Chủ cửa hàng nhìn thấy người tới, lập tức kinh ngạc kêu lên: "Võ lão gia!"
Lâm Phồn quay đầu lại, muốn xem thử lại là tên không biết trời cao đất dày nào đang khoác lác, nhưng khi nhìn rõ người tới thì hắn ngẩn ra.
Trung niên nhân này hắn chưa từng gặp qua, nhưng có thể cảm nhận được trên người đối phương ẩn hiện một luồng khí tức mạnh mẽ, sợ rằng đã đạt đến tu vi cảnh giới Tôn Thiên.
Vốn dĩ người ở Tự Do Công Quốc đều là tàng long ngọa hổ, gặp phải một cường giả cảnh giới Tôn Thiên cũng chẳng có gì lạ, nhưng sao người này lại không hiểu tầm quan trọng của một món binh khí tốt chứ?
Võ lão gia thấy dáng vẻ của Lâm Phồn, liền nói ngay: "Cậu tuổi còn trẻ, không hiểu được sự tàn khốc của thực tế. Ta đây lăn lộn trong thế giới này nhiều năm, dẫu đã có chút tiếng nói tại Tự Do Công Quốc, nhưng vẫn khó lòng tìm được một thanh kiếm tốt!"
"Không có sao? Vậy thì đi tìm Hiệp hội Luyện khí sư chế tạo một thanh đi!" Lâm Phồn cười khinh khỉnh. Hôm qua hắn vừa hợp tác với Luyện khí sư Tư Mã Vân để đúc một thanh bảo kiếm thuộc tính Phong đấy thôi!
Võ lão gia nghe giọng điệu có phần châm chọc của Lâm Phồn cũng không tức giận, ngược lại còn kiên nhẫn giải thích: "Những luyện khí sư có chút danh tiếng trong Hiệp hội Luyện khí, ai nấy đều có tính khí ương ngạnh vô cùng, người bình thường sao có thể nhờ vả được họ? Hơn nữa phí tổn của họ không hề thấp, người trẻ tuổi như cậu tốt nhất nên tìm một thanh trường kiếm dùng tạm đi."
Lâm Phồn nghe xong trong lòng thầm đồng tình. Hôm qua là nhờ sự chỉ dẫn của "Giới chỉ Tri thức" hắn mới đúc được thanh trường kiếm cực phẩm, bằng không nếu cứ theo cách đúc "tinh giản" của Tư Mã Vân, sợ rằng thanh kiếm này chỉ đạt đến trung phẩm mà thôi!
Hơn nữa quy trình luyện chế một món vũ khí cực phẩm vô cùng dài, căn bản không thể hoàn thành trong thời gian ngắn, cho nên khi Tư Mã Vân nhìn thấy thành phẩm bảo kiếm đạt chất lượng cực phẩm, ông ta đã biết ngay Lâm Phồn không phải người tầm thường, lập tức cung kính hẳn lên!
Lâm Phồn hiểu lời trung niên nhân này nói cũng có lý, người bình thường làm gì có cơ hội sở hữu thanh kiếm tốt như vậy, thường thì đều mua tạm một thanh để dùng trước.
Lâm Phồn liền hỏi chủ tiệm bên cạnh: "Vậy trấn điếm chi bảo này của ông giá bao nhiêu?"
"Hì hì, khách quan, cái này chỉ cần năm mươi vạn kim tệ... hoặc số lượng Tử Tinh tệ tương đương là được." Chủ tiệm từ khi Võ lão gia đến thì có chút câu nệ, đứng một bên cười gượng.
"Nếu tiểu huynh đệ có ý muốn mua, ta có thể bảo hắn giảm giá cho cậu!" Võ lão gia mỉm cười. Hôm nay tâm trạng ông ta tốt, đến cửa hàng do mình quản lý dạo một vòng, giảm giá cho người có duyên cũng chẳng vấn đề gì. Những chủ cửa hàng này đều phải nhìn sắc mặt ông ta mà sống cả!
Lâm Phồn nghe vậy vội vàng lắc đầu: "Thôi bỏ đi, đắt quá, tôi không mua nổi..."
Lâm Phồn nói là lời thật, nhưng dù có mua nổi hắn cũng tuyệt đối không mua. Mua mấy thứ này thà mua mấy món "sắt vụn đồng nát" giá vài ngàn kim tệ như trước còn có lời hơn, đánh một trận hỏng lại thay cái mới, còn hơn là bỏ ra đống tiền mua cái thứ rác rưởi này!
Lâm Phồn nói xong liền rời đi ngay. Võ lão gia và chủ tiệm nhìn nhau cười, thanh niên này cũng không phải loại công tử bột trong thành, không mua nổi cũng là chuyện bình thường!
Rời khỏi cửa hàng vũ khí, Lâm Phồn hít sâu một hơi. Nếu vậy thì giao bảo kiếm đi làm nhiệm vụ chẳng phải rất lỗ sao! Một thanh trường kiếm bình thường cũng bán được năm mươi vạn kim tệ, vậy thanh của mình bán năm trăm vạn cũng được chứ!
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Lâm Phồn vẫn từ bỏ ý định này. Dù sao thì biết bán cho ai bây giờ, chẳng lẽ cứ cầm kiếm đi chặn đường người khác để chào hàng? Làm vậy người ta lại tưởng hắn ban ngày ban mặt đi cướp bóc thì khổ. Thôi thì cứ đi giao nhiệm vụ vậy, sau này thực sự thiếu tiền thì mình cứ đi đúc vũ khí mà bán là được!
Kích hoạt Huy chương Mạo hiểm, Lâm Phồn xem kỹ yêu cầu nhiệm vụ. Bước cuối cùng của nhiệm vụ này là giao kiếm đến "Võ phủ" trong Vương thành. Chẳng lẽ Võ lão gia vừa rồi chính là người của Võ phủ?
Võ gia quả không hổ là đại gia tộc của Tự Do Công Quốc, toàn bộ phủ đệ rộng lớn phi thường, thậm chí còn kéo dài đến tận rìa Hoàng cung.
Trước cửa phủ đứng một đội hộ vệ, tinh thần phấn chấn, tu vi đều là Thánh vực sơ kỳ, rõ ràng là để phô trương thanh thế. Lâm Phồn tiến lên trình bày mục đích, nhưng được thông báo người phát nhiệm vụ chính là Võ lão gia của Võ gia, mà không may là Võ lão gia đã đi thị sát cửa hàng rồi.
Lâm Phồn nghe xong liền hiểu, Võ lão gia ở phủ đệ này chắc chắn là người hắn vừa gặp lúc nãy!
Đúng lúc này, phía sau truyền đến một giọng nói nũng nịu: "Lâm Phồn? Anh đến tìm tôi sao?"
Lâm Phồn vừa quay người lại, đã nghe thấy đám hộ vệ đồng thanh hô lớn: "Cung nghênh tiểu thư về nhà!"
Chỉ thấy Võ Mộng Phi mặc váy dài chít eo, trên mặt trang điểm tinh tế, đang nhìn hắn đầy ngạc nhiên.
"Cô là tiểu thư của Võ gia?" Lâm Phồn ngạc nhiên hỏi.
Võ Mộng Phi nghe vậy nhíu mày: "Vậy ra anh không phải đến tìm tôi?"
Lâm Phồn nghe thế không biết trả lời sao, đành cười gượng.
"Đừng cười ngốc nữa, vào trong rồi nói tiếp!"
Đám binh lính canh cổng thấy Võ Mộng Phi lại kéo Lâm Phồn đi vào, không khỏi nhìn nhau ngơ ngác. Mãi lâu sau mới có người lên tiếng: "Võ tiểu thư lại kéo thanh niên này vào trong?"
"Hóa ra Võ tiểu thư cũng thích đàn ông!"
"Khụ khụ... chú ý chút đi!" Đội trưởng đội vệ binh cũng rất muốn tham gia bàn tán, nhưng trên đường người qua kẻ lại, nếu bị người đi đường nghe thấy mình bàn tán về tiểu thư nhà mình thì không hay chút nào!
Võ Mộng Phi dẫn Lâm Phồn đến một gian sảnh phụ, sai người hầu dâng trà, rồi hỏi chuyện Lâm Phồn thu phục Xích Vũ Hổ như thế nào. Lâm Phồn liền bịa đặt lung tung, khiến Võ Mộng Phi nghe mà ngẩn ngơ.
Quản gia Chu Ý của Võ gia nghe tin tiểu thư về nhà, còn mang theo một "người đàn ông", liền vội vàng chạy đến.
Sáng sớm Võ tiểu thư đã bị bọn họ thúc giục đi xem mắt, không ngờ nhanh như vậy đã về, còn dẫn người ta về luôn?
Võ Mộng Phi từ nhỏ đã có khí chất con trai, lớn lên lại mê mẩn việc lập đội mạo hiểm. Cả nhà trên dưới đều lo lắng khuynh hướng tình cảm của tiểu thư liệu có giống phong cách làm việc của cô không. Giờ nghe tin cô dẫn con trai về nhà, Chu Ý lập tức vui mừng đến phát khóc, điên cuồng chạy tới sảnh phụ, muốn xem đó là ai!
Quản gia Chu Ý thầm tính toán trong lòng, chỉ cần không phải mấy tên ác bá trong thành, tiểu thư ưng ai ông cũng sẽ ủng hộ đến cùng!
Thế là Lâm Phồn đang bận bịa chuyện thu phục Xích Vũ Hổ liền thấy một trung niên nhân chừng bốn mươi tuổi, mắt sáng rực nhìn mình, phấn khích chạy tới nắm chặt hai tay hắn hô lớn: "Hạnh ngộ hạnh ngộ... không biết công tử quý danh là gì!"
"Tôi họ Lâm, tên Lâm Phồn..." Lâm Phồn có chút lúng túng nhìn Chu Ý đang kích động.
"Lâm công tử à, ngưỡng mộ đã lâu... không biết là thuộc Lâm gia nào nhỉ?" Chu Ý thầm suy nghĩ một lượt, không nhớ trong thành có Lâm gia nào, chắc là gia tộc nhỏ rồi.
Lâm Phồn nghe vậy cười gượng: "Tôi chỉ là người bình thường, không có gia tộc gì cả..."
Chu Ý nghe xong sững sờ. Lâm công tử chỉ là người bình thường, ngay cả gia tộc nhỏ cũng không tính là phải, chuyện này của tiểu thư chắc phải đợi lão gia quyết định. Tuy nhiên ông vẫn giữ thái độ nhiệt tình, vừa dâng trà vừa mang bánh ngọt ra, làm Lâm Phồn thấy khó hiểu vô cùng.