Chất Nữ Sắc Tài Vẹn Toàn Kiếm Sống

Lượt đọc: 4330 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 75

❊ ❊ ❊

Trong lúc nhất thời, Thái tử điện hạ đứng bất động, chờ nàng tới tìm mình.

Khóe mắt Khương Tú Nhuận liếc thấy Thái tử đi ra, trong lòng khổ sở. Bình thường ngồi xe ngựa nhiều, không biết đường đi đã đành, vậy mà lại đi đến đây có c.h.ế.t hay không.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nhưng nếu bây giờ nàng làm như không thấy xoay người rời đi, chẳng phải bị điện hạ nắm thóp hay sao? Thế là, nàng nở nụ cười, đi tới hành lễ thỉnh an điện hạ: "Điện hạ, mấy ngày chưa về phủ, ngài ăn ngủ có tốt không?"

Phượng Ly Ngô "Ừ" một tiếng, nhìn thị vệ dùng bao vải xách bình nhỏ phía sau lưng nàng, nói: "Ngươi mang theo cái gì?"

Thứ thị vệ cầm, tất nhiên là tương gan heo mà tẩu tẩu Khương Tú Nhuận làm.

Khương Tú Nhuận sợ trên xe không có người trông nom, bình đổ mất mà không biết nên bảo thị vệ xách đi theo.

Hiện tại thái tử hỏi, Khương Tú Nhuận nịnh nọt nói láo quen rồi, mắt cũng không chớp, ung dung đáp: "Đây là tương gan heo, tại hạ cố ý bảo tẩu tẩu làm cho Thái tử điện hạ. Mấy ngày nay Thái tử quá vất vả, cũng gầy đi rất nhiều rồi, mọi người trong phủ đều lo cho điện hạ, lo ngài ăn không ngon, nghỉ ngơi không tốt!"

Lời này làm lòng Phượng Ly Ngô cực kỳ thoải mái, cảm thấy mặc dù so sánh với các Trắc phi trong phủ, nàng tới chậm hơn một chút nhưng cũng xem như hết lòng.

Đúng lúc hắn cũng muốn về phủ Thái tử nghỉ ngơi, bèn dẫn theo Khương Tú Nhuận cùng nhau trở về.

Chờ vào xe ngựa, Phượng Ly Ngô chợt phát hiện cái mũi của mình thính hơn ngày rất nhiều, buồng xe vẫn tính là rộng rãi vậy mà lại tràn ngập mùi hương nhàn nhạt chỉ có trên người Khương Tú Nhuận.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nếu thân thể phủ một tầng mồ hôi mỏng, mùi thơm này càng thêm mê người, vương vấn bên trên làn da như ngọc như tuyết, càng thêm say lòng người... Phượng Ly Ngô nhất thời nghĩ sâu xa, hỏa khí ngủ đông ba ngày nhất thời làm hắn bị bỏng.

Hắn khẽ nhíu mày, cảm thấy định lực của mình vẫn còn chưa đủ, vậy mà dễ dàng bị nàng trêu chọc tâm trí.

Chờ tới khi về phủ, cũng là lúc dùng cơm tối rồi, tiếc là buổi trưa Khương Tú Nhuận ăn quá no, giờ vẫn không đói lắm nên ân cần hầu hạ Thái tử dùng cơm.

Phủ lên cơm nóng là lớp tương gan heo thật dày, hơi nóng bốc lên, thơm ngon vô cùng.

Mấy ngày nay Thái tử ở phủ nha luôn ăn đơn giản, sau khi về phủ, ăn một bát cơm thơm, uống canh vỏ cua, lại nhìn "tiểu công tử" như ngọc ở bên cạnh gặp thức ăn cho mình, giơ tay nhấc chân cũng đẹp tới nỗi khiến người ta ngắm không biết chán.

Chỉ là một bữa cơm như thế, lại khiến cho Phượng Ly Ngô có loại cảm giác ba ngày qua thật hoang đường. Mấy ngày không biết ngày đêm ở phủ nha, chỗ nào có mỹ nhân mỹ thực dưới đèn ấm áp như hiện tại.

Về sau hắn không nên cố gắng không về phủ, tránh khiến mỹ nhân tương tư khổ sở.

Chỉ là sau khi Thái tử về phủ, khuấy động không khí tĩnh mịch trong phủ ba ngày qua, ốc trạch nào cũng trông mong Thái tử tới sủng hạnh.

Lại còn Bát Tiên quá hải các hiển thần thông [*], thám thính ý tứ của Thái tử.

