chết.

Tần thiếu gia vô dụng không làm nên việc lớn, Tần lão gia vẫn không để cho Tần thiếu gia quản lý gia sản, tất cả đều là ông ta cùng quản gia quản lý. Lúc này lão gia chết đi, tất cả gia sản đều nằm gọn trong lòng bàn tay của quản gia rồi.

“Đi thôi, chúng ta đi gặp quản gia.”

Lúc này quản gia đang xem sổ sách, ngồi trên chiếc ghế vốn thuộc về Tần lão gia khi còn sống. Bụng to như đang mang thai, quản gia bắt chéo hai chân, bộ dáng rất thoải mái đắc ý.

Bỗng nhiên thấy có người đi vào, quản gia sợ hết hồn, suýt chút nữa làm rơi hết sổ sách xuống đất. Quản gia nhanh chóng đứng lên, bộ dáng lập tức biến thành khúm núm cúi người.

“Mấy vị đại nhân sao lại đột nhiên tới nơi này…”

Nghê Diệp Tâm cười híp mắt.

“Đừng nóng vội, chỉ tới hỏi ngươi vài vấn đề mà thôi.”

Quản gia vội vàng gật đầu.

“Đại nhân ngài cứ hỏi, ta sẽ thành thực trả lời.”

“Ta muốn xem cổ tay trái của quản gia một chút.”

Quản gia mơ hồ không hiểu, nhưng vẫn duỗi cổ tay trái ra.

“Đại nhân…?”

Nghê Diệp Tâm vén cổ tay áo của hắn lên, quả nhiên thấy trên cổ tay có một dấu răng rất sâu, bị cắn đến chảy máu, bây giờ vết thương mới đóng vảy.

Quản gia hít một hơi thật sâu.

“Đại nhân, ngài nhẹ tay chút được không? Cổ tay ta rất đau.”

Nghê Diệp Tâm nhíu mày.

“Vết răng này là sao?”

Quản gia thở dài.

“Là do Chu thị cắn.”

“Chu thị?”

Nhắc đến Chu thị, quản gia lại nghẹn một bụng tức giận, thao thao bất tuyệt kể cho bọn họ chuyện gì đã xảy ra.

Trong mấy tiểu thiếp kia, được yêu thương nhất là Trương thị, còn người không được yêu thương nhất là Chu thị.

Lúc còn trẻ Chu thị rất đẹp, nhưng lại hay ghen tị. Nghe nói thê tử chính thất của Tần lão gia là bị nàng ta hạ độc mà chết, thiếu chút nữa hại chết Tần thiếu gia, cũng may Tần thiếu gia đại nạn không chết. Sau đó Tần lão gia muốn đưa Chu thị đến quan phủ, không ngờ Chu thị đột nhiên phát điên, cả ngày cứ điên điên khùng khùng.

“Không biết Chu thị là giả điên hay điên thật, nhưng lão gia thấy nàng đã phát điên rồi, lại thấy chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài. Vậy nên chuyện này cứ thế mà bỏ qua, Chu thị vẫn được ở trong hậu viện đến giờ.”

Trì Long nghe xong nói:

“Thuộc hạ đã gặp qua Chu thị, nhìn không giống như người điên.”

“Thỉnh thoảng nàng mới phát bệnh, lúc bình thường căn bản không thấy gì. Khi nàng điên lên mới đáng sợ, thấy ai cũng đánh cũng cắn, ngài xem cổ tay của ta cũng bị Chu thị cắn, suýt chút nữa là bị cắn đứt. Nếu đại nhân không tin cũng có thể đi hỏi những người khác, có rất nhiều người bị Chu thị cắn, hai ngày nay Chu thị đã cắn mấy người, đau muốn chết đi.”

Quản gia nói một tràng, bỗng nhiên khẩn trương hơn.

“Các đại nhân, không lẽ các ngài hoài nghi ta giết lão gia? Vậy là oan uổng cho ta rồi! Ta vẫn luôn trung thành tuyệt đối mà!”

Nghê Diệp Tâm buồn cười nhìn hắn.

“Vậy ngươi thấy là ai đã giết Tần lão gia?”

Con ngươi của quản gia đảo một vòng.

“Không chừng là Trương thị kia cũng nên.”

“Trương thị? Không phải nàng mới sinh con cho Tần lão gia hay sao?”

Quản gia cười lạnh một tiếng.

“Đại nhân, ta tuyệt đối trung thành với lão gia, cho nên lẽ ra không được phép nói lời này, nhưng bây giờ vì lão gia ta cũng phải nói.”

Quản gia nói Trương thị không phải là thứ tốt đẹp gì. Sau khi nàng ta vào cửa thì tuổi của lão gia cũng đã lớn, Trương thị sợ mình trẻ tuổi xinh đẹp lại bất an cô quạnh, cả ngày giả vờ giả vịt đi khắp nơi quyến rũ nam nhân. Con của nàng ta không biết có phải là con ruột của lão gia không nữa.

“Điều này hoàn toàn chính xác, Trương thị kia bằng mặt không bằng lòng, lúc trước còn lén lút quyến rũ ta. Ta nói chuyện này với lão gia thì lão gia không tin, ngài ấy thật là cưng chìu nàng ta quá rồi. Có lần ta còn nhìn thấy nàng ta đi ra từ phòng của thiếu gia. Ha ha, không biết nàng ta đã làm cái gì ở trong đó nữa.”

Quản gia tựa hồ chất chứa oán hận với Trương thị từ lâu, nói đến thao thao bất tuyệt.

Bởi vì thời gian đã muộn, bọn người Nghê Diệp Tâm chuẩn bị trở về phủ Khai Phong nghỉ ngơi, sáng sớm ngày mai trở lại điều tra.

Trên đường trở về, Trì Long không nhịn được hỏi:

“Nghê đại nhân, ngài nghĩ quản gia có phải là hung thủ hay không?”

“Cái này à… Thoạt nhìn cũng không giống.”

“Thế nào là thoạt nhìn không giống?”

Nghê Diệp Tâm cười ha ha nói:

“Không thông minh chút nào, còn học người khác nói lời lý luận.”

"......."

Triệu Duẫn câm nín, vì Nghê đại nhân lại bắt đầu không đứng đắn.

Nghê Diệp Tâm cười một lúc rồi mới nói:

“Giết người phải có động cơ. Quản gia tham tiền, thoạt nhìn thì lão gia chết rồi, quản gia có thể nắm giữ hết tất cả gia sản, nên ông ta có ích lợi lớn nhất. Nhưng các ngươi đừng quên, dù thiếu gia không làm được việc, nhưng dù gì cũng là con ruột của Tần lão gia. Hơn nữa vị thiếu gia này cũng không còn nhỏ, gia sản Tần gia về tay thiếu gia cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Nếu quản gia vẫn muốn quản lý, mỗi người của Tần gia phun một ngụm nước bọt thôi cũng đủ dìm chết hắn.”

Trì Long gật gù.

“Nói cũng đúng, vậy hung thủ là Trương thị sao?”

“Không biết, ngày mai lại đi xem tiếp.”

Lúc đoàn người trở lại phủ Khai Phong đã gần nửa đêm, tất cả đều trở về phòng của mình nghỉ ngơi.

Nghê Diệp Tâm vốn muốn lên nóc nhà hóng gió, nhưng lại nhớ tới cái quy định kì quái kia của ký túc xá. Chỉ có thể đi luẩn quẩn vài vòng rồi về phòng mình ngủ.

Không gian tĩnh lặng, Nghê Diệp Tâm cũng không cảm thấy mệt mỏi. Nằm trên giường, trong đầu suy nghĩ về án mạng ngày hôm nay, đại não không ngừng hoạt động. Nhưng qua một lúc, Nghê Diệp Tâm cũng chìm vào giấc ngủ.

Ban đêm ở phủ Khai Phong rất yên tĩnh, chỉ nghe được tiếng gió thổi và tiếng lá cây xào xạc.

Nghê Diệp Tâm ngủ một lúc, bỗng nhiên nhíu mày, mơ màng tỉnh lại, vì mơ hồ nghe thấy được âm thanh giống như chuột chạy quanh phòng.

Nghê Diệp Tâm uể oải mở mắt, rồi “A” lên một tiếng kinh hãi.

Trong phòng tối om vì không có đốt đèn, một bóng dáng màu trắng lúc ẩn lúc hiện. Nghê Diệp Tâm lập tức bị dọa, trong phút chốc não bộ đã tưởng tượng đến cảnh tượng khủng bố nhất trong các bộ phim kinh dị.

Bóng dáng kia vừa quay đầu lại, mí mắt Nghê Diệp Tâm giật giật,

“Tại sao lại là thiếu hiệp?”

Bóng dáng trong phòng quả nhiên là Mộ Dung Trường Tình, quả nhiên mặc áo trắng rất dễ dọa người, đặc biệt là vào buổi tối.

Nghê Diệp Tâm vừa mừng vừa sợ, đang muốn nhảy xuống giường. Nhưng chưa kịp đứng dậy, lại cảm thấy có thứ gì đó đánh vào bả vai của mình, lập tức toàn bộ thân thể đều mềm nhũn. Hừ một tiếng, thân mình ngã xuống giường, không thể động đậy.

Thì ra đây chính là điểm huyệt trong truyền thuyết?

Nghê Diệp Tâm không chỉ thấy thân thể không động đậy được, mà ngay cả đầu lưỡi cũng líu lại, gian nan lắp bắp nói một câu:

“Mộ Dung thiếu hiệp… Đã hơn nửa đêm rồi.... đến chỗ ta.... làm gì?”

Mộ Dung Trường Tình đi đến bên giường, làm như không nghe thấy Nghê Diệp Tâm nói gì, sau đó bỗng nhiên sờ soạng trên người Nghê Diệp Tâm một hồi.

Nghê Diệp Tâm lập tức đỏ mặt.

“Chờ chút.... Có phải hơi nhanh hay không…? Hơn nữa ta không phải là thụ.”

Nghê Diệp Tâm thấy mình thân thể cao lớn kiện toàn, ngũ quan cũng thâm thúy nam tính, nếu làm thụ thì rất phí của trời, vừa nhìn đã thấy đây là vóc dáng của cường công.

“Cái gì cơ?”

Mộ Dung Trường Tình nghe không hiểu.

Hắn một bên hỏi, một bên tiếp tục sờ soạng trên người Nghê Diệp Tâm, chỉ trong chốc lát đã sờ đến quần.

Nghê Diệp Tâm lắp bắp nói:

“À… a....không bằng giải khai huyệt đạo..... Sau đó… ta nằm trên, ngươi nằm dưới có được không? Mặc dù không có kinh nghiệm thực tiễn...... kiến thức của ta cũng rất phong phú, tuyệt đối sẽ khiến ngươi thoải mái… Á…”

Nghê Diệp Tâm còn chưa nói xong, cằm đã bị người ta nắm lấy, lực tay không nhỏ, cằm của Nghê Diệp Tâm gần như trật khớp.

Mặt của Mộ Dung Trường Tình lạnh như băng, lúc này đã hiểu Nghê Diệp Tâm đang nói gì, cười lạnh một tiếng:

“Ta thấy ngươi không muốn sống nữa.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 0-1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344
Tiến »