Chếc Lồng Xương Thịt

Lượt đọc: 6142 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 00 Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326
Tiến »
Chương 228

❊ ❊ ❊

Chương 228

Thực tế chứng minh, trước sự chênh lệch tuyệt đối về phương tiện, dù có quyết tâm đến đâu cũng vô ích—

Taxi còn chưa tới cổng Bệnh viện số Một, Trần Tông đã trông thấy chiếc xe thể thao đỗ trong bãi từ xa.

Lòng anh trầm xuống, vội vàng quét mã thanh toán, chưa đợi xe dừng hẳn đã mở cửa lao ra ngoài.

Bước vào sảnh chính, dòng người qua lại tấp nập, anh chưa kịp xác định nên tìm ai để hỏi thì nhanh chóng ổn định lại tinh thần, đảo mắt quan sát.

May mà tuy đến muộn, nhưng không quá muộn—

Anh thấy cánh cửa thang máy phía xa từ từ khép lại, không thấy Nhan Như Ngọc, nhưng có một gã béo đầu trọc, mặt mày phấn khích…

Đó là Hà Hoan!

Trần Tông lao đến trước cửa thang máy, nhưng nó đã lên tầng trên, trong khi thang máy bên cạnh mãi vẫn chưa đến.

Anh dán mắt vào bảng hiển thị tầng dừng.

Tầng ba!

Anh xoay người chạy thẳng về phía cầu thang bộ.

Anh quay người lao thẳng về phía cầu thang. Bình thường khi vội, anh có thể bước một lần ba bốn bậc, lần này một bước năm sáu bậc vẫn cảm thấy chưa đủ, chỉ hận không thể bám vào tay vịn mà nhảy vọt lên từng đoạn.

Vào đến tầng ba, thở hổn hển, nhìn quanh liền thấy Nhan Như Ngọc và Hà Hoan đang đi theo một y tá, vừa nói chuyện vừa hướng về một phòng bệnh.

Nhan Như Ngọc vốn chẳng hề xem được video nào về "bà lão nhanh trí cứu người". Hắn đến bệnh viện hoàn toàn là nhờ tác dụng của những bao lì xì đã rải khắp các nhóm dịch vụ ngành.

Hắn nhận được tin nhắn, nói rằng "A Lan" dường như gặp chuyện gì đó, đã được cấp cứu đưa đến Bệnh viện số Một.

Chuyện này sao có thể bỏ qua được? Hà Hoan vừa nghe tin liền ngồi không yên. Với Nhan Như Ngọc, thứ nhất, anh ta muốn thông qua “A Lan” để điều tra Giang Hồng Chúc; thứ hai, anh ta cũng rất muốn tận mắt chứng kiến màn “cha con đoàn tụ” này nực cười đến mức nào. Thế là anh ta tiện thể chở Hà Hoan cùng đến bệnh viện..

Cô y tá vừa đi vừa giải thích tình hình cho hai người: "Lúc được đưa đến, bệnh nhân gần như không xong rồi. Ban đầu tình trạng rất nguy kịch, có vẻ bị ngạt thở dẫn đến hôn mê, nhưng nguyên nhân gây ngạt thì không rõ. Sau khi kiểm tra lại, cũng không phát hiện vấn đề nghiêm trọng nào, vì vậy tạm thời được giữ lại phòng bệnh thường để theo dõi... Người nhà nên cảm ơn người đã giúp đỡ mới phải..."

Hà Hoan gật đầu lia lịa như mổ thóc, vẻ mặt đầy xúc động.

Nhan Như Ngọc thì nở nụ cười đầy ẩn ý. Đến cửa phòng bệnh, hắn chẳng buồn chờ y tá nữa mà đưa tay vặn nắm cửa.

Gần như cùng lúc ấy, một bàn tay khác chộp lấy nắm cửa, lực rất mạnh khiến hắn không thể mở ra được.

Hắn sững sờ ngẩng đầu, sau đó lộ vẻ khó hiểu: "Trần Tông?"

Trần Tông suýt thì chạy đến hụt hơi, mặt đỏ bừng vì thiếu oxy. Anh cười một cái, thở hổn hển: "Cho tôi… thở… một chút đã…"

Nhan Như Ngọc khó hiểu: "Không phải anh về nhà rồi sao? Sao lại ở đây?"

Vừa nói, hắn vừa thử xoay nắm cửa thêm lần nữa.

Nhưng vẫn không xoay được, bởi vì Trần Tông giữ chặt lấy nó, không nhúc nhích.

Nhan Như Ngọc rốt cuộc cũng nhận ra có điều bất thường, hắn nhìn Trần Tông: "Anh có ý gì đây?"

Trần Tông đáp: "Không có ý gì cả... nhưng anh không được vào."

Nhan Như Ngọc nheo mắt lại, không nói gì.

Hà Hoan thì sốt ruột: "Ê, cậu lại giở trò gì thế? Bọn này đang có chuyện quan trọng đấy!"

Cô y tá cũng bắt đầu bực mình: "Vị tiên sinh này, xin đừng cản trở người nhà thăm bệnh nhân."

Trần Tông lễ phép đáp: "Họ không phải người nhà."

Cô y tá sững sờ.

Làm việc trong bệnh viện bao năm, chuyện bệnh nhân cấp cứu nhập viện trước, còn người nhà sau đó mới chạy đến thì không hiếm. Mà bác sĩ cũng không thể yêu cầu người nhà trình hộ khẩu để kiểm tra ba đời. Nhưng giả mạo thân nhân bệnh nhân thế này thì cô mới gặp lần đầu.

Cô do dự hỏi lại: "Không phải… người nhà sao?"

Thú vị đấy.

Nhan Như Ngọc nheo mắt, đánh giá Trần Tông. Hắn không nói gì, cũng không tiếp tục tranh giành nắm cửa, mà chậm rãi buông tay.

Hà Hoan thì bốc hỏa: "Cậu nói bậy gì đấy! Tôi chính là người nhà! Người bên trong là con gái tôi!"

Trần Tông hỏi: "Thế cô ấy họ gì? Bao nhiêu tuổi?"

Hà Hoan cáu: "Liên quan quái gì đến cậu? Cậu là cái thá gì?"

Nhưng khi đối diện với ánh mắt nghi ngờ của cô y tá, hắn đành cười gượng: "Là con gái tôi, họ Giang... cũng… hơn ba mươi rồi. Tôi có thể xét nghiệm nhóm máu, xét nghiệm ADN chứng minh!"

Trần Tông bật cười: "Không phải. Cô ấy họ Tiêu, hai mươi ba, hai mươi bốn gì đó, chẳng liên quan gì đến ông cả."

Hà Hoan đờ đẫn: "Hả?"

Cô y tá thì hoàn toàn hoang mang, đột nhiên cảnh giác nhìn hai bên, thấy bên nào cũng giống phản diện: "Nếu các người không phải người nhà thì làm gì ở đây? Nếu không có quan hệ với bệnh nhân, xin giữ khoảng cách, nếu không tôi gọi bảo vệ đấy!"

Trần Tông nói: "Tôi là người nhà."

Cô y tá bực mình, hất tay anh ra, tự mình chắn trước cửa: "Trên người bệnh nhân không có giấy tờ tùy thân, anh chứng minh thế nào?"

Trần Tông móc căn cước từ trong túi ra, đưa cho cô: "Cô kiểm tra thử trên người cô ấy xem, hẳn là có một sợi dây chuyền, trên mặt dây khắc tên và số liên lạc khẩn cấp. Tôi là số liên lạc đó."

Cô y tá bán tín bán nghi, nhận lấy căn cước, rồi lách mình vào phòng bệnh.

Trần Tông thậm chí còn nghe thấy tiếng khóa cửa. Chắc là cô ta vẫn chưa rõ tình hình, sợ bọn họ xông vào cướp người đây mà.

Lúc này, Hà Hoan đã hoàn toàn hóa đá. Hắn lùi về sau hai bước, lẩm bẩm đầy khó tin: "Không phải?"

Ngay sau đó, như chợt nghĩ ra gì đó, hắn nghiến răng nghiến lợi: "Con khốn, dám lừa ông!"

Nhan Như Ngọc chẳng thèm để ý đến Hà Hoan, hắn chỉ nhìn chằm chằm Trần Tông, chợt cười đầy thâm ý.

Ngừng một chút, hắn tiến lên một bước, nhìn thẳng vào mắt anh:

"Trần huynh, giờ thì tôi đã hiểu ra rồi. Bao lâu nay, tôi cứ gặp chuyện không thuận lợi, thì ra trong đó có phần của anh nhỉ?"

Trần Tông nhún vai thờ ơ: "Nếu anh nghĩ vậy thì cứ coi là vậy đi."

Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, kinh dị, Trung Quốc
TuTruyen.us
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 00 Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326
Tiến »