[*] Bát tiên trong truyện Đông Du Ký, hồi 48 có đoạn: "Tám vị tiên đến biển Đông, Lã Động Tân nói: 'Mỗi người tự trổ phép thần thông mà qua biển được không?'". Ý nói mỗi người có cách riêng của mình, hoặc mỗi người dùng bản lĩnh của mình để cùng nhau đua tài.

Cho nên sau bữa cơm tối, một mình Thái tử đọc sách ở thư phòng, quản sự mang một phong thư tới.

Phượng Ly Ngô mở giấy viết thư ra xem, hóa ra là tộc trưởng Úy gia, ông ngoại của hắn trình thư lên, lời nói hàm súc nhắc nhở hắn, Yến Quốc có địa thế hiểm trở, thông tới vùng đất hiểm yếu của Đại Tề, có Yến Quốc che chở, Đại Tề mới có thể được bảo vệ ngàn thu.

Lời cuối cùng là kín đáo nhắc hắn không được hành động theo cảm tính, lạnh nhạt Tào Cơ.

Phượng Ly Ngô nhìn dòng cuối cùng, đuôi lông mày hoàn toàn lộ ra băng giá.

Ông ngoại có tái cán vươn tay quản trạch viện của hắn, việc này không giống phong cách của hắn ta, ngược lại giống như mẫu hậu hắn chỉ thị ông ngoại làm như vậy mới đúng.

Từ nhỏ mẫu hậu được ông bà ngoại nuông chiều, bà nói sao họ làm vậy.

Tới mức sau khi vào cung, chưa qua tân hôn, bên ngoài đã truyền tin đồn Đế Hậu bất hòa.

Bây giờ ông ngoại cũng quên vết sẹo đau đó rồi, luôn cảm thấy hắn ở vị trí Thái tử này là dựa vào quan hệ với Úy gia và các lão thần, cho nên nghiễm nhiên dùng ngữ khí trưởng giả quản chuyện riêng của hắn.

Hắn có thể chèn ép mẫu hậu nhưng luôn phải cho ông ngoại mặt mũi.

Trầm ngâm một lúc, Phượng Ly Ngô đứng dậy tới viện Tào Khê.

Tào Khê không ngờ sau khi Thái tử ăn cơm tối xong sẽ tới viện của nàng, vui mừng khôn xiết, vội vã bảo thị nữ mang váy áo có màu sắc mỹ lệ ra cho nàng thay, sau đó đón Thái tử vào trong phòng.

Tào Khê vẫn luôn ngưỡng mộ biểu ca tuấn mỹ, chỉ là Phượng Ly Ngô luôn lạnh lùng như băng, khiến người ta không biết làm thế nào.

Trước đó nàng nghĩ tới biểu ca sủng hạnh Điền Cơ và Dao Cơ trước, trong lòng như có d.a.o cắt, bây giờ rốt cuộc cũng mong chờ được hắn vào viện mình nhưng lại thấp thỏm không biết làm sao.

Sau khi dâng trà lên cho Phượng Ly Ngô xong, trong phòng trở lại yên lặng. Phượng Ly Ngô không mở miệng, Tào Khê cũng không biết nói gì xoa dịu không khí.

Nàng tự nhận không bằng Dao Cơ yêu dã và Điền Cơ ngọt ngào nên quyết ý làm hiền thê nên học tập việc quản lý kênh đào của Thái tử.

Bây giờ chính là thời cơ nàng biểu diễn vẻ hiền lành, thế là sau một lúc yên lặng, uống trà xong, nàng mở miệng nói: "Mấy ngày nay điện hạ vẫn luôn vất vả vì chuyện kênh đào, nghe tin quốc khố eo hiệp, thiếp có lòng san sẻ cho phu quân nên nhờ Hoàng hậu giúp đỡ viết thư cho phụ vương, phụ vương hứa hẹn, nếu công trình này của Thái tử không quay vòng vốn được, hắn bằng lòng cho mượn, giải nguy cho Thái tử."

Phượng Ly Ngô hiểu rõ rồi, khó trách mấy ngày nay ông ngoại sốt ruột muốn nhét người vào Thủy Vận ty, cho dù hắn không nói gì, cũng không có ý từ bỏ.

Đây là thái độ chắn chắn thắng lợi, cuối cùng hắn cũng phải đồng ý.

Công sức lúc này của hắn, hóa ra tất cả không bằng Tào Khê có vẻ ngoài bình thường này.

Mấy ngày nay, Yến vương quả thật phái sứ giả tới đồng ý cho mượn vàng, thế nhưng có điều kiện, yêu cầu Đại Tề xuất binh cùng với Yến Quốc của hắn tấn công Vệ Quốc.

