Chất Nữ Sắc Tài Vẹn Toàn Kiếm Sống

Lượt đọc: 4330 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

Khương Tú Nhuận chẳng hề biết có người oán thầm nàng tới từ ổ hồ ly, lòng của nàng bây giờ như rơi vào hầm băng.

Nếu Thái tử nghi ngờ liếc nàng vài lần, trong lòng nàng sẽ có sức mạnh hơn, thế nhưng Phượng Ly Ngô bình thường như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Chẳng lẽ... Hắn cho rằng người mới nhảy múa là người thế thân mà thuộc hạ tìm đến sao?

Mãi đến khi tiệc rượu kết thúc, Khương Tú Nhuận vẫn luôn lo sợ bất an. Nàng phân phó phu xe đưa ca ca Khương Chi trở về phủ trước, sau đó mới quay về phủ Thái tử.

Bởi vì lúc này Phượng Ly Ngô vẫn còn ở trong cung nói chuyện với Hoàng hậu nương nương, cho nên Khương Tú Nhuận cho dù trở về phủ Thái tử cũng vẫn như ngồi chờ trên đống lửa.

Chỉ có điều bởi vì uống quá nhiều rượu trong bữa tiệc, tuy rằng nàng cố lấy lại tỉnh táo để chờ Thái tử trở về vặn hỏi nhưng không bao lâu đã cảm thấy mí trên mí dưới dính lấy nhau, vậy mà ngủ gật lúc nào cũng không hay.

Chờ Khương Tú Nhuận mơ màng mở đôi mắt ngái ngủ ra, nhìn qua cửa sổ, phát hiện bên ngoài đã tối sầm. Khương Tú Nhuận bảo Thiển nhi đi dò hỏi mới biết Thái tử đã về phủ.

Khương Tú Nhuận hơi kinh ngạc vì Thái tử không tìm nàng tra hỏi, chẳng lẽ thật sự có mắt như mù hay sao?

Có niềm vui bất ngờ, cuối cùng Khương Tú Nhuận cũng nhẹ nhõm trong lòng, lập tức cảm thấy trong bụng trống rỗng. Dẫu sao từ lúc tham gia cung yến tới giờ, trong lòng nàng có chuyện phải lo nghĩ, sau khi múa quân khúc xong, tuy rằng uống rượu nhưng một hạt gạo cũng chưa ăn vào.

Thế là sau khi nàng ngủ một giấc, lại thèm ăn, nàng liền bảo Thiển nhi đi xuống bếp tìm mấy món ngon miệng.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Chỉ chốc lát, Thiển nhi bưng canh thịt và bánh rán đầu bếp nữ vừa nấu buổi tối. Xé đôi chiếc bánh rán ra, còn có nhân đậu đỏ xay nhồi thịt, Khương Tú Nhuận ăn một hơi hai cái rồi lại đi vào giấc mộng tìm Chu Công.

Không phải nàng to gan, thật sự là hôm nay ứng phó nhiều chuyện quá nhọc lòng. Có lẽ tối nay Thái tử cũng mệt mỏi, không tìm nàng tra hỏi cũng tốt, bằng không thì cả ngày ở trong tình thế nước sôi lửa bỏng, thật sự quá sức chịu đựng của nàng rồi, cho nàng ngủ một giấc ngon, khi ở trước mặt Phượng Ly Ngô nàng mới có thể chống đỡ được.

Giấc ngủ này, một đêm không mộng mị.

Sáng ngày hôm sau, dựa theo quy củ, sau khi rửa mặt xong Khương Tú Nhuận phải đi thỉnh an Thái tử, hầu hạ Thái tử dùng bữa sáng rồi theo Thái tử ra ngoài.

Lúc đi ngang qua thư viện, Thái tử sẽ thả nàng xuống cho nàng lên lớp buổi sáng, còn Thái tử tiếp tục đi vào cung lên triều.

Tuy rằng khoảng thời gian nàng bỏ trốn làm rối loạn công việc và nghỉ ngơi của Thái tử, nhưng sau khi về phủ, vẫn có thể giống như trước kia... Thái tử là người có quy tắc, thường ngày thật sự không thích thay đổi.

Thế nhưng hôm nay, lúc Khương Tú Nhuận chải tóc xong, ăn mặc chỉnh tề tới thỉnh an Thái tử, thị vệ lại nói Thái tử rời phủ vào triều từ sớm rồi.

