Chếc Lồng Xương Thịt

Lượt đọc: 6128 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 00 Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326
Tiến »
Chương 266

❊ ❊ ❊

Chương 266

Tối hôm đó, Nhan Như Ngọc có mặt ở Dư Hàng.

Giang Hồng Chúc và Liêu Phi đều đã chết, coi như hắn đã có một lời cáo phó nhỏ với Nhan Lão, có thể đường hoàng quay về "thăm nhà".

Chỗ Nhan Lão an dưỡng nằm dưới tầng hầm của từ đường cũ ở vùng quê.

Khu này vẫn còn nhiều nhà cổ, vài năm trước, chính quyền địa phương quy hoạch du lịch, biến khu vực lân cận thành một điểm du lịch tích hợp, nói là sẽ phát triển mạnh mẽ. Nhưng làm được nửa chừng thì nhà đầu tư bỏ trốn, kết quả là chẳng những không phát triển, mà còn hoang vắng hơn trước.

Từ đường không lớn, có một sân khấu hát bội nhỏ. Bên dưới sân khấu có một cánh cửa con, thời xưa dùng để chứa đạo cụ biểu diễn.

Chỉ có rất ít người biết rằng, phía sau cánh cửa đó còn có một lối vào nữa, dẫn xuống một hầm đất—đây là cấm địa của nhà họ Nhan, chỉ có Nhan Lão mới được phép ra vào. Dĩ nhiên, nếu chẳng may Nhan Lão đang trong trạng thái "chết rồi", thì vẫn phải có người khiêng ông vào trong.

Lần này, Nhan Như Ngọc được phép xuống hầm thăm viếng, dù sao thì thân phận của hắn chính là túi máu, sớm muộn gì cũng trở thành một phần của Nhan Lão, người nhà cả, không cần khách sáo.

Hầm đất tối tăm, chỉ có ánh sáng leo lét từ đèn dầu. Chính giữa căn hầm đặt một cỗ quan tài bằng đá, nắp quan tài mở, bên trong chứa đầy đất đến nửa quan tài—nói là đất, nhưng không giống thứ đất có thể tùy tiện đào lên từ mặt đất. Đất có màu xanh sẫm, được nghiền nhuyễn thành bột mịn, Nhan Lão nằm trên đó, trông chẳng khác nào đang ngâm mình trong làn nước đục xanh rì.

Quả nhiên, Nhan thúc nói không sai, cha nuôi đã bắt đầu "mọc đầu" rồi. Ở phần cổ lão, đã lồi ra một khối thịt to bằng nắm tay, nếu nhìn kỹ, có thể lờ mờ thấy những đường nét như dấu vết của ngũ quan đang dần hình thành.

Nhan Như Ngọc nghĩ, nếu phân loại thì cha nuôi hắn chắc phải được xếp vào họ "thằn lằn", vì dù có bị đứt lìa tứ chi hay đầu, thì vẫn có thể mọc lại như thường.

Một cái đầu mới đã thành hình, báo hiệu một cuộc đời mới nhàm chán và vô vị sắp bắt đầu. Nhan Như Ngọc thay Nhan Lão cảm thấy mệt mỏi—hết đời này đến đời khác, chẳng qua cũng chỉ là lặp lại những chuyện lặt vặt phiền phức. Chính hắn mới chỉ sống hơn hai mươi năm, mà đã thấy chán ngán lắm rồi.

Ngồi bên quan tài một lúc thấy mỏi, Nhan Như Ngọc đứng dậy, nhìn về phía tường.

Hầm đất không lớn, bốn phía đã được san bằng, phủ lên một lớp vôi trắng. Mỗi khi xuống đây chờ chết rồi sống lại, Nhan Lão lại viết viết vẽ vẽ lên tường, ghi lại những suy tưởng và cảm ngộ điên cuồng của mình. Đến khi không còn chỗ trống, lão lại trát một lớp vôi mới, rồi bắt đầu lại từ đầu.

Những gì trên tường lúc này chắc là lưu lại từ lần trước.

Có cả chữ lẫn tranh, nét chữ thì cứng cáp như sắt thép, tranh thì phóng khoáng tự do. Dù thế nào đi nữa, thì mấy kiếp người của Nhan Lão ở nhân gian, cũng luyện được một tay viết và vẽ không tồi.

Nhan Như Ngọc vừa nhìn đã thấy một dòng chữ viết phóng khoáng bay bổng:

— Cái đầu tốt, ai sẽ chém đây?

Hắn vừa buồn cười vừa bực bội. Nhan Lão đúng là… viết gì không viết, lại học Tùy Dạng Đế* viết mấy câu xui xẻo như thế. Xem đi, đời này bị người ta chém đầu thật rồi đấy.

(*) Tùy Dạng Đế Dương Quảng, Hoàng đế thứ hai của triều Tùy, từng viết câu "好頭顱,誰當斫之" (Cái đầu tốt, ai sẽ chém đây?)

Hắn lại nhìn thấy hai hàng chữ chẳng ra đâu vào đâu.

Bên trái viết: "Thật vô vị, muốn dò hỏi, sợ nhất, thấp thỏm không yên."

Bên phải viết: "Sợ người giết ta, mong người giết ta, ai sẽ giết ta, chẳng ai giết ta."

Nhan Như Ngọc cảm thấy mấy câu này giống bài tập nối cột của học sinh tiểu học. Hắn thử nối thử xem, cảm thấy câu hợp lý nhất là: "Thấp thỏm không yên, sợ người giết ta." Sợ thì đương nhiên phải thấp thỏm lo âu rồi.

Hắn không tiếp tục nối nữa, vì ánh mắt đã bị thu hút bởi một bức tranh.

Một bức họa Nữ Oa.

Nét vẽ đen trắng, bút pháp phác họa đơn giản. Nữ Oa có đuôi rắn uốn lượn, ngồi bên bờ sông, đang vung tay gạt đi những khối đất đá thừa thãi vô dụng. Trước mặt bà đã có một hàng người tí hon đứng ngay ngắn, bất động, có lẽ là đang chờ hơi thở của bà để hóa thành người thật sự.

Bên cạnh có một dòng chữ đề:

— Sinh ra làm người, may mà được làm người, cười ta chung quy chẳng phải người trần.

— Đuổi theo mặt trời chẳng đuổi kịp, dưới ánh mặt trời hồn phách mịt mờ một đời.

— Đường về xa xăm, quê cũ chẳng còn.

Phía dưới còn có một bài thơ vè:

Chớ trách Địa Mẫu thiên vị,*

Người sinh ra cũng có bậc cao thấp.

Cao thấp mà có phần ta,

Còn hơn lang bạt, không nơi nương thân.

(*) Địa Mẫu: Đất mẹ, hình tượng gắn với Nữ Oa

Nhan Như Ngọc đang định xem tiếp thì nghe thấy tiếng gõ cộc cộc trên cửa nhỏ phía trên.

Đó là tín hiệu nhắc nhở thời gian thăm viếng đã hết.

Hắn không nán lại nữa, leo lên cầu thang, mở cửa bước ra.

Ra khỏi cửa, nhưng không thấy ai đứng chờ. Hắn rời khỏi sân khấu, tiện tay đóng cửa lại, đưa mắt nhìn quanh.

Cuối cùng, hắn thấy Nhan thúc ngồi xổm bên rìa sân khấu, đang hút thuốc, phía sau là màn đêm rộng lớn. Tàn thuốc lập lòe đỏ rực trong bóng tối, vô cùng bắt mắt.

Nhan Như Ngọc không đi lên, chỉ ngẩng đầu nhìn hắn.

Nhan thúc ngừng lại một lúc lâu mới lên tiếng: "Có tin về Từ Định Dương rồi, cháu biết chưa?"

Nhan Như Ngọc gật đầu: "Biết rồi, chiều nay nhận được tin, sáng mai cháu đi."

"Cháu đi một mình ổn không? Có cần dẫn thêm người không?"

"Đi cùng đội, dẫn người khác theo thì bất tiện, một mình cháu là đủ rồi."

Nhan thúc ừ một tiếng, không nói gì thêm. Nhan Như Ngọc tưởng rằng mình đã xong việc, định xoay người rời đi.

"A Ngọc à."

Ba chữ, kéo dài âm cuối, rõ ràng có ẩn ý.

Nhan Như Ngọc lại quay đầu: "Nhan thúc, có gì thì cứ nói thẳng, cháu chịu được."

Nhan thúc không vội mở miệng, trước tiên hít mạnh một hơi thuốc, như thể đang cân nhắc điều gì, rồi chầm chậm nhả khói ra. Khi nhả khói, miệng ông hơi mím lại, khiến Nhan Như Ngọc thoáng chốc cảm thấy cảnh tượng này có chút buồn cười—nhìn chẳng khác gì một con trai đang hé vỏ phun khói.

"Chuyến này của cha nuôi cháu, vốn cũng gần đến thời gian rồi, không ngờ lại gặp chuyện này, tổn hao nguyên khí không ít. Chú đang nghĩ, đợi đầu mọc gần xong, có thể mở mắt thì lập tức để ông ấy bồi bổ lại."