Đến lúc đó, Đại Tề bỏ người ra, hắn chiếm mảng lớn lãnh thổ. Đại Tề và Vệ Quốc không tiếp giáp, cho dù là thịt mỡ ngậm trong miệng cũng phải ngoan ngoãn phun ra.

Mà hắn nhận ân tình Yến Quốc, còn phải nhận người ông ngoại và mẫu hậu hắn nâng đỡ, chẳng những phải thu nhận một đám người vô tích sự vào Thủy Vận ty, về sau còn phải chịu hạn chế của Úy gia ở khắp nơi.

Mà bây giờ, hắn ở quý phủ của mình mới biết còn có một phần ân tình khác, muốn hắn cởi áo nới dây lưng, cùng nhau trải qua một đêm xuân mới có thể đền bù...

Nộ khí của Phượng Ly Ngô vọt thẳng lên đỉnh đầu.

Tào Khê cũng không biết lời nói của mình giẫm phải đuôi Thái tử, vẫn lải nhải như cũ: "Nếu điện hạ cảm thấy chưa đủ, cứ nói với thần thiếp, thần thiếp sẽ tìm cách đồng sức đồng lòng với điện hạ..."

Nàng còn chưa nói xong, Phượng Ly Ngô đã quẳng chén trà trong tay vào vách tường, mặt mày lạnh lẽo trừng mắt nhìn Tào Khê nói: "Ngươi là Trắc phi của cô, làm sao dám can thiệp triều chính? Cô có nói ngươi cầu viện Yến Quốc sao? Là ai cho ngươi lá gan tự tung tự tác như thế?"

Tào Khê không ngờ Phượng Ly Ngô lại phản ứng như vậy, chân tay lập tức luống cuống, vội vàng quỳ xuống, sợ hãi nói: "Là thần thiếp nói chuyện phiếm cùng Hoàng hậu, nghe nói..."

Hiện tại Phượng Ly Ngô không muốn nghe người khác nhắc tới mẫu hậu hắn nhất.

Trong tẩm cung của mẫu hậu bây giờ thối rữa tới nỗi mọc lên giòi bọ, gấm vóc hoa mỹ có che chắn cũng hôi thối không ngửi nổi.

Phượng Ly Ngô chỉ cần nghĩ đến Tào Khê trước mắt này luôn luôn ra vào tẩm cung mẫu hậu, nơi bà ta cùng chung sống với kẻ thanh danh thối nát Mao tổng quản kia... Lập tức cảm thấy dơ bẩn tới nỗi buồn nôn.

Vốn muốn ngủ lại ở đây một đêm, ý nghĩ lướt qua này cũng bị cơn buồn nôn làm tan thành mây khói.

Sắc mặt Tào Khê trắng bệch, lúc còn muốn giải thích, Phượng Ly Ngô sải bước dài vung tay áo rời đi.

Tào Khê vội vàng đứng dậy đuổi theo ra ngoài, lại chỉ nhìn thấy bóng lưng cao lớn của Phượng Ly Ngô biến mất ở góc cua hành lang...

Nàng ủy khuất chảy nước mắt nhưng trước sau vẫn không rõ mình làm sai ở chỗ nào.

Mà Phượng Ly Ngô buồn nôn không chịu nổi nữa, cần gấp người giúp hắn xua tư vị khó chịu này đi, kết quả sau khi ra khỏi viện Tào Cơ, bèn đi tới ngoại viện...

Lại nói Khương Tú Nhuận, hôm nay vốn muốn nghỉ ngơi ở ngoại viện của thiếu phó. Có điều lúc buổi tối, Thiển nhi vô tình bắt gặp quản sự dặn dò dưới bếp nấu nước nóng mang tới viện Tào Cơ.

Nghe bọn hạ nhân rảnh rỗi dưới bếp nói mới biết, tối nay Phượng Ly Ngô muốn nghỉ ngơi ở viện Tào Khê, cần dưới bếp chuẩn bị nước nóng.

Sau khi Thiển nhi lấy canh đậu ngọt trong bếp trở về thì nói cho tiểu chủ nhân nghe.

Sau khi Khương Tú Nhuận nghe xong, cũng thả lỏng trong lòng, vội vàng nói cho Thiển nhi, mang canh đậu ngọt bỏ vào hộp thức ăn, đêm nay nàng muốn về viện Dao Cơ ngủ qua đêm.