Khương Tú Nhuận sững sờ, nhưng không cảm thấy Thái tử cố ý né tránh mình, có khả năng là trong triều có công việc gấp, cần Thái tử nhanh chóng xử lý.

Thế nhưng lúc nàng chuẩn bị xe ngựa rời phủ tới thư viện, lại có thị vệ ngăn cản, nói Thái tử có lệnh, gần đây sức khỏe của thiếu phó không tốt, cần ở trong phủ tĩnh dưỡng.

Chân mày Khương Tú Nhuận nhíu chặt lại, nàng sao không biết thân thể mình ốm yếu?

Nhưng Thái tử có lệnh, cho dù nàng thật sự khát khao cầu học cũng phải nhịn, tất nhiên ngoan ngoãn ở lại trong phủ.

Chỉ có điều bởi vậy, Khương Tú Nhuận cũng coi như chắc chắn. Chuyện nàng thay thế muội muội Khương Tú Dao hiến vũ trong cung, quả nhiên đã chọc giận Thái tử.

Vì vậy nàng ngoan ngoãn ở trong phủ chờ Thái tử về.

Hôm nay Thái tử vẫn về muộn như cũ, thế nhưng cho dù mệt mỏi, Khương Tú Nhuận cũng không dám chợp mắt, cứ thế chờ tới giờ Hợi (9-11 giờ tối) Thái tử mới trở về phủ.

Nàng vội vàng chạy ra trước cửa đón hắn, cũng bước nhanh lên trước muốn nhận roi ngựa trong tay Thái tử.

Thế nhưng Phượng Ly Ngô không liếc nàng một cái, chỉ tiện tay giao cho gã sai vặt phía sau rồi sải bước dài lên hành lang về thư phòng.

Khương Tú Nhuận bị làm lơ cũng không dám lười biếng, tuy chân nàng không tính là ngắn, nhưng suy cho cùng vẫn không bằng Phượng Ly Ngô, chỉ có thể bước nhanh theo sát sau lưng Thái tử.

Đợi đến cửa, không chờ nàng đi vào, cánh cửa phòng đã đóng rầm lại.

Cũng may cho Khương Tú Nhuận dừng lại nhanh, bằng không thì mũi đã đập vào cánh cửa rồi.

Nàng không dám tùy tiện bước vào, chỉ có thể quỳ gối trên sàn ngoài hành lang, nhỏ giọng nhận tội với Thái tử.

Thế nhưng sau khi trong phòng sáng ánh đèn, vẫn không có tiếng khiển trách, cũng không lớn giọng đuổi nàng đi, càng không cho nàng vào trong.

Khương Tú Nhuận cũng chỉ có thể mặc cho gã sai vặt đi tới đi lui bên cạnh, bưng nước nóng, pha trà cho Thái tử.

Một lúc lâu, chờ tới khi nô bộc không qua lại nữa, Khương Tú Nhuận đã quỳ trên hành lang tới nỗi hai đầu gối tê dại.

Thời tiết lạnh như thế này, quỳ lâu thì toàn thân cũng rét run, không cẩn thận, Khương Tú Nhuận liên tục hắt hơi ba cái.

Lần này lại quấy nhiễu tới quý nhân đang yên giấc trong thư phòng, chỉ nghe tiếng nói lạnh lùng của Thái tử truyền ra: "Cút!"

Khương Tú Nhuận không có cút, mà di chuyển hai đầu gối tê dại lên phía trước hai bước.

Bây giờ ở bên trong thành Lạc An, thứ duy nhất nàng và ca ca có thể dựa vào chính là ân sủng của Thái tử.

Dù sao chạy trốn một lần, mật thám bên cạnh nàng và ca ca tăng thêm rất nhiều, muốn chạy trốn giống như trước kia đã không còn khả năng nữa rồi.

Muốn trôi qua thời gian này thuận lợi thì không thể bị thất sủng, hôm qua trên đại điện, chẳng phải nhờ một câu nói của Thái tử, huynh muội nàng mới thoát khỏi vây khốn hay sao?

Cái bắp đùi này cho dù c.h.ế.t cũng không thể buông tay!