Nhan Như Ngọc nói: "Được đấy, hợp lý. Còn bao lâu nữa?"

"Chừng ba tháng nữa. Cháu có suy nghĩ gì không?"

Nhan Như Ngọc nhún vai: "Bổ dưỡng cái gì thì đến lúc đó gọi cháu là được, cháu lúc nào cũng có mặt."

Nhan thúc hơi ngạc nhiên, rồi lại có chút không đành lòng: "A Ngọc, cháu còn tâm nguyện gì không? Tiền, phụ nữ, hay thứ gì khác, cứ nói đi."

Nhan Như Ngọc bật cười: "Thúc nghĩ những thứ đó cháu không tự lo được sao? Cần gì đến lượt mọi người giúp?"

Nhan thúc im lặng giây lát: "Cháu có muốn gặp cha cháu không? Lão già đó sau khi ném cháu cho cha nuôi thì bỏ chạy, nhưng dù gì cũng là ruột thịt, nếu cháu muốn gặp…"

Nhan Như Ngọc phá lên cười: "Thôi thôi, gặp ông ta xui xẻo lắm… Nhưng mà cháu muốn gặp mẹ, nếu thúc có cách thì sắp xếp giúp cháu đi."

Nhan thúc lúng túng: "Đùa chú à? Mẹ cháu chết bao nhiêu năm rồi."

Nhan Như Ngọc cười nhạt: "Phải, không sắp xếp cũng được. Dù sao, cùng lắm ba tháng nữa, cũng gặp thôi."

Đến lúc đó, có thể hát một vở Hỷ Tương Phùng, chưa biết chừng còn là Toàn Gia Đoàn Viên nữa.

***

Tiêu Giới Tử rất muốn ngủ.

Nhưng cô không dám. Một là vì quanh đây có quá nhiều người của Xuân Diễm, cô sợ ngoài Từ Định Dương ra còn có kẻ săn mồi khác. Hai là do bài phân tích của Thần Côn về đá lúc trước khiến lòng cô cứ thấp thỏm.

Thế nên, cô hào sảng xung phong canh đêm, để Thần Côn muốn ngủ thì ngủ, ngủ cho đã.

Nhưng đêm dài đằng đẵng, không có gì để giết thời gian, cô lúc thì ngồi xếp bằng, lúc lại nhảy lên cành cây ngồi xổm, trông như một con cú mèo mang đầy tâm sự.

Người trong tảng đá đó không phải cô…

Bất chợt, cô nảy ra ý nghĩ, lấy khuỷu tay huých nhẹ vào Thần Côn, sợ bị người dưới nghe thấy nên chỉ thì thầm: "Này, nếu trong tảng đá vốn đã có gì đó, vậy chẳng phải nó giống một cái trứng à?"

Thần Côn vẫn chưa ngủ, cái tên "Đỗ Tử Xuân" cứ làm đầu óc anh quay mòng mòng—anh chắc chắn mình từng thấy nó ở đâu đó, chỉ còn thiếu chút nữa là nhớ ra.

Anh đáp bừa: "Ừ, giống."

Tiêu Giới Tử lẩm bẩm: "Vốn đã có sẵn… Tảng đá này niên đại xa xưa như thế, nếu vốn đã có, vậy thì bị nhốt trong ‘trứng’ này bao lâu rồi? Đây chắc là bị phong ấn lại chứ còn gì nữa."

Thần Côn bỗng lóe lên một tia sáng trong đầu: "Cô nói gì cơ?"

Giọng hơi lớn, Tiêu Giới Tử vội đưa tay ra hiệu, Thần Côn hiểu ý, cũng hạ giọng hỏi lại: "Vừa nãy cô nói gì?"

"Tôi nói, tảng đá thì tuổi đời cả nghìn vạn năm, nếu vốn đã có gì bên trong, vậy thì nó bị nhốt trong đó bao lâu rồi? Còn cái câu ‘thoát khỏi lồng giam’ nữa, tôi thấy là bọn chúng muốn thoát ra thì có."

Thần Côn nuốt khan một cái: "Không phải câu đó, cô còn nói gì nữa?"

Tiêu Giới Tử nghĩ nghĩ: "Phong ấn?"

Đúng, là phong ấn.

Tim của Thần Côn đập thình thịch.

Người ta vẫn nói: "Nữ Oa luyện ngũ sắc thạch để vá trời", lâu dần, câu này được rút gọn thành "Nữ Oa vá trời", khiến ai cũng quen nghĩ đến "vá", mà quên mất trước đó còn có một bước nữa.

