Doanh Chính hơi ngẩn người ra!
"Trẫm đang muốn chọn lựa nhân tài cho triều đình thông qua chế độ khoa cử, tiên sinh lại muốn làm việc buôn bán sao?"
"Việc chọn lựa nhân tài cho triều đình là chuyện vô cùng nghiêm túc!"
"Chẳng lẽ tiên sinh muốn trẫm giống như những hôn quân kia, bán quan buôn tước sao?!"
Doanh Chính hơi không vui!
Vị tiên sinh này cái gì cũng tốt, chỉ là... quá tham tiền!
Tuy nhiên, tiên sinh đã giúp Doanh Chính rất nhiều việc lớn, nên dù trong lòng hơi khó chịu, nhưng trên mặt ông không hề biểu lộ ra ngoài.
Doanh Chính hít sâu một hơi rồi nói: "Tiên sinh xin cứ nói!"
Trần Kỳ Lân lấy từ trong tủ ra một xấp giấy cùng một tấm bản in chữ rời, lắc lắc trước mặt Doanh Chính rồi nói: "Bệ hạ, món làm ăn mà ta muốn hợp tác với ngài, chính là hai thứ này!"
"Thứ trắng như ngọc, mỏng như cánh ve này là vật gì? Còn tấm bảng khảm những khối gỗ nhỏ này lại là thứ gì?" Doanh Chính khó hiểu hỏi.
Phù Tô và Lý Tư cũng tò mò nhìn vào hai vật phẩm chưa từng thấy này.
Trần Kỳ Lân cười nói: "Đây là giấy và bản in chữ rời, cũng có thể gọi là kỹ thuật in ấn chữ rời."
Giấy?
Kỹ thuật in ấn?
Doanh Chính truy vấn: "Tiên sinh, giấy và kỹ thuật in ấn này có công dụng gì?"
Đối với người cổ đại chưa từng thấy những thứ này, quả thật họ không biết công dụng của chúng, đây đúng là vùng mù kiến thức mà!
Trần Kỳ Lân không nói nhiều, mà trực tiếp lấy ra một cây bút lông, trải giấy lên mặt bàn, chấm mực rồi viết lên đó.
Sau đó, ông thổi cho giấy khô rồi thực hiện các thao tác như gấp giấy!
Trình diễn công dụng của giấy xong.
Đôi mắt Lý Tư trợn tròn, không thể tin nổi thốt lên:
"Lạy trời đất, tiên sinh lại có thể viết lên trên loại giấy này! Loại giấy này tiện lợi hơn thẻ tre gấp ngàn vạn lần! Đối với văn nhân mà nói, đây tuyệt đối là thánh vật!!!"
Doanh Chính nhìn Lý Tư một cái, hé miệng, cuối cùng chỉ thốt ra ba chữ: "Hay, quá hay!"
Mẹ kiếp Lý Tư, những lời trẫm muốn nói đều bị hắn nói hết rồi!
Trẫm chỉ có thể đứng vỗ tay tán thưởng vài cái!
Phù Tô cũng lộ vẻ mặt chấn động và kinh ngạc.
Phù Tô nghĩ ra một vấn đề:
"Tiên sinh, loại giấy này được sản xuất như thế nào?"
Doanh Chính và Lý Tư lập tức nhìn chằm chằm vào tiên sinh, hỏi đúng điểm mấu chốt rồi.
Trần Kỳ Lân nói: "Làm giấy cần dùng kỹ thuật tạo giấy, đem tre, gai, vỏ cây, sậy và các loại thực vật khác nấu chín nhừ, sau đó đem giã... sau một loạt thao tác, rồi vớt lên từng lớp mỏng phơi khô là được! Thao tác không hề khó!"
"Tiên sinh, nếu giấy có thể được phổ biến trên toàn quốc, tuyệt đối là phúc âm cho văn nhân thiên hạ!" Doanh Chính tán thưởng.
"Đúng vậy tiên sinh, giấy viết vô cùng tiện lợi, lại dễ mang theo, nếu giá thành không cao thì có thể phổ biến trong Đại Tần, giúp nhiều người biết đọc biết viết hơn!" Phù Tô cũng nói.
Trần Kỳ Lân gật đầu: "Bệ hạ và công tử Phù Tô nói đúng! Ta đưa ra kỹ thuật làm giấy chính là để người trong thiên hạ đều có sách để đọc! Cứ yên tâm, giá thành sản xuất giấy thông thường không cao đâu!"
Thời Tần, việc viết lách chủ yếu dùng thẻ tre, thứ đó quá nặng, hơn nữa ghi chép được rất ít chữ, có rất nhiều bất tiện.
Thời Xuân Thu dùng thẻ tre để viết, nên mới có thành ngữ "học phú ngũ xa" (học vấn cao chất đầy năm xe).
Nếu thực sự dùng giấy để viết, thì chẳng cần đến vài cuốn sách cũng có thể ghi chép hết toàn bộ số chữ mà "năm xe" thẻ tre kia ghi lại.
Doanh Chính, Phù Tô và Lý Tư đều thầm khâm phục hành động cao thượng của tiên sinh.
Trần Kỳ Lân bổ sung thêm một câu: "Tiện thể kiếm chút tiền!"
Doanh Chính thầm thở dài: Tiên sinh vẫn là tiên sinh!
Phù Tô nhìn tấm bảng gỗ đặc biệt trong tay tiên sinh hỏi: "Kỹ thuật in chữ rời này..."
"Mọi người xem cho kỹ!"
Trần Kỳ Lân nói xong liền trình diễn kỹ thuật in chữ rời, lấy từng khối gỗ nhỏ có khắc chữ tiểu triện xuống ghép lại, chấm mực rồi ấn nhẹ lên giấy trắng, sau đó nhấc bản in ra.
Chỉ thấy một hàng chữ tiểu triện ngay ngắn hiện lên trên giấy trắng.
"Đại Tần thiên thu vạn đại!"
Doanh Chính, Phù Tô, Lý Tư và những người khác một lần nữa bị chấn động sâu sắc, đứng ngây người ra!
"Tiên sinh, hay, quá hay!"
"Kỹ thuật in chữ rời này thật tuyệt diệu vô cùng!"
"Nếu có loại giấy này, lại kết hợp với kỹ thuật in chữ rời, sau này có thể in ra vô số điển tịch với số lượng lớn."
Doanh Chính, Phù Tô và Lý Tư đều là những người thông tuệ, sau khi xem tiên sinh thao tác liền hiểu được sự tinh diệu của kỹ thuật in chữ rời!
Họ không ngớt lời tán thưởng!
Trần Kỳ Lân trình diễn xong, đưa tài liệu về kỹ thuật làm giấy và in ấn mua từ hệ thống cho Doanh Chính, nói:
"Bệ hạ, lợi nhuận từ việc buôn bán giấy và in ấn cũng giống như thủy tinh, muối tinh và xi măng, chúng ta chia ba bảy, ta chỉ lấy lợi nhuận trong mười năm, thế nào?"
"Được, mọi việc cứ theo ý tiên sinh!" Doanh Chính gật đầu đồng ý.
Trần Kỳ Lân cười nói: "Được rồi, xong việc rồi! Trời cũng đã muộn, ta không giữ các vị ăn khuya nữa, về thôi!"
Lúc này Doanh Chính chợt nhớ ra một chuyện, hơi ngập ngừng: "Tiên sinh..."
"Bệ hạ, có việc gì cứ nói thẳng, chúng ta quan hệ thế nào chứ? Đừng khách sáo!" Trần Kỳ Lân nói.
"Tiên sinh, xì gà của trẫm sắp hết rồi, ngài có thể bán cho trẫm thêm một hộp được không?" Doanh Chính nói.
Trần Kỳ Lân lấy từ trong tủ ra một hộp xì gà thượng hạng, đưa cho Doanh Chính: "Bệ hạ, cầm lấy mà hút, ta tặng ngài đấy! Hút tiết kiệm chút, xì gà chỗ ta cũng không còn nhiều đâu!"
"Vậy trẫm không khách khí nữa!" Doanh Chính cũng không từ chối, vui vẻ nhận lấy xì gà.
Sau đó, ba người mang theo tâm trạng phấn khích, kích động cáo từ tiên sinh rời khỏi Thiên Đạo Lâu, chuẩn bị đêm khuya bàn bạc về các việc như cải cách chế độ chọn quan!
Tiễn Doanh Chính, Phù Tô và đoàn người rời đi, Trần Kỳ Lân tắm rửa một cái, nằm thoải mái trên chiếc giường đệm cao su hai mét, say sưa xem bộ phim mới...
"Ừm, đôi tất lưới đen của cô giáo này được đấy!"
"Ừm, đôi chân này cũng đẹp!"
"Ừm, cái này..."
Trăng dần tròn, đêm dần sâu.
Thành Hàm Dương dần chìm vào tĩnh mịch!
Lúc này, có vài bóng người nhanh nhẹn như vượn, xuyên qua màn đêm mịt mù, không một tiếng động tiếp cận Thiên Đạo Lâu.
"Đúng, chính là chỗ này!"
Một tên mặc đồ đen khẽ nói: "Châm khói độc lên, ném vào trong! Ta nghĩ chủ nhân Thiên Đạo Lâu dù lợi hại đến đâu cũng không địch lại được khói độc này!"
Những kẻ khác gật đầu mạnh mẽ.
Họ nấp trong góc, lấy bùi nhùi ra châm lửa đốt từng nén khói độc, rón rén ném vào trong Thiên Đạo Lâu.
Làm xong tất cả những việc này, họ kiên nhẫn chờ đợi.
Chuẩn bị đợi khói độc lan tỏa khắp Thiên Đạo Lâu, khiến chủ nhân Thiên Đạo Lâu hít phải, rồi mới lẻn vào trong để chém giết đối phương.
---❊ ❖ ❊---
Trong Thiên Đạo Lâu.
"Đinh! Hệ thống nhắc nhở: Thái tử Hung Nô Mạo Đốn mang theo Hạng Lương, Cơ Phi, Điền Nguyên và những cao thủ khác, đang phóng độc vào Thiên Đạo Lâu, chuẩn bị đêm nay chém giết ký chủ!"
Trần Kỳ Lân nghe vậy, khóe miệng hiện lên một nụ cười, bộ phim mới đang xem trong tay bỗng chốc mất đi sự hấp dẫn, ông đặt phim xuống!
"Cừu béo, cuối cùng cũng tự tìm đến cửa!"
Trần Kỳ Lân phấn khích xoa xoa hai tay, lẩm bẩm: "Ta có thể nhanh chóng đột phá tu vi lên Kim Đan cảnh hay không, đều trông cậy vào các ngươi cả đấy!"
Phần thưởng từ việc giết Hạng Vũ lần trước vẫn còn khiến ông nhớ mãi không quên!
Trần Kỳ Lân xuống giường, mặc quần đùi, xỏ dép tông, đi về phía phòng khách...