Hiệp hội Ma pháp đã ban hành một nhiệm vụ cho Hi Nhĩ với phần thưởng vô cùng hậu hĩnh. Chính vì nhắm vào phần thưởng này mà Hi Nhĩ mới quyết định ra tay.
Nội dung nhiệm vụ bắt nguồn từ một sản phẩm thực nghiệm của Hiệp hội Ma pháp!
"Thực nghiệm gì cơ?" Lâm Phồn tò mò hỏi.
"Sản phẩm gì thế?" Lôi Y Tâm cũng tò mò không kém.
"Sản phẩm thực nghiệm!" Hi Nhĩ có chút tức giận, hai tên này vừa vào cửa đã hỏi đủ thứ, làm gián đoạn lời kể của cô!
"Hửm?" Lâm Phồn và Lôi Y Tâm ngơ ngác.
"Các người đừng hỏi nữa, nghe tôi nói hết đã!!!"
Hi Nhĩ tức giận đập mạnh tay xuống bàn.
"Đại lão xin cứ tự nhiên!" Lôi Y Tâm thấy Hi Nhĩ lấy gậy phép ra, vội vàng cười làm lành.
Nhiệm vụ mà Hi Nhĩ nhận được là bắt giữ một "sản phẩm thực nghiệm", cụ thể là một con Man thú.
Con Man thú này được các pháp sư của Hiệp hội Ma pháp triệu hồi từ dị giới, điểm mấu chốt là nó có thể thi triển những loại ma pháp vô cùng mạnh mẽ!
Về phần tu vi của con Man thú này cao đến mức nào, Hiệp hội Ma pháp cũng không rõ, vì bình thường nó rất yếu ớt, yếu đến mức chỉ cần phái một tu luyện giả có chút thực lực là có thể giải quyết.
Thế nhưng, có một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng: con Man thú này biết thi triển "Lạc Tuyết Thiên Phong"!
"Lạc Tuyết Thiên Phong là cái gì?" Lâm Phồn hơi thắc mắc, cái tên này nghe sao mà văn vẻ quá vậy.
Ngược lại, sắc mặt Lôi Y Tâm lộ rõ vẻ kinh ngạc, như thể không dám tin vào tai mình.
"Lạc Tuyết Thiên Phong là tên của một loại cấm chú. Sau khi cấm chú này được thi triển, bầu trời sẽ đổ tuyết lớn, chỉ trong vòng nửa canh giờ, ngàn dặm xung quanh sẽ như bị băng phong lại!"
"Lợi hại thế sao, lừa người à!" Lâm Phồn thốt lên.
Dù là uy lực của cấm chú này hay việc con Man thú biết dùng nó, tất cả đều khiến người ta khó lòng tin nổi!
Hi Nhĩ lườm Lâm Phồn một cái rồi tiếp tục câu chuyện của mình.
Phần thưởng cho nhiệm vụ lần này là một cuốn ma pháp thư mà Hi Nhĩ hằng ao ước, nên cô đã đồng ý nhận lời.
Tuy nhiên, Hiệp hội Ma pháp đương nhiên sẽ không đặt hết hy vọng vào một người, họ còn tìm thêm không ít trợ thủ, có cả pháp sư lẫn tu luyện giả bình thường. Vì vậy, nếu để người khác nhanh chân đến trước, Hi Nhĩ sẽ mất đi cuốn ma pháp thư đó.
Theo thông tin nhận được, mục tiêu lần này đang ở trong Bắc Sơn!
"Tôi đương nhiên sẽ không để các người làm không công, chỉ cần đi cùng tôi một chuyến là sẽ có thưởng!" Hi Nhĩ nói câu này với Lâm Phồn, dù sao cô cũng là giáo viên hướng dẫn của Lôi Y Tâm, Lôi Y Tâm không thể từ chối!
"Lợi ích gì?" Lâm Phồn nghe thấy có món hời, lập tức phấn khích hỏi.
"Nếu thành công, tôi sẽ cho cậu mượn vài cuốn ma pháp thư hiếm!" Hi Nhĩ do dự một chút. Bản thân cô tu luyện bấy lâu nay, chưa từng phục vụ cho bất kỳ thế lực nào nên cũng chẳng có nhiều tiền tài hay bảo vật, chỉ có vài cuốn sách. Những cuốn sách này tuy quý giá, nhưng đưa cho một học đồ xem thì hình như cậu ta cũng chẳng hiểu gì!
Không ngờ Lâm Phồn vừa nghe xong đã thấy mừng thầm, chuyện đọc sách là thứ cậu thích nhất!
"Không được! Cô phải cho tôi xem trước hai cái!" Lâm Phồn cố tình tỏ ra bình thản, định bụng lừa lấy sách trước rồi tính sau.
"Chuyện này..." Hi Nhĩ hơi lo lắng, sợ Lâm Phồn lật xem vài cái thấy khó quá lại không chịu đi nữa, nên cứ chần chừ không quyết.
Thấy đối phương do dự, Lâm Phồn tưởng cô sợ sách quá quý giá nên không muốn cho xem trước, bèn cam đoan: "Chỉ cần cô cho tôi xem trước vài cái, tôi sẽ đồng ý đi cùng cô!"
"Được!" Hi Nhĩ nghe Lâm Phồn nói vậy liền gật đầu ngay lập tức.
Cô nghĩ rằng Lâm Phồn với tư cách là một pháp sư, dù kỹ thuật không ra sao nhưng chắc vẫn là người giữ uy tín!
Vì thế, Hi Nhĩ lấy từ trong nhẫn trữ vật ra ba cuốn sách viền vàng đưa tới.
Sau khi nhận lấy, Lâm Phồn thuần thục giả vờ lật sách, âm thầm nóng lòng vận dụng "Nhẫn Tri Thức" để "quét" cả ba cuốn.
Đồ tốt!
Cả ba cuốn sách đều giảng giải về một loại nguyên lý ma lực cực kỳ thâm sâu, cách diễn đạt phức tạp đến mức hiếm thấy!
Tuy nhiên, Nhẫn Tri Thức nhanh chóng dung hợp nội dung thành những kiến thức đơn giản rồi truyền ngược lại vào đầu Lâm Phồn, giúp cậu có cái nhìn sâu sắc hơn về ma pháp!
Hi Nhĩ nhận lại những cuốn sách từ tay Lâm Phồn, cảm thấy khó hiểu trước sự phấn khích khó hiểu của cậu: "Hai người chuẩn bị đi, sáng mai chúng ta xuất phát đến thành Tháp Tháp!"
"Thành Tháp Tháp? Cô muốn dẫn chúng tôi đến thành Tháp Tháp sao?" Lôi Y Tâm ngạc nhiên hỏi.
"Đúng vậy!"
Lâm Phồn lại quay sang hỏi Lôi Y Tâm: "Thành Tháp Tháp là nơi nào?"
"Thành Tháp Tháp thực ra là một thị trấn nhỏ, một thị trấn tràn ngập văn hóa ma pháp!"
"Ý cô là trong thị trấn toàn là pháp sư?" Lâm Phồn hơi chấn động, nếu là thật thì không biết có bao nhiêu pháp sư đang ẩn mình ở đó!
"Không, là văn hóa. Người dân ở đó cực kỳ tôn trọng pháp sư. Pháp sư chưa chắc đã có nhiều, nhưng học đồ thì đầy rẫy, còn có không ít người buôn bán các loại vật phẩm mà pháp sư sử dụng. Chúng ta đến đó để mua sắm vài thứ cần thiết!" Hi Nhĩ chen vào giải thích.
Lâm Phồn còn chưa kịp nói gì, Lôi Y Tâm đã tranh lời: "Đúng vậy, đã đi mua sắm thì tôi cũng nên đổi một cây gậy phép mới!"
---❊ ❖ ❊---
Chiều ngày hôm sau, tại thành Tháp Tháp cách thành Thương Long ngàn dặm, phi long đã chở ba người Lâm Phồn đến nơi.
"Các người chú ý đây, lát nữa đừng có tỏ ra ngạc nhiên thái quá, kẻo tôi mất mặt!" Vừa đứng vững, Hi Nhĩ đã bắt đầu giáo huấn.
"Hơn nữa, đồ đạc ở đây giá cực kỳ đắt đỏ. Có những thứ là do gian thương hét giá, có những thứ là thực sự đắt như vậy. Các người muốn mua gì thì phải nhìn cho kỹ... dù rằng tôi nghĩ các người cũng chẳng có tiền mà mua đâu."
Lôi Y Tâm và Lâm Phồn nghe xong đều không phục. Lâm Phồn thì khỏi nói, gia sản của cậu nhiều đến mức chính cậu còn không biết là bao nhiêu! Còn Lôi Y Tâm thì có gia tộc họ Lôi chống lưng, tuyệt đối không cho rằng số tiền trong tay mình ít hơn Hi Nhĩ!
Thấy hai người có vẻ khinh thường lời mình nói, Hi Nhĩ cúi đầu mỉm cười nhẹ cũng không nói thêm gì, chỉ dẫn hai người đi về phía trước, đằng nào lát nữa họ cũng sẽ biết thôi!
"Mời vào xem đi, ba vị pháp sư! Tôi có mấy bộ đồng phục ma pháp mới và đẹp lắm đây!" Một ông chủ trung niên ở cửa hàng ven đường đang quét dọn mặt đất, vừa ngẩng đầu thấy ba người thong dong đi ngang qua, đôi mắt lập tức sáng lên, vội kéo rèm cửa kính ra.
Ba người nhìn vào, lập tức thấy mấy bộ lễ phục pháp sư mới tinh sáng bóng. Đặc biệt là Lôi Y Tâm, nhìn thấy những bộ lễ phục với kiểu dáng độc đáo này, mắt cô nàng sáng rực cả lên!
Hi Nhĩ cũng có chút động lòng, gọi hai người cùng đi vào để lựa chọn.
Ông chủ thấy vậy liền vui mừng giới thiệu nào là vải lụa thủ công, tay nghề tinh xảo, thổi phồng lên hết mức.
Chỉ là sau khi đi một vòng, mày Hi Nhĩ đã nhíu chặt lại: "Chỉ có thế này thôi sao?"
"Ôi chao, đại nhân pháp sư, những bộ này còn chưa đủ đẹp sao? Hay là để tôi lấy vài bộ trân quý ra cho ngài xem?"
"Không, ý tôi là ở đây chẳng lẽ chỉ có quần áo bình thường, không có loại được yểm ma pháp sao?"
Người đàn ông trung niên nghe vậy sững người một chút, sau đó vội vàng gật đầu giơ ngón tay cái với Hi Nhĩ: "Người trong nghề! Tôi lấy ra ngay đây!"
"Yểm ma pháp?" Lâm Phồn thắc mắc hỏi.
"Đúng vậy, quần áo được yểm ma pháp có thể tăng cường sức chiến đấu, sao mấy bộ quần áo bình thường có thể so sánh được? Mấy bộ đồng phục thường chỉ cần chọn một hai bộ vừa vặn bền bỉ là được rồi, đâu cần phải chọn... Á đù!"
Hi Nhĩ vốn đang nghiêm túc giải đáp thắc mắc cho Lâm Phồn, coi cậu như học đồ của mình, vậy mà quay đầu lại đã thấy Lôi Y Tâm đang phấn khích ôm lấy mấy bộ đồng phục đi tới.