[NỘI DUNG]:
Phiêu Thiên Văn Học Giới thiệu sách Kệ sách của tôi Thêm vào kệ sách Thêm vào bookmark Giới thiệu sách này Lưu sách này
Chọn màu nền:
Chọn cỡ chữ: fontbigbigbigfontbigbigfont1 font2 font3 繁體中文
Chăm chú vực thẳm Chính văn 15. Oán linh thiếu nữ dự phòng
Con quỷ nam trung niên mặc âu phục, mặt mày ưu sầu. Bụng thủng một lỗ lớn, lòi cả ruột ra ngoài, mép nội tạng lờ mờ có thể thấy được.
Hắn đang đứng từ xa nhìn về phía Mục Tô và Liệt Ma.
"Lại ra thêm một con nữa, tiếp tục đi." Chứng kiến sức chiến đấu của Liệt Ma, Mục Tô quyết định nhanh chóng ngồi mát ăn bát vàng.
Liệt Ma bước tới. Tấn công vật lý có hiệu quả với hồn ma hay không thì chưa rõ. Nhưng... đánh rồi sẽ biết.
"Khoan đã tôi là khách tham quan!" Mơ hồ nhận ra điều gì đó, con quỷ bỗng nhiên hét lớn, giơ thẳng hai tay đầu hàng.
Liệt Ma dừng động tác, Mục Tô phía sau nhấn giọng hỏi: "Khách tham quan?"
"Khách tham quan." Con quỷ vội vàng gật đầu.
Mục Tô đầy vẻ nghi hoặc quan sát nó: "Vậy mày một con quỷ chạy tới nhà ma chơi?"
"Rất hợp lý đúng không." Con quỷ mặt mày cười xu nịnh.
Suy nghĩ kỹ thì đúng thật chẳng có vấn đề gì, Mục Tô liền không thèm để ý tới nó nữa, lướt qua đi tới cuối hành lang.
Con Boss chặn đường lần này là một con quái vật toàn thân mọc đầy thịt u, không có da, đường nét thịt máu lộ ra bên ngoài. Chiếu lệ cũ, Liệt Ma vài phát đánh tan nó, thuận lợi đi tới khu vực tiếp theo.
Đại sảnh sang trọng quý phái, bày trí theo kiểu quý tộc cổ điển, ánh sáng dịu nhẹ từ đèn chùm pha lê tràn xuống.
Dưới chân là thảm len đắt tiền, dù đi giày cũng cảm nhận được sự mềm mại, ở góc phòng, chiếc máy hát tự động đĩa nhạc chầm chậm xoay, giai điệu piano du dương thướt tha chầm chậm chảy tràn.
Nếu không phải tiến trình nhà ma còn chưa hoàn thành, Mục Tô còn tưởng mình đã thông quan rồi.
Đồng tử đỏ của Liệt Ma bỗng nhiên co rút lại, chỉ thấy trên ghế sofa, một bóng hình nhàn nhạt đang dần hiện ra.
Đây là một thiếu nữ mặc váy trắng dài thời Victoria, thân thể chìm vào trong sofa, một đoạn bắp chân trơn nhẵn thò ra từ dưới váy, bắt chéo nhau.
Thân thể nàng chầm chậm ngưng đặc lại, trên gương mặt tái nhợt tinh xảo, đôi mắt nâu quanh đó có một vòng kẻ mắt đen rõ rệt.
"Đã tới rồi, thì hãy ở lại đây đi." Oán linh nhìn về phía người tới, khẽ cười nói.
Liệt Ma bất an, căng thẳng như lâm đại địch. Đang lúc Mục Tư do dự có nên hy sinh sắc đẹp dụ dỗ oán linh không, Liệt Ma bỗng nhiên gầm lên một tiếng, sải bước lớn đi về phía thiếu nữ oán linh.
Chướng ngại vật chặn đường coi như không thấy. Nó húc văng bàn trà, trong một tràng âm thanh kéo lê chói tai, Liệt Ma chen tới trước mặt oán linh, nắm đấm to bằng đầu thiếu nữ mang theo gió lốc vụt ra.
Oán linh nhẹ nhàng nâng tay, bàn tay nhỏ mềm yếu không xương trực tiếp đâm thủng bàn tay Liệt Ma. Thân thể Liệt Ma cứng đờ, không thể động đậy, đôi mắt nhỏ lộ rõ vẻ hoảng sợ rất người.
Sự hỗn loạn xung quanh khiến oán linh nhíu mày nhẹ, tự lẩm bẩm: "Làm hỏng hết rồi..."
Ngay lúc này, từ hướng xiên bỗng vọng tới một tiếng hét lớn: "Buông cô ấy ra! Khụ —— phẹt!"
Tên nhân loại mà nàng vô tình lờ đi lại còn dám xông tới, mà người chưa tới, nước bọt đã tới trước.
Quả nhiên, oán linh buông Liệt Ma ra, thậm chí lặng lẽ bay lùi về sau một đoạn để tránh đòn tấn công dơ bẩn của Mục Tô.
"Ta tức giận rồi." Ghế sofa bị bẩn, đôi lông mày thiếu nữ dần cau lại, khẽ nói.
"Ngươi mau đi!" Mục Tô nghênh đón oán linh, che chở Liệt Ma sau lưng. "Đừng lo cho ta, chỉ cần ngươi còn sống, ta chết cũng nhắm mắt."
"Ta không đi." Liệt Ma ngoan cố lắc đầu.
Thiếu nữ lờ đi cảnh sinh ly tử biệt, thân hình lóe lên xuất hiện trước mặt Mục Tô, giơ bàn tay như người yêu nhẹ nhàng vuốt về phía cổ Mục Tô.
Toàn thân Mục Tê run lên, một luồng hàn ý thấu xương ập tới khắp người, thân thể như bị đóng băng không thể động đậy.
Mục Tô biết Liệt Ma đang ở sau lưng, mắt lo lắng đảo qua, hét lớn: "Mau chạy đi! Tranh thủ lúc ta còn đang cầm chân oán linh... chạy đi! Đừng để ta hy sinh vô ích!"
Rồi hắn cười thê lương: "Tình yêu là gì? Mèo yêu cá, nỡ bỏ ăn; sói yêu cừu, nỡ nuốt chửng; mây yêu bầu trời, nỡ tan đi. Tình thương nhớ, lòng vấn vương, yêu đến sâu nặng bao giờ thôi? Bao giờ thôi, bao giờ thôi, đầu rơi máu đổ chẳng buông tay; tình trong tim, yêu ở miệng, im lặng không nói trong lòng có; kiếp này chỉ vì em mà ưu sầu."
Thứ này hắn có vô số nói không hết, thỉnh thoảng ném ra vài câu tổng là tốt.
Giữa lúc tuyệt vọng, bỗng nhiên một tiếng nấc nhỏ vang lên trước mặt.
Nước mắt oán linh trôi đi lớp kẻ mắt, nàng nức nở rụt tay về: "Ta không giết tình yêu đích thực."
Mục Tô khôi phục hành động, cứng nhắc lùi lại vài bước, đụng phải Liệt Ma.
"Các ngươi khiến ta rất cảm động..." Oán linh dùng tay áo lau nước mắt và lớp kẻ mắt lem nhem, phát ra tiếng nức nở đáng yêu: "Ta quyết định tha cho các ngươi."
Mục Tô nhân cơ hội thở dài đầy giả tạo: "Như ngươi thấy đấy, chúng ta đã gần kiệt sức. Những đoạn đường phía sau chúng ta thực sự không có tự tin, chi bằng ngươi cứ giết chúng ta luôn đi..."
Oán linh hít hít mũi, ngẩng đầu kiên định nói: "Ta dẫn các ngươi đi."
Mưu gian dễ dàng đắc thủ như vậy, Mục Tô ngẩng đầu, vừa lúc đối diện với ánh mắt Liệt Ma đang cúi nhìn.
Cả mặt hắn đều viết "khen ta nhanh lên".
Một người, một ma, một quỷ rời khỏi từ một cánh cửa phòng khuất phía sau đại sảnh, oán linh bay phía trước dẫn đường.
Bọn họ đi ngang qua một khu mộ địa. Bia mộ nghiêng lệch, đất bùn lật lên. Khi đoàn người đi qua, vùng đất chết chóc này dần trở nên xao động.
Từng cánh tay khô héo nhô lên từ lòng đất, thây khô hình xương sọ bò lên từ dưới lòng đất, vây quanh Mục Tô và những người khác.
"Cút hết đi! Ai cũng không được đụng tới bọn nó!"
Oán linh thét chói tai, sóng xung kích nhìn thấy được từng lớp lan ra. Mục Tô và Liệt Ma không bị ảnh hưởng, nhưng những thây khô kia như trúng sét đứng đờ không động đậy.
Mục Tô kính nể dâng trào. Con oán linh thiếu nữ này quả thực là đưa Phật tới tây phương.
Ra khỏi khu vực mộ địa, tới một cây cầu treo, dưới cầu là một vũng nước đen tối tĩnh lặng chẳng gợn sóng.
Một luồng ý thức từ vũng nước đen thăm dò ra, quấn quanh Mục Tô và những người khác một vòng, cảm nhận được khí tức của oán linh liền thu lại.
"Hình như chúng ta đang đi ngược lại." Bước đi trên cầu treo hơi chòng chành, Liệt Ma phát hiện ra điều gì đó.
"Phải, đây là đường về." Oán linh đi phía trước nói với giọng thoải mái. Nhà ma có ba ngã rẽ, bọn họ đang đi theo một ngã rẽ khác để trở về.
Mục Tô đang nhìn đông ngó tây hỏi: "Không đi tới lối ra à?"
"Ở đây không có lối ra đâu." Oán linh nhẹ nhàng nói những lời đáng sợ khó hiểu.
Có oán linh dẫn đường, một đường yên ổn. Vài phút sau có khách tham quan đi ngược chiều tới, Mục Tô cách lối vào không còn xa.
Oán linh đưa hai người tới trước lối vào, lưu luyến vẫy tay, nói rằng nàng sẽ nhớ hai người.
Đại khái vì khi còn sống cũng là con người, oán linh có thiện cảm với Mục Tô hơn một chút, càng nguyện ý nói chuyện với hắn.
Mục Tô âm thầm ghi nhớ, dự tính chờ nhiệm vụ của Liệt Ma hoàn thành sẽ tới tán tỉnh nàng. Còn về cái cớ sao...
"Có thời gian ta sẽ tặng ngươi một ít tiểu thuyết tình yêu." Mục Tô chính khí lẫm nhiên, lẫm nhiên chính khí.
Đi ngược dòng từ đám đông khách tham quan rời khỏi nhà ma, ánh đỏ rực từ trên đỉnh đầu chiếu xuống, toàn thân Liệt Ma nhẹ nhõm đi một cách khó nhận ra.
"Chúng ta đi xem phim đi?" Khóe môi Mục Tô nhếch lên nụ cười làm người ta như gặp gió xuân. Sau trải nghiệm ở nhà ma, Mục Tô tự cho rằng độ thân mật với Liệt Ma đã tăng lên nhiều, cách hoàn thành nhiệm vụ không còn xa.
Chỉ thiếu mồi lửa cuối cùng ở rạp chiếu phim nữa thôi.
"Ta muốn chơi thứ khác." Liệt Ma đưa mắt nhìn về phía vòng đu quay.
Mục Tô nhìn theo hướng đó. Một con Hải Cự Nhân đang chồm cái mông to tướng lên, dùng vòng đu quay và du khách trên đó để lau đi chất thải giữa hai chân.
| | Thêm vào bookmark | Giới thiệu sách này | Trở về trang sách |
Trở về đầu trang
Kệ sách của tôi
Đưa sách vào kệ sách
Lỗi chương / Bấm vào đây báo cáo
Tuyên bố quan trọng: Tất cả văn tự, mục lục, bình luận, hình ảnh... của tiểu thuyết "Chăm chú vực thẳm" đều do người dùng đăng tải hoặc tải lên và duy trì, hoặc đến từ kết quả của công cụ tìm kiếm, thuộc về hành vi cá nhân, không liên quan gì đến lập trường của trang web này.
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng trở về trang chủ của Phiêu Thiên Văn Học, địa chỉ cố định của trang tiểu thuyết: www.piaotia.com
Copyright © 2016-2017 Phiêu Thiên Văn Học - Trang đọc tiểu thuyết vượt qua bầu trời Mọi quyền được bảo lưu.