Nghĩ như vậy, nàng tựa vào ván cửa, tiếng nói bi thương: "Điện hạ, tại hạ có chỗ nào làm phật lòng điện hạ, ngài cứ việc chỉ ra rồi đánh chửi. Nhưng điện hạ ngài không để ý tới tại hạ như vậy, thật sự như có d.a.o nhỏ khoét vào tim tại hạ!"

Sau vài tiếng khóc lóc nức nở kể lể, lòng dạ sắt đá của Thái tử cũng hơi mềm đi, chẳng biết thế nào, cũng lạnh giọng gọi nàng vào trong.

Chờ Khương Tú Nhuận vào nhà, không khí ấm áp dễ chịu phả tới khiến cho nàng hắt xì hơi một cái nữa.

Nàng cất bước đi tới bên cạnh Thái tử đang ngồi xếp bằng trên chiếu, lén dò xét vẻ mặt của Phượng Ly Ngô.

Chỉ thấy Thái tử mặc thường phục, đọc sách như ngày thường. Nhưng cuốn sách đó vài ngày trước hắn đã xem xong rồi, lúc đó nàng ở bên cạnh hầu hạ thu dọn, thấy hắn gấp lại để lên giá...

Nàng cũng không dám nhiều lời, chỉ quỳ ở bên cạnh, chờ Thái tử dạy bảo.

Thế nhưng hôm nay Phượng Ly Ngô hiển nhiên không thích nhiều lời, chỉ lạnh lùng hỏi: "Quân cảm thấy mình sai chỗ nào?"

Khương Tú Nhuận nuốt nước miếng một cái nói: "Ta không nên tự tung tự tác giả nữ trang thay Dao Cơ hiến vũ. Tuy rằng ta ở trong binh doanh mẫu quốc từng tập qua quân vũ mấy ngày, thế nhưng mấy động tác đó cũng chỉ là múa rìu qua mắt thợ, may mà ta cao và nhỏ gầy, tuổi tác lại nhỏ, dùng dây chuyền ngọc che yết hầu nên mới không bị thánh thượng phát hiện. Bằng không một khi lộ ra, chẳng phải là làm liên lụy tới điện hạ sao..."

Nàng nói những lời này để thử thăm dò phản ứng của Thái tử, mà ý tứ gần xa lại là khéo léo giải thích vì sao bản thân mình hóa trang giống thật như vậy.

Hôm nay vì muốn xóa bỏ nghi ngờ trong lòng Thái tử, nàng thậm chí mặc quần áo cổ thấp, khiến cho yết hầu như ẩn như hiện giữa cổ áo.

Phượng Ly Ngô nghe vậy chậm rãi ngước mắt, nhìn Khương Tú Nhuận vẫn cúi đầu như cũ, tay cầm thẻ tre dùng sức, trên mu bàn tay mơ hồ lộ ra gân xanh...

Khương Tú Nhuận nói xong, thấy Thái tử không nói gì, trong lòng càng lúc càng thấp thỏm, nàng ngẩng đầu lên mượn ánh nến nhìn vẻ mặt Phượng Ly Ngô.

Chỉ là nàng không biết, lúc nàng hơi ngẩng đầu lên như vậy, khóe mắt lại ẩn chứa vẻ xuân sắc khiến người ta không khỏi nghĩ đến điệu múa uyển chuyển của nàng trên đại điện hôm qua.

Lúc nàng ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt của Thái tử, ánh mắt Phượng Ly Ngô lạnh lùng, từ trên cao chăm chú nhìn nàng.

Né tránh cũng không kịp nữa, Khương Tú Nhuận đành phải ngẩng đầu, tiếp tục lấy lòng nịnh nọt nhìn điện hạ.

Thế nhưng bốn mắt chạm nhau như vậy thật sự xấu hổ, Khương Tú Nhuận vừa rồi nói nhiều đến nỗi miệng đắng lưỡi khô, khó nói gì tiếp nên nhịn không được từ từ dùng hàm răng cắn môi dưới...

Phượng Ly Ngô nheo mắt lại, con ngươi u ám bởi vì ánh nến mà lóe lên ánh sáng kỳ lạ... Đã qua một hồi lâu, hắn mới lạnh lùng nói: "Nếu thật sự cảm thấy lo lắng, ngươi còn ăn được hai cái bánh đậu ư?"

Khương Tú Nhuận thấy Thái tử mở miệng, thở phào nhẹ nhõm trong lòng, hóa ra Thái tử khó tính như vậy, chỉ bởi vì mình lo ăn khuya, không tới chịu tội với hắn sớm.

Ngay sau đó, nàng bình tĩnh lại, ra vẻ hết sức lo sợ nhìn về phía Phượng Ly Ngô nhận sai.

Sau khi thấy Thái tử hòa hoãn lại, nàng ân cần lấy nệm êm kê eo cho hắn ngồi thoải mái hơn, lại lấy ngọc mỹ nhân xoa huyệt vị xung quanh đầu gối cho Thái tử, giảm bớt mệt mỏi cho hắn.

Thế nhưng Phượng Ly Ngô lại ghét bỏ ngọc mỹ nhân quá cứng, bảo Khương Tú Nhuận dùng tay.

Công tử Tiểu Khương tất nhiên biết nghe lời, chẳng những đ.ấ.m chân, còn xoa bóp đầu cho Thái tử.

Qua một hồi lâu, Thái tử mới lạnh lùng mở miệng nói: "Đi đi, ở đây không cần đến ngươi nữa, lui xuống đi."

Khương Tú Nhuận tự thấy đã qua một cửa ải khó khăn, thở phào nhẹ nhõm trong lòng rồi cung kính lui xuống.

Nhưng nàng không biết, nàng vừa lui ra ngoài, ở trong ánh nến nhảy nhót, vẻ mặt Phượng Ly Ngô nhất thời trở nên âm u dữ tợn.

Vừa nãy, suýt chút nữa, hắn đã bóp c.h.ế.t vật nhỏ miệng toàn lời nịnh nọt dối trá này!

Phượng Ly Ngô hít một hơi thật sâu, móc từ trong n.g.ự.c ra một tấm vải lụa.

Tấm vải lụa này là mật báo hôm qua hắn nhận được trong cung yến.

Từ lúc Khương Tú Nhuận trốn đi, hắn đã phái nhiều mật thám về Ba Quốc tìm kiếm hành tung của Khương Tú Nhuận.

Mà trong đó có một mật thám được phái tới bên cạnh Quốc quân Ba Quốc, mãi tới hôm qua mới vội vàng chạy về thành Lạc An. Vó ngựa không ngừng nghỉ vào hoàng cung mật báo cho Thái tử.

Dưới ánh nến nhảy nhót, những con chữ trên tấm vải lụa cũng cực kỳ rõ ràng: "Quốc quân Ba Quốc không có đứa con nào tên là Khương Hòa Nhuận, chỉ có một con gái tên là Khương Tú Nhuận, mới mười bảy tuổi, dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, sở trường ca múa, tính tình hiền lương, nửa năm trước đã theo huynh trưởng tới Đại Tề làm con tin..."

Chữ trên tấm vải lụa này, từ hôm qua, Phượng Ly Ngô đã nhìn không dưới chục lần, cũng gần như thuộc lòng nội dung.

Hàng chữ kia giống như mỏ hàn, khiến mắt và lòng hắn đau nhói. Một khắc biết rõ chân tướng, trong lòng hắn ngập tràn tức giận, lúc bước nhanh về đại điện, lại trông thấy "thiếu niên" lắc nhẹ vòng eo, tóc dài xõa tung, dáng vẻ khi múa như hoa sen nở rộ khắp trời.

Thân hình kia, tài năng ca múa kia, đều đang giễu cợt Phượng Ly Ngô hắn đúng là có mắt như mù!

Sự thật chứng minh, sống trên đời sắp tròn mười chín năm, hắn khó khăn lắm mới tìm được người có thể tin tưởng nhưng từ đầu tới cuối lại là một kẻ lừa đảo!

Hắn mất ngủ cả một đêm qua, mà kẻ lừa gạt kia lại ăn ngon ngủ đủ, vô cùng thoải mái!

Phượng Ly Ngô đưa mảnh lụa tới chỗ ngọn nến bên cạnh, mặc cho vải lụa bị đốt thành tro bụi trong giây lát, khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh khiếp người.

Nếu thiếu phó của hắn thích chơi, vậy hắn phải cùng công tử Tiểu Khương của hắn chơi thật vui!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »