"Sư phụ của cậu vẫn luôn theo sát chúng ta sao?"
Lôi Y Tâm vừa hỏi xong câu này, Hi Nhĩ cũng nghi hoặc quay đầu lại. Chẳng lẽ sư phụ của Lâm Phồn là giun đũa trong bụng cậu ta sao? Đi đến đâu theo đến đó?
Hi Nhĩ thậm chí còn muốn nhoài người ra ngoài để xem thử vị sư phụ kia có đang ẩn nấp dưới bụng con phi long hay không!
Lâm Phồn suy nghĩ một thoáng, quyết định chơi một vố lớn! Đã các người tò mò như vậy, thì mình cứ thêu dệt lời nói dối này lên tận chín tầng mây!
"Thực ra sư phụ tôi... rất mạnh!" Lâm Phồn hạ thấp giọng, vừa suy nghĩ vừa nói.
"Ừm? Đương nhiên là mạnh rồi! Một cấm chú san bằng cả đội quân trong tiểu thành, sao có thể không mạnh chứ?" Lôi Y Tâm gật đầu phụ họa.
Hi Nhĩ thì vẫn giữ vẻ hoài nghi, cô đã ngờ rằng Lâm Phồn đang giấu nghề, chính cậu là người thi triển cấm chú vừa rồi! Thế nhưng nghĩ đến việc một nam tử có ma lực không mấy cao cường lại có thể thi triển cấm chú, cô lại thấy không thể nào...
"Cụ thể mạnh đến mức nào thì tôi không rõ, nhưng vị lão sư kia của tôi có một loại ma pháp cực kỳ hiếm gặp!" Lâm Phồn cố tình tỏ vẻ thần bí.
"Đó là ma pháp gì?" Hi Nhĩ truy vấn.
"Tôi không biết, nhưng ông ấy từng thi triển vài lần, đó là một loại năng lực vặn xoắn không gian vô cùng khủng khiếp. Theo lời ông ấy, nó có thể xé rách khe hở thời không để trực tiếp đi đến những đích đến cực kỳ xa xôi!" Lâm Phồn nói một cách nghiêm túc như thật.
"Là không gian hệ ma pháp, truyền thuyết kể rằng không gian hệ pháp thần có thể dễ dàng đạt đến trình độ này, xé rách không gian để xuyên thấu!" Hi Nhĩ kinh ngạc nói.
"Đúng đúng đúng!" Lâm Phồn liên tục gật đầu, cách nói này là cậu biên soạn ra từ những câu chuyện nhỏ lưu truyền giữa các ma pháp sư.
"Sư phụ cậu là Pháp Thần sao?" Hi Nhĩ tiến sát lại gần Lâm Phồn, gần như mặt dán sát mặt!
Lâm Phồn cảm nhận được phi long đã bay vút lên cao không trung tiến về phía trước với tốc độ tối đa, những cơn cương phong "vù vù" liên tục thổi vào mặt cậu, nhưng kỳ lạ là mùi hương thanh khiết tỏa ra từ người Hi Nhĩ lại không hề bị gió lốc thổi tan. Điều khiến tim Lâm Phồn đập loạn nhịp là vòng một không quá nảy nở của Hi Nhĩ đang hơi nhô lên, vô tình chạm vào ngực cậu!
May thay, Lôi Y Tâm cũng tiến tới một bước, khẽ chen vào giữa rồi cũng thắc mắc hỏi: "Sư phụ cậu sao có thể là Pháp Thần chứ?"
"Chắc là không phải đâu, thực lực cụ thể của ông ấy tôi cũng không biết, ngay cả tên tuổi ông ấy tôi còn chẳng rõ nữa là!"
Lâm Phồn đương nhiên biết về Pháp Thần, cậu không dám nói bừa sư phụ mình là Pháp Thần. Pháp Thần là những ma pháp sư đã thực sự thành thần, trong ghi chép chỉ khi tu luyện đến cực hạn, thấu hiểu sâu sắc về ma pháp mới có thể phá vỡ gông cùm của thiên địa, thoát khỏi hàng ngũ phàm nhân để trở thành thần thực thụ! Những người tu luyện ma pháp thành thần như thế được gọi là Pháp Thần.
Tuy câu chuyện về Pháp Thần rất nhiều, nhưng trong ghi chép của Hiệp hội Ma pháp và sách lịch sử lại không hề có vị Pháp Thần nào, chỉ có một kẻ nghi là đã thành thần, đó chính là Mai Lâm mà Lâm Phồn đã sớm biết. Ngược lại, ghi chép về việc tu luyện võ nghệ thành thần lại khá nhiều, tuy không chi tiết nhưng tổng cộng cũng có đến hàng trăm người. Nghe nói họ cũng là tu luyện đến cực hạn rồi lĩnh ngộ cảnh giới mà thành thần, còn những người này thì không gọi là Võ Thần, mà chỉ đơn giản là thành thần, không giống như Pháp Thần có danh xưng chuyên biệt.
Chi tiết cụ thể thì Lâm Phồn cũng không rõ, bởi những cuốn sách ghi chép về điều này đều là cổ thư, cực kỳ khó có được!
Không còn cách nào khác, Lâm Phồn đành phải bịa ra một câu chuyện kỳ ngộ, kể cho hai cô gái nghe về quá trình mình gặp gỡ "sư phụ" của mình~
---❊ ❖ ❊---
"Trong cung hồi đáp thế nào!?" Một lão già lo lắng đi tới đi lui hỏi.
Mấy thanh niên phía sau mồ hôi nhễ nhại lắc đầu: "Phù truyền tin vẫn chưa có hồi âm..."
Ngay khi họ đang nóng lòng không chịu nổi, lá phù truyền tin cuối cùng cũng truyền đến những văn tự kỳ lạ. Những văn tự quái dị này trong mắt họ dường như đã thành thói quen, mấy thanh niên lập tức lật ra một cuốn từ điển dày cộm để đối chiếu từng chữ.
Loại văn tự truyền tin này thực chất đều đã được hoàng thất mã hóa đặc biệt, quá trình giải mã cũng rất đơn giản, chỉ cần đối chiếu từ điển dịch từng chữ, sau đó để phiên dịch viên hoàng gia đi cùng giải mã lần cuối là xong!
"Nội dung là gì?" Lão già sốt ruột hỏi.
Phiên dịch viên hoàng gia là một chức vụ rất cao, nhưng lúc này vì nể mặt địa vị của lão già nên không thể trở mặt như thường lệ, đành giơ tay phải làm động tác ấn xuống, ra hiệu lão già hãy kiên nhẫn chờ đợi.
Lão già nóng lòng vuốt râu, đợi một hồi lâu mới nhận được kết quả.
Người phiên dịch hít sâu một hơi, nói lại nội dung truyền tin của hoàng thất cho lão già. Đại ý nội dung là hoàng thất đã biết rõ nội dung do tiểu đội của lão già truyền về, biết được có ma pháp sư thâm sâu khó lường ở đây thi triển cấm chú. Sau khi thương nghị, người bị nghi ngờ có khả năng thi triển cấm chú này nhất chính là sư phụ của Lâm Phồn!
Dù sao trong ba người Lâm Phồn, Hi Nhĩ và Lôi Y Tâm, người có năng lực ma pháp mạnh nhất chắc hẳn là thiên tài thiếu nữ Hi Nhĩ đang lưu truyền trong dân gian, nhưng một ma pháp sư cấp bảy như Hi Nhĩ rõ ràng không đủ khả năng sử dụng cấm chú, vậy thì chỉ có thể là vị sư phụ thần bí khó lường sau lưng Lâm Phồn mà thôi!
Đối với người được Hiệp hội Ma pháp nghi ngờ cao độ là ma pháp sư truyền kỳ này, thái độ của hoàng thất rất rõ ràng: đứng về phía đối lập với Quý Thái Bình, không thừa nhận hành vi tập kích của Quý Thái Bình!
Vì vậy, hoàng thất giao cho tiểu đội vốn được phái đến để quan sát của lão già một nhiệm vụ mới: giải quyết những rắc rối hậu kỳ!
Còn về nhiệm vụ, rất nhanh đã hiện ra trước mắt lão già...
Lão già nhìn qua những dòng chữ do phiên dịch viên dịch ra, nhíu mày gật đầu nói với hai thanh niên phía sau: "Hai người các cậu, vào thành bắt Quý Thái Bình..."
Một tuần hương sau, Lâm Phồn bên này vừa kể xong với hai cô gái về vị "sư phụ" không tồn tại của mình thì cảm nhận được có người đang truy đuổi phi long của mình!
"Tiêu rồi, e là quân truy đuổi của Quý Thái Bình!" Hi Nhĩ cũng nhận ra có người phía sau, nhưng trên cao không trung, cương phong cuồng bạo khiến cô không thể thi triển ma pháp cầu để dò xét kẻ địch!
Lâm Phồn khẽ gật đầu, hồn thức của cậu đã kiểm tra qua, quân truy đuổi phía sau chỉ có một con phi long, nhưng trên lưng phi long có mấy người thì không nhìn ra!
Theo lý mà nói, tu vi của mình đã đạt đến độ cao không nhỏ, khoảng cách này lẽ ra có thể dễ dàng dò xét mới đúng, nhưng hiện tại trên lưng con phi long đó lại là một màn sương mù mịt mờ!?
Tình huống này chỉ có một khả năng, đó là bên kia có người tu vi cao hơn mình, hơn nữa là cao hơn rất nhiều!
"Rắc rối lớn rồi!" Lâm Phồn lầm bầm.
Hiện tại cả ba đều cho rằng phe Quý Thái Bình đã gọi thêm cao thủ từ nơi khác đến để vây quét mình, nhưng tốc độ phi long của đối phương cực nhanh, đuổi kịp cả nhóm khiến cả ba vô cùng kinh ngạc!
Lâm Phồn nhìn thấy một con phi long khổng lồ đuổi kịp nhóm mình, bay song song với con phi long dưới chân cậu. Trên lưng rồng đứng vài người, Quý Thái Bình và phó quan của hắn đang mang vẻ mặt xám như tro, bị hai thanh niên xách cổ.
"Ha ha ha, Lâm Phồn~" Lão già đứng trước mặt mọi người cười vẫy tay.
Lâm Phồn bên này không đáp lại, mà cùng hai cô gái bàn bạc một phen xem tình hình hiện tại là thế nào...
"Chúng ta là đội đốc sát trực thuộc hoàng thất, ta là Trịnh Hải!" Lão già thấy vậy có chút lúng túng, tự giới thiệu.
"Trịnh Hải... Trịnh Hải!!!" Lôi Y Tâm nghi hoặc lặp lại một lần, đột nhiên kinh ngạc hét lên.