Đường Nguyên bệ hạ nhìn thấy là thiếu gia nhà họ Lý, trên mặt liền lộ ra nụ cười nhân từ coi như là hồi đáp. Bản thân tuy là hoàng đế của Tự Do Công Quốc, nhưng cái công quốc này cũng không phải chỉ mình ngài là người có quyền quyết định!
Thế lực do nhà họ Lý, nhà họ Vũ, nhà họ Đổng cùng các đại gia tộc khác nắm giữ chưa chắc đã yếu hơn những gì nằm trong tay hoàng thất. Vì vậy, đối với người thừa kế duy nhất của nhà họ Lý này, Đường Nguyên vẫn không dám quá mức lỗ mãng.
"Bệ hạ, thật khéo quá!" Lý Kiện cười tươi rói.
"Ha ha... Lý công tử cũng ở đây sao." Đường Nguyên cười như không cười, trong lòng vẫn đang tính toán xem đã đến lúc nên huyết tế Đường Nhạn Thi hay Đường Tông hay chưa.
Lý Kiện thấy Đường Nguyên bệ hạ rõ ràng đang suy nghĩ chuyện gì đó, miệng chỉ qua loa lấy lệ với mình, nên cũng không tiện làm phiền, chỉ lặng lẽ đi theo bên cạnh.
Đường Nguyên dẫn Lý Kiện dạo quanh một vòng. Lý Kiện thấy hôm nay tâm trạng bệ hạ có vẻ khá tốt, liền lên tiếng: "Bệ hạ, theo lý mà nói thì hai năm đã qua, khu thương mại phía Tây có phải nên phân chia cho nhà họ Lý chúng ta rồi không?"
Khu thương mại phía Tây là nơi phồn hoa nhất. Trước kia khi Tự Do Công Quốc mới thành lập đã sớm định ra quy củ, con phố vàng này mỗi đại gia tộc sẽ luân phiên quản lý trong hai năm. Đến nay vốn là nhà họ Vũ đang quản lý, hơn nữa đã quá hạn hơn một tháng rồi mà nhà họ Vũ vẫn chưa có ý định bàn giao.
Đường Nguyên nghe vậy, trên mặt mang theo nụ cười: "Tính thời gian thì cũng đã đến lượt nhà họ Lý các ngươi rồi!"
Lý Kiện nghe xong lập tức đại hỉ, vội vàng gật đầu lia lịa. Lần này mình vất vả lắm mới dò hỏi được bệ hạ ra ngoài, chính là để tìm cơ hội thương lượng chuyện này với hoàng thất!
Thế nhưng Lý Kiện còn chưa vui mừng được bao lâu thì đã nghe Đường Nguyên nói: "Chuyện giữa các gia tộc trong thành, các ngươi tự mình giải quyết là được rồi!"
Đường Nguyên trong lòng thầm cười khinh bỉ. Ngài đang đợi cuộc xung đột giữa hai nhà khi bàn giao đây. Chỉ có các gia tộc trong thành không ngừng xung đột, tiêu hao lẫn nhau mới có thể đảm bảo sự vững chắc của hoàng thất!
Dẫu sao thì nhà họ Đường của bọn họ năm đó cũng là thừa dịp hoàng thất đương thời nhu nhược vô năng mà đoạt quyền!
Lý Kiện nghe lời bệ hạ, sắc mặt lập tức tối sầm lại, liền phụ họa theo: "Vâng."
Xem ra dựa vào hoàng thất là không được, chỉ có thể tự mình cùng nhà họ Vũ giao thiệp mà thôi!
"Lý Kiện này, ta nghe nói gần đây nhà họ Lý các ngươi vẫn luôn chiêu binh mãi mã, rộng rãi nạp người tài phải không?" Đường Nguyên đột nhiên hỏi.
Lý Kiện lập tức kinh hãi, vội vàng đáp: "Không có, không có, chỉ là không ngừng tìm kiếm một vài nhân tài để quản lý cửa tiệm mà thôi."
"Ừm..." Đường Nguyên đáp một tiếng rồi không nói gì nữa. Ngài đương nhiên biết nhà họ Lý cũng đang dòm ngó ngôi vị hoàng đế của mình, nhưng hiện tại hoàng thất vẫn còn khá mạnh, cho nên những kẻ này không dám manh động mà thôi!
Đi thêm một lúc, Đường Nguyên vô tình liếc thấy hạ nhân của Lý Kiện đang xách một cái lồng sắt, bên trong lồng là một con cáo lông đen, liền ngạc nhiên hỏi: "Không ngờ Lý công tử lại có sở thích này!"
Lý Kiện nghe vậy thì ngẩn người, không hiểu bệ hạ đột nhiên nói câu này là ý gì, mình thì còn sở thích gì cơ chứ?
"Chẳng lẽ Lý công tử cũng có nghiên cứu về thuần thú sao?" Đường Nguyên xoay người đi đến trước mặt tên bộc nhân, nhìn con cáo lông đen bên trong.
Nhân viên tình báo trong hoàng thất đương nhiên đã thu thập thông tin của các thành viên chủ chốt của từng gia tộc, nhưng chưa từng nhắc đến việc Lý công tử có hứng thú với thuần thú.
Lý Kiện nhìn thấy hành động của bệ hạ mới biết hóa ra ngài đang ám chỉ con cáo này. Vừa định mở miệng thì thấy con cáo trong lồng đang nhe răng trợn mắt với bệ hạ, nói một tràng ngôn ngữ không hiểu nổi.
"Chà, con cáo này còn biết nói chuyện, không biết nó đang nói gì đây!" Đường Nguyên hiếu kỳ nhìn con cáo, buồn cười nói với đám hộ vệ hai bên.
Rất nhanh, mọi người đều hiểu con cáo đang nói gì, bởi vì con cáo lông đen vươn móng vuốt ra, cương quyết giơ ngón giữa về phía Đường Nguyên bệ hạ!
Đường Nguyên thấy vậy không những không tức giận mà còn cười lớn, tán thưởng: "Thú vị, thú vị!"
Lý Kiện thấy vậy, vội vàng lấy lòng nói: "Nếu ngài đã thích, vậy thì xin tặng cho..."
"Ngươi dám!?" Đúng lúc này, một tiếng quát đầy sát khí trực tiếp cắt ngang lời Lý Kiện.
Lý Kiện lập tức nheo mắt, nhìn về phía người vừa lên tiếng, chính là Lâm Phồn đang dẫn Đỗ Xuyên đến tính sổ!
Hai hộ vệ của Đường Nguyên thấy vậy lập tức bước lên một bước, một người che chắn hoàn toàn cho Đường Nguyên, người còn lại đi đến đối diện Lâm Phồn, ánh mắt lạnh lẽo trừng ngược lại!
Lý Kiện trong lòng thầm cười trộm, cái tên ngốc này lúc này lại tự dâng mình đến cửa, e là sẽ bị ngự tiền thị vệ chém thành tám mảnh!
"Ngươi là ai?" Đường Nguyên thấy Lâm Phồn đột nhiên xuất hiện, sắc mặt có chút không vui, trong ấn tượng của ngài thì trong thành không có nhân vật này!
"Lão gia nhà ta tên là Lâm Phồn! Hôm nay đến là để thu dọn thằng nhãi con Lý Kiện này!" Đỗ Xuyên đứng sau lưng Lâm Phồn lớn tiếng quát, sau đó nhíu mày hỏi: "Còn ngươi là ai?"
Đường Nguyên nghe xong liền đoán ra chắc là kẻ thù của Lý Kiện, bèn cười lớn nói: "Hóa ra là vậy, đã là các ngươi tìm Lý Kiện công tử, vậy thì không liên quan đến ta, các ngươi cứ tự nhiên... Minh hộ vệ, lui về!"
Tên hộ vệ nhận lệnh liền lập tức lui về bên cạnh Đường Nguyên. Lý Kiện ngược lại thấy chẳng sao cả, tên Lâm Phồn này chẳng phải chỉ là Thánh Vực sơ kỳ thôi sao, mình dùng một tay cũng có thể đè chết hắn!
"Lý Kiện, ngươi có biết mình rốt cuộc đã chọc giận kẻ nào không?" Lâm Phồn thấy con cáo lông đen ở đằng xa trong lồng đang kêu chí chóe với mình, lòng cũng an tâm hơn nhiều, xem ra con cáo vẫn ổn.
"Hừ, nhìn giọng điệu của ngươi kìa, cứ như thể ta thực sự đã đắc tội với kẻ ghê gớm lắm không bằng." Lý Kiện khinh khỉnh cười nhạo.
Đám hạ nhân phía sau hắn nghe vậy cũng cười nhạo không thôi, kẻ này giữa ban ngày ban mặt mà dám chặn đường Lý thiếu gia, sợ là não có vấn đề rồi!
Ngược lại, Đường Nguyên lại đầy hứng thú đi sang một bên, lặng lẽ quan sát. Thấy phía nhà họ Lý cứ cười nhạo đối phương, không nhịn được lên tiếng: "Các ngươi đã muốn tỉ thí thì nhanh lên đi."
Đỗ Xuyên thấy hắn xen vào, không vui nói: "Mẹ kiếp ngươi là thằng nào, lo chuyện bao đồng thế, không liên quan đến ngươi thì ngậm miệng lại được không!"
Hộ vệ bên cạnh Đường Nguyên nghe vậy lập tức tức giận nhìn Đỗ Xuyên, nhưng Đường Nguyên lại lắc đầu, ra hiệu cho cả hai không được manh động. Bản thân ngài đã sớm cảm nhận được "Lâm Phồn lão gia" này không hề yếu hơn Lý Kiện thiếu gia, đối phương lại khí thế hung hăng, biết đâu lại có thể thấy Lý Kiện phải chịu thiệt ở đây!
"Lá gan không nhỏ, dám buông lời cuồng vọng!" Lý Kiện thấy vậy, lập tức không khách khí lao đến trước mặt Đỗ Xuyên, nhìn cái tát sắp sửa vung xuống!
Ngay khi Lý Kiện vừa vung tay lên, chỉ cảm thấy trên mặt đột nhiên đau rát như lửa đốt, cả người bay ngược trở lại chỗ cũ, được bộc nhân của mình đỡ lấy!
Đường Nguyên lập tức lóe lên tia sáng trong mắt. Vừa rồi Lâm Phồn ra tay quá nhanh, nhanh đến mức ngay cả cảnh giới Phong Thần như ngài cũng nhìn không rõ! Đây là tốc độ đáng sợ đến nhường nào!
Lý Kiện thì trong phút chốc ngẩn ngơ đưa tay lên xoa gò má đang nóng rát. Vừa rồi hắn chỉ thấy Lâm Phồn đột nhiên lóe đến trước mặt mình, ngay cả việc đối phương giơ tay lên cũng không nhìn rõ đã bị tát một cái.
Kẻ này không phải chỉ có tu vi Thánh Vực sao, tại sao vừa rồi lại thi triển ra khí tức của Tôn Thiên Cảnh, hơn nữa cùng là Tôn Thiên Cảnh, lại còn nhanh hơn mình nhiều đến thế!
Nghĩ đến đây, Lý Kiện lập tức hét lớn: "Không đánh nữa, không đánh nữa!"
Không phải Lý công tử nhận thua, mà là căn bản không đánh lại! Tình hình này, e là chỉ có gia gia của mình là lão tổ nhà họ Lý đích thân ra tay mới có thể chế phục được đối phương!