Luyện thạch.

Anh hơi kích động: "Tiểu Tiết Tử, nghĩ mà xem, luyện thạch có phải cũng giống như một hình thức áp chế hoặc phong ấn sinh mệnh không?"

Người hiện đại đều biết bầu trời không thể rách một cái lỗ, lũ lụt cũng không thể tràn xuống từ một khe nứt trên trời, và đá cũng không thể dùng để vá vào hư không. Vậy có khả năng nào không, rằng việc Nữ Oa vá trời, trọng tâm không phải là vá, mà là luyện thạch?

Tiêu Giới Tử sững người: "Ý anh là, Nữ Oa luyện thạch, chính là phong ấn chúng lại, còn 'Nhân Thạch Hội' nuôi đá, tức là lại giải phong ấn? Vậy chẳng phải 'Nhân Thạch Hội' đang đi ngược lại với Nữ Oa sao?"

Thần Côn nói: "Không phải hiển nhiên rồi sao? Cái gọi là 'Chiếc lồng xương thịt' của 'Nhân Thạch Hội', nghe thôi đã thấy đáng giận, nó đang bôi nhọ Nữ Oa, em có nhận ra không?"

"Nữ Oa là ai? Là thượng cổ đại thần, là địa mẫu, trẻ con ba tuổi cũng biết đến 'Nữ Oa nương nương', một nhân vật chính diện không thể nghi ngờ. Bà tạo ra con người, vá trời, cứu thế, công đức vô lượng. Nói thật, tôi sống đến từng này tuổi, đây là lần đầu tiên nghe có người coi Nữ Oa là phản diện đấy."

"Sao có thể tùy tiện như vậy, không có bằng chứng gì, đã đặt nữ thần bảo hộ con người vào thế đối lập với con người? Nghĩ mà xem, ai là kẻ đã tung ra cách nói này?"

Thần Côn càng nói càng tức: "Nói bà nhốt con người lại, còn gọi là 'Đại phàm lung, tiểu phàm lung', có chứng cứ gì không? Hơn nữa, tại sao cứ phải giam giữ là nhà tù? Sao không thể là bảo vệ? Giống như người xưa xây thành quách, có thành nội, có thành ngoại, hai lớp tường cao, chẳng phải để bảo vệ bách tính sao? Dân chúng có ai cảm thấy mình bị giam đâu?"

"Cho nên, nói đi nói lại, vẫn phải quay về vấn đề cũ: Ai là người đầu tiên truyền bá học thuyết này? Tôi có cảm giác người này lòng dạ khó lường, đổi trắng thay đen, cố tình dẫn dắt hậu thế... A, tôi nhớ ra rồi, Đỗ Tử Xuân!"

Tiêu Giới Tử giật mình: "Người đó là Đỗ Tử Xuân?"

Thần Côn vội giải thích: "Không phải, ý tôi là, tôi bỗng nhớ ra Đỗ Tử Xuân là ai rồi!"

Bảo sao anh cứ thấy cái tên này quen thuộc, thì ra anh đã từng đọc câu chuyện về người này trong Huyền Quái Lục.

Tư liệu ghi lại, Đỗ Tử Xuân sống vào thời Bắc Chu, Tùy. Có một đạo sĩ tìm đến nhờ hắn giúp đỡ, nói rằng mình muốn luyện tiên đan, nhờ hắn trông coi bên lò luyện đan, và dặn dò hắn rằng bất kể thấy gì, tuyệt đối không được lên tiếng, tất cả chỉ là ảo cảnh, là giả, chỉ cần vượt qua được, tiên đan sẽ thành, mà Đỗ Tử Xuân cũng có thể đắc đạo thành tiên.

Thế là Đỗ Tử Xuân lần lượt chứng kiến ma quỷ tấn công, đất trời rung chuyển, thê tử chịu hình phạt, bản thân bị chém đầu... nhưng vẫn kiên trì không lên tiếng. Tiếc là đến thử thách cuối cùng, hắn chuyển sinh thành nữ tử trong ảo cảnh, lại làm mẹ, khi thấy đứa con bị giết chết ngay trước mắt, hắn rốt cuộc không nhịn được, bật thốt lên một tiếng "A".

Kết quả không cần nói cũng biết, tiên đan thất bại, giấc mộng thành tiên cũng tan thành bọt nước.

Tiêu Giới Tử nghe đến mơ mơ hồ hồ: "Vậy Ma Ba là muốn nhắc nhở chúng ta điều gì? Không phải ông ta nói chính ông ta cũng không biết người này là ai sao?"