Viện Dao Cơ tuy xa xôi nhưng có ao nước tắm rửa tốt nhất, là dòng suối mát từ sau vườn hoa dẫn vào. Khương Tú Nhuận từng tắm qua mấy lần, da dẻ sau khi ngâm xong vô cùng thoải mái.

Nếu đêm nay có tin tức của Thái tử điện hạ rồi, nàng không cần kiêng kỵ, có thể đóng vai Dao Cơ hưởng thụ thỏa thích.

Thế là chủ tớ hai người mang theo canh ngọt đi vào vườn hoa, sau khi nàng bảo Thiển nhi trở về thì phân phó Đào Hoa chuẩn bị khay gỗ có thể nổi trên ao, ngoại trừ bát canh đậu ngọt ra, còn có dưa bở cắt thành khối, bỏ vào cùng quả mơ ướp vụn băng và đường.

Tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng, nhiệt độ nước trong ao cũng vừa phải. Buộc tóc dài lại, dùng khăn vải bọc lấy là có thể vào ao ngâm mình rồi.

Mấy ngày nay tới nguyệt sự, không được tắm rửa, trên người cực kỳ dấp dính. Hiện tại nguyện sự vừa qua, đúng lúc có thể ngâm mình trong bồn tắm thư giãn. Lúc hơi nóng bốc lên, nàng vươn tay uống một ngụm nước ngọt trên khay gỗ trôi nổi, lại ăn thêm miếng dưa bở nhập khẩu, quả thật là như sống cuộc sống của thần tiên.

Vừa nãy trong phủ có phụ tá đề xuất mọi người tiếp tụ tập lại động não giải ưu phiền cho Thái tử, cũng có mấy người tích cực hiến kế, viết danh sách kế sách rồi ký tên trình lên cho Thái tử xem.

Có điều nàng nghe vào một tai rồi cho ra một tai. Từ đầu tới cuối, không nói một lời.

Lúc nàng mới vào phủ, cũng cảm thấy Thái tử cần mấy phụ tá hiến kế, vì không muốn bị xem là kẻ ăn chùa, nàng cũng ra sức phô bày tài cán một phen.

Nhưng bây giờ, càng hiểu rõ Phượng Ly Ngô, nàng càng phát hiện: Rất nhiều chuyện lớn, vị Thái tử này cũng có chủ ý lớn! Căn bản không cần những người này giải đáp nghi vấn hay giải thích nghi hoặc!

Nhưng hắn cố ý không thích nói thẳng ra. Chính là vì muốn người ta đoán tâm ý của mình, mượn miệng người khác nói ra rồi tiếp thu, khiến người ta cảm thấy vị này là người mà Thái tử có thể nghe lời khuyên.

Sau đó Khương Tú Nhuận suy nghĩ, cảm thấy lợi ích không nhỏ, đáng tiếc đời này nàng không phải nam tử, bằng không một khi nàng có thân phận cao quý cũng nhất định noi theo điểm này của Phượng Ly Ngô.

Làm như vậy thật tốt! Chủ ý là dùng của khách khanh, nếu là tốt thì là Thái tử giỏi nghe lời khuyên, quý mến người tài. Nếu không tốt, thì là khách khanh rắp tâm hại người, liên lụy thanh danh điện hạ.

Nghĩ thấu điểm này, Khương Tú Nhuận cảm giác mình nên làm kẻ tài hèn sức mọn tới cùng.

Dù sao nàng còn có thể lấy sắc làm người! Bên này toàn người hiền đức vô song, giỏi bày mưu tính kế mà tiền hàng tháng phủ Thái tử cho cũng không đủ dùng đấy!

Cho nên Khương Tú Nhuận chẳng tham gia mấy chuyện rối bời này, chỉ muốn thảnh thơi.

Nhưng không ngờ, thời gian tươi đẹp lại ngắn ngủi như ánh chiều tà.

Đang lúc ngâm nước nóng sung sướng, cạnh cửa lại truyền tới tiếng nói: "Vậy mà lại chạy tới đây, để cô dễ tìm thấy như vậy!"

Khương Tú Nhuận không tập trung, hột mơ bị nghẹn trong cổ họng, dồn sức ho khan một tiếng, hột mơ mới trôi xuống được, chỉ là vì vậy nên vành mắt đỏ lên, bộ dạng nước mắt rưng rưng giống như vừa mới chịu bao nhiêu oan ức.

Phượng Ly Ngô thấy nàng như vậy, nghi ngờ nàng lén lút khóc một lúc lâu... Nữ tử nào cũng dễ ghen như vậy sao, ngoài miệng nói không ngại hắn ngủ cùng nữ tử khác nhưng lại âm thầm khó chịu như vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »