Chạy Trốn Khắp Địa Cầu

Lượt đọc: 2588 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »
Chương 123
tiết đông chí đoàn viên

❊ ❊ ❊

Bạch Trình Hi vào ở một tầng đơn độc trong trang trại, vì Bạch Mộ Nhiễm khá lo lắng em trai mình sẽ nổi điên bởi vì không khống chế được bản thân.

Vào ở ngày đầu tiên, bình yên không có việc gì.

Vào ở ngày thứ hai, bình tĩnh hòa nhã.

Vào ở ngày thứ ba, gió êm sóng lặng.

Vào ở ngày thứ tư, Đông chí.

Tuy trong khoảng thời gian này mọi người thường xuyên đi vòng qua Bạch Trình Hi, nhưng theo chính lời cậu ta nói thì cậu ta đã thông suốt không còn hứng thú với chuyện đánh giết đó nữa, thanh thản ổn định làm một “Cậu bé ngoan không gây rối”.

Lúc cậu ta nói những lời này còn mang theo ý cười, khiến Mạnh Kiều trợn trắng mắt.

Bởi vì đây là lời cô từng nói, muốn một cậu bé ngoan không quấy rối, đừng quấy rầy cô viết truyện.

Nhưng mà Bạch Trình Hi không phải cậu bé ngoan nha!

Đó là một nhóc biến thái che giấu rất sâu!

Không biết rốt cuộc giữa hai anh em có chuyện gì… Bạch Trình Hi thật sự khiến Bạch Mộ Nhiễm giữ mình lại...

Nhưng Nghiêm Mục cũng không ngờ Mạnh Kiều đột nhiên lại có thêm một bạn trai cũ.

Hai người chưa từng gặp mặt, Mạnh Kiều lại có thể khiến người ta mê đến thần hồn điên đảo. Nghiêm Mục bất đắc dĩ xoa xoa huyệt Thái Dương của mình, đứng dậy đi lấy rau cải trắng trồng ở khoảng đất phía sau trang trại rượu, hành, gừng và chân giò hun khói ở tủ đông.

Mạnh Kiều nói Đông chí là phải làm mỳ vằn thắn.

Chờ khi Nghiêm Mục về, nhìn thấy lại là một hình ảnh “ấm áp” khó có thể miêu tả. Mạnh Kiều quỳ gối trên sofa ngả người về phía trước giống một con mèo đang rình mồi, miệng gần như sắp dán lên mặt Tiểu Kiều.

Mà Tiểu Kiều không có bất kỳ biểu cảm gì thật sự giống người máy, đến cả khóe miệng cũng không run rẩy.

Mạnh Kiều hít mũi, hơi thở nóng hầm hập phun ở trên mặt Tiểu Kiều, nhưng Tiểu Kiều chỉ lạnh nhạt dùng tay vỗ vào mặt Mạnh Kiều: “Dịch sang bên kia đi.”

Như là một con mèo khác.

Mạnh Kiều không nhúc nhích, mà lại tiến lên, hai tay chống ở hai bên Tiểu Kiều. Cô lại đến gần hơn chút nữa, còn tí xíu nữa là hôn lên môi Tiểu Kiều.

Nhưng Tiểu Kiều vẫn không có động tĩnh gì.

Mạnh Kiều tạm dừng một chút rồi duỗi tay đột nhiên véo mặt Tiểu Kiều, lại muốn chạm vào cánh môi cô ấy, nhưng Tiểu Kiều quay đầu đi, không kiên nhẫn nói: “Xong chưa?”

Nghiêm Mục và Hạ Tinh Thần đứng sững sờ nhìn hai cô gái giống nhau như đúc chơi đùa trước mặt mình. Hai cô gái, một người ánh mắt gian xảo nóng lòng muốn thử, một người lạnh lẽo như dòng sông băng sẽ không tan.

San San ở một bên bổ sung thuyết minh: “Cái đó... Chị của em đang xem chị Tiểu Kiều có chỗ nào không giống mình...”

San San cảm thấy nên mở bán vé, thu tiền để vào xem cảnh này.

Tiểu Kiều không nhúc nhích, lạnh nhạt hỏi ngược lại: “Từ trên xuống dưới cơ thể tôi có chỗ nào không giống cô?”

“Tôi cũng không biết, cho nên tôi muốn nhìn xem. Ít nhất tính cách khác nhau.” Mạnh Kiều mỉm cười: “Hơn nữa mùi trên người cũng không giống nhau.”

“Tôi không phải con người.” Tiểu Kiều thản nhiên nói: “Xuống khỏi người tôi đi! Tôi không muốn nhìn thấy khuôn mặt của mình giống như mặt con chó Nhật ấy, thiếu mỗi liếm tới liếm lui.”

“Thế à?” Mạnh Kiều cọ ở trên người Tiểu Kiều.

Thân thể Tiểu Kiều chợt cứng đờ, hơi đổi sắc mặt. Cơ thể Mạnh Kiều mềm mại và cực nóng tạo thành đối lập rõ ràng với cô ấy, cảm giác ấm áp dễ chịu khiến người ta lưu luyến. Cô ấy dường như đã hiểu vì sao Nghiêm Mục thích ôm Mạnh Kiều đến vậy, giống như ôm một bé mèo ấm áp.

Mạnh Kiều ngạc nhiên quan sát một lúc lâu rồi nói: “Cô thật sự không ngượng này. Cô không có quá trình đỏ mặt này à? Tôi cho rằng ở gần cô như này, ít ra cũng có chút phản ứng đó.” Cô tiếc nuối ngồi thẳng dậy, chu miệng lẩm bẩm: “Không vui... Còn không bằng làm mỳ vằn thắn...”

Nghiêm Mục túm cổ cô kéo lên như xách động vật nhỏ. Mạnh Kiều không tình nguyện lầm rầm, rời khỏi người Tiểu Kiều.

Hạ Tinh Thần đứng ở trước mặt Tiểu Kiều không biết từ bao giờ. Cậu cảm thấy nhiệt độ cơ thể Tiểu Kiều hơi nóng, cuống quýt khom lưng muốn sờ trán cô. Cậu vốn sẽ không làm hành động khác người như vậy, nhưng đi theo cạnh Nghiêm Mục thì cậu bắt đầu bị đồng hóa!

Vào lúc còn chưa tự ý thức được hành vi của mình, Hạ Tinh Thần đã tự nhiên sờ lên trán Tiểu Kiều, thân thể Tiểu Kiều khẽ run, vành tai lập tức đỏ lên, nóng bừng. Thiếu niên cách cô ấy rất gần, cô ấy còn ngửi được mùi sữa tắm hôm qua cậu dùng đang tỏa ra từ cổ áo của cậu.

Tiểu Kiều khẽ quay đi, vẫn là giọng điệu lạnh băng: “Làm gì thế...”

“Hả?” Hạ Tinh Thần nhìn tay mình, hơi thẹn thùng và lúng túng: “Em cho rằng chị bị cảm.”

Tiểu Kiều nhìn cậu ấy, sắc mặt ửng đỏ bởi vì tiếp xúc thân mật. Cô ấy giận dữ hỏi ngược lại: “Chị sẽ cảm à?”

“Hình như... không...”

Hạ Tinh Thần xấu hổ thu tay về.

Mạnh Kiều nhìn hai người, chớp chớp mắt: “Tiểu Kiều, đỏ mặt... Giỏi đó! Nào, nào, nào! Để tôi sờ xem mặt có nóng không nào!” Cô duỗi tay muốn sờ, nhưng mà bị Nghiêm Mục giữ chặt cổ tay. Anh cầm tay cô kéo thẳng đến chỗ bàn.

Tiểu Kiều không hiểu rõ rốt cuộc phản ứng của mình là thế nào. Cô ấy xoa gương mặt mềm mại, xoay đầu đi không nói. Hạ Tinh Thần cũng phát hiện, vành tai Tiểu Kiều như quả lựu chín, đỏ tươi ướt át. Tuy rằng cậu không nói gì, nhưng trong lòng lại vui mừng, chuyển đề tài: “Được rồi, đi làm mỳ vằn thắn. Tôi và anh Nghiêm đã lấy cải trắng về rồi đây.”

Hôm nay Đông chí, đáng lý là người nhà đoàn tụ, vui vẻ hạnh phúc.

Mà hiện giờ cũng coi như có tình nhân, ra vào có đôi.

Xem như một kiểu đoàn viên khác.

Mạnh Kiều rửa sạch tay nhỏ, nặn cục bột, San San nghiêm túc rửa rau. Tiểu Kiều và Hạ Tinh Thần có vẻ hơi lúng túng. Bởi vì cuộc sống luôn phải trốn tránh khi xưa mà bọn họ chưa từng được yên ổn ăn một bữa sủi cảo như này.

Mạnh Kiều cười đưa chậu bột cho Hạ Tinh Thần, lại dùng khuỷu tay huých Nghiêm Mục đang cắt rau: “Anh đi dạy cậu ấy nặn mỳ đi, đừng đứng trơ ra đó.”

Nghiêm Mục liếc Mạnh Kiều một cái lập tức hiểu tâm tư của cô, khẽ gọi: “Hạ Tinh Thần, cậu tới đây.”

Hạ Tinh Thần ngoan ngoãn đi đến.

Mạnh Kiều tiếp tục cắt rau, trên thớt là cải trắng chỉnh tề mà Nghiêm Mục cắt xong giống như được dùng máy cắt vậy. Bởi vì không có thịt heo tươi cho nên bọn họ dùng thịt chân giò hun khói cắt lát và một ít tôm biển đông lạnh. Có lẽ nên cảm ơn trong tủ đông có đầy đủ thực phẩm, hoàn hoàn có cảm giác như chuẩn bị cho tận thế.

“San San, em đi trộn cải trắng đi, cho muối vào.” Mạnh Kiều chỉ huy, ánh mắt trộm liếc Hạ Tinh Thần đã học nặn mỳ xong. Cô ho khan hai tiếng đi sang: “Cậu không dạy Tiểu Kiều à? Làm sủi cảo là phải tất cả mọi người đều tham dự mới ngon.”

Cô chớp chớp mắt.

Lúc này San San, đã để hết cải trắng cồng kềnh vào bát to, cũng phụ họa: “Chị nói đúng!”

Không ngờ chị lại cố hết sức tác hợp cho chị Tiểu Kiều và anh Tinh Thần đến vậy.

Mà suy nghĩ trong lòng Mạnh Kiều rất đơn giản. Bọn họ đã bỏ lỡ một lần thì không nên lại bỏ lỡ lần thứ hai. Con đường tương lai mịt mờ, không cần làm giá làm gì. Cố hết khả năng hưởng thụ cuộc sống, trong giây phút tai nạn tiến đến kia thì bạn sẽ không cảm thấy sợ hãi và hối tiếc không kịp. Phó bản khiến cho bọn họ tiến vào thời đại chiến tranh đặc thù, bọn họ sống cuộc sống có hôm nay không có ngày mai.

Hạ Tinh Thần nuốt nước bọt, mặt đỏ hồng, thấp thỏm hỏi: “Tiểu Kiều, chị có muốn thử không?”

Mạnh Kiều nói chen vào: “Ui da, cậu dạy cô ấy đi!”

Dáng vẻ hận rèn sắt không thành thép!

San San đột nhiên lớn tiếng hỏi: “Chị! Bỏ bao nhiêu muối thế?”

Chị nhìn em này, đừng xem diễn nữa! Chúng ta thật sự không nên quấy rầy người ta.

Mạnh Kiều quay đầu lại, thấy San San đã đổ một thìa nhỏ muối vào, bắt đầu bóp đều, làm cải trắng chảy nước ra. San San nhỏ giọng thì thầm bên tai cô: “Chị, chị biểu hiện rõ quá, sẽ bị bọn họ ghét đó. Chúng ta cho họ chút không gian, không nên ép quá. Sao chị giống mẹ em lúc mẹ giục chị kết hôn thế nhỉ?”

Nghiêm Mục nghe thấy lời thì thầm này, bật cười.

Anh rửa sạch bột mì trên tay, kéo Mạnh Kiều đi ra ngoài: “Đi, đi lấy ít gừng.”

San San cũng bưng bát chạy ra: “Em, em, em! Em đi với! Em hít thở không khí!”

Ba người rời đi, phòng lập tức yên lặng.

Tiểu Kiều lúng túng xoa xoa tay lên giấy ăn ở phòng bếp, khẽ nói: “Thử xem đi.”

Ở với Mạnh Kiều non nửa tháng qua, cô ấy đã thay đổi rất nhiều. Tuy cô ấy vẫn lạnh như băng, nhưng đã ngầm đồng ý để Hạ Tinh Thần đụng chạm tay chân với mình. Cô ấy cũng biết cửu biệt gặp lại không dễ dàng. Cô ấy nhìn Mạnh Kiều và Nghiêm Mục thân mật, trong lòng vui mừng và thỏa mãn giống như thấy mình có thể có hạnh phúc, cho nên cũng muốn chủ động một lần.

Cô và Hạ Tinh Thần coi như cùng nhau lớn lên, cô ấy hiểu được hết tâm tư của cậu.

Chẳng qua hiện tại, cô ấy không được coi là con người nữa rồi.

Chỉ là máy móc mô phỏng theo cơ thể sống có tư duy cảm xúc, có ký ức thôi.

Tiểu Kiều cười, vươn bàn tay tinh tế trắng nõn: “Làm mỳ thế nào? Chị còn chưa thử bao giờ.”

Hạ Tinh Thần hơi khựng lại. Cậu vốn cho rằng Tiểu Kiều sẽ không muốn tham dự, trong đôi mắt vui sướng của cậu xuất hiện ánh nước: “À, làm thế này.” Tay cậu hơi run rẩy, muốn giữ chặt tay Tiểu Kiều nhưng lại cảm thấy quá mức đường đột. Dẫu sao chỉ có khi còn nhỏ hai người mới tiếp xúc tay chân thân mật như vậy, sau này, theo tuổi dần tăng, Tiểu Kiều cũng không thích bị người ta đụng chạm.

Nhưng mà, Tiểu Kiều chủ động cầm tay Hạ Tinh Thần, bàn tay lạnh lẽo như băng lại khiến Hạ Tinh Thần cảm thấy trong cơ thể như bùng lên ngọn lửa. Cậu lắp bắp: “À... Cái đó... em, em, em làm...”

Cậu để tay Tiểu Kiều vào trong chậu, để đầu ngón tay trắng nõn của cô ấy cảm nhận xoa bóp cục bột mềm mại.

Nhiều năm như vậy, lần đầu tiên mười ngón hai người đan vào nhau.

Bàn tay Hạ Tinh Thần dịu dàng bao trùm lên bàn tay cô ấy, ấn không chút cẩu thả.

“Lật cục bột sang... rồi lại ấn xuống như này...” Hạ Tinh Thần cố gắng khống chế hơi thở đã hơi dồn dập của mình. Cậu ấy cao hơn Tiểu Kiều nửa cái đầu, hơi thở ra vừa hay theo cổ Tiểu Kiều chui vào trong quần áo. Cậu cúi đầu là có thể thấy rõ ràng từng lỗ chân lông trên da và làn da hơi ửng đỏ vì thẹn của Tiểu Kiều.

Bởi vì Tiểu Kiều không sợ lạnh, cho nên cô chỉ mặc áo dài mỏng và quần jean. Theo cách nói của Mạnh Kiều, cô ấy mặc như vậy là để hợp với hoàn cảnh. Dưới cổ áo tròn, Hạ Tinh Thần như có thể nhìn thấy bộ ngực phập phồng của cô. Ánh mắt ngây thơ của thiếu niên hơi nghiêng đi, trong lòng cưỡng ép ánh mắt của mình chỉ có thể đặt lên cục bột!

Đừng nhìn loạn!

Nhưng mà, khi cậu chăm chú nhìn vào ngón tay hai người đan vào nhau, trái tim càng đập thình thịch to hơn.

Dường như… dường như sắp đâm ra ngoài!

Hạ Tinh Thần cảm thấy mất mặt vì phản ứng của mình, tiếng tim đập quá lớn, đến độ cậu nghi ngờ Tiểu Kiều cũng nghe thấy được!

Như có một đội cổ vũ đang khua chiêng gõ trống trên ngực cậu.

“Ấn thế này à?” Tiểu Kiều đột nhiên hỏi. Cô ấy cũng cảm thấy không khí mập mờ hiện tại khiến người ta không thể chống đỡ nổi, nhưng khi cô ấy định hơi lùi về sau thì lại đập vào ngực Hạ Tinh Thần.

Cổ họng Hạ Tinh Thần phát khô, cố gắng nuốt nước bọt. Đầu óc cậu trống rỗng.

Xong rồi! Nghiêm Mục dạy thế nào, cậu quên cả rồi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191
Tiến »