Thần Côn cũng đang suy nghĩ về vấn đề này: "Cái tên này chỉ là một thông tin, Ma Ba đột nhiên nhận được, rồi truyền lại cho chúng ta. Còn cụ thể thì phải tự mình ngộ ra..."

Anh lẩm bẩm: "Yểm Sơn, ác mộng, đêm không trăng, trời mưa dầm, Đỗ Tử Xuân, một đám người kỳ quái, những kẻ săn đầu lâu, nhưng lại không theo nghi thức, không đúng thời điểm..."

Tiêu Giới Tử buột miệng: "Ảo cảnh?"

Thần Côn ngây ra mấy giây, rồi đột nhiên hưng phấn: "Đúng, đúng! Có khả năng nào đây là ảo cảnh không?"

Hắn cúi đầu gọi xuống dưới: "Này, này, hai người, Liêu Dương, Hiểu Xuyên?"

Hai người dưới tán cây đã ngủ mơ màng, bị hắn làm giật mình, một người hoảng hốt bật dậy, suýt thì ngã xuống đất: "Hả?"

Thần Côn kích động đến nói lắp: "Tôi hỏi hai người... trước đó, khi gặp đám săn đầu lâu kia, hai người có giao thủ với bọn chúng không? Hay là vừa thấy liền quay đầu bỏ chạy, căn bản chưa động thủ?"

Hiểu Xuyên bị hỏi đến nghẹn lời, nghĩ một lúc rồi mới đáp: "Bọn chúng đông thế kia, chúng tôi lao lên đánh chẳng phải là tìm chết sao? Dĩ nhiên là chạy rồi. Còn mấy người khác... chạy theo hướng khác, tôi... không để ý lắm."

Thần Côn xác nhận lại: "Tức là, theo phần ký ức của cậu, không ai thực sự động thủ, mọi người đều là vừa thấy đã bỏ chạy, đúng không?"

"Chắc... vậy."

Thần Côn tươi như hoa, quay đầu nói với Tiêu Giới Tử: "Nơi này gọi là 'Yểm Sơn', ngày xưa bộ lạc đến đây cúng tế thần Yểm, vị thần ác mộng. Ngọn núi này có tên đó, chắc chắn không phải ngẫu nhiên. Vậy có khả năng nào, những gì chúng ta thấy không phải thật, mà chỉ là ảo cảnh?"

Tiêu Giới Tử giật mình.

Cô nhớ lại lần trước ở Cảnh Đức Trấn, khi cô gặp con chó dữ đáng sợ trong mộng. Nhưng lần đó là ban đêm, cô lại đang ngủ, nói đó là ác mộng thì còn hợp lý. Lần này, lại là giữa ban ngày ban mặt.

Thần Côn không nhìn thấy biểu cảm của cô, nhưng cũng đoán được cô đang do dự: "Thế này đi, Tiểu Tiết Tử, chúng ta đi xác minh thử, dưới gốc cây không phải có cọc cắm đầu người sao?"

"Tôi nhớ Hiểu Xuyên từng nói, khi cô ấy đứng đó rất lâu, trên cọc toàn là đầu lâu đã thành xương trắng, chỉ còn trơ sọ. Nhưng khi tôi trèo lên cây, rõ ràng nhìn thấy một cái đầu người mới, còn tóc dài. Sau đó, đám săn đầu lâu kia lại tới, lại đặt thêm một đầu người mới. Nói cách khác, theo lý thuyết, dưới đó ít nhất phải có hai cái đầu mới."

"Chúng ta thử nghiệm một chút, đến kiểm tra hai cái đầu đó, xem có thể thực sự chạm vào không. Nếu không chạm được, vậy chắc chắn là ảo cảnh."

Hiểu Xuyên không biết hai người này đang chứng minh điều gì, nhưng chỉ nghe đến đây, cô đã sởn cả gai ốc: "Không phải chứ, trời tối thế này, hai người định xuống dưới xem đầu người, còn muốn sờ thử nữa?" Liêu Dương cũng hơi bất mãn: "Dưới này không có ánh sáng, hai người định nhìn kiểu gì? Bật đèn pin lên à? Nếu quanh đây có kẻ xấu, đèn pin vừa bật lên, chẳng phải lộ vị trí ngay sao? Có gì mà gấp đâu, không thể đợi trời sáng hẵng nói à?" --- Sant: hẹn các bạn 21h hôm nay.

Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, kinh dị, Trung Quốc
TuTruyen.us
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 00 Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326
Tiến »