Chất Nữ Sắc Tài Vẹn Toàn Kiếm Sống

Lượt đọc: 4125 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 132

❊ ❊ ❊

Khương Tú Nhuận cảm thấy vật nhỏ trong bụng có tính tình giống nàng. Từ sau khi phát hiện ra có vật nhỏ, nàng cũng không bị làm cho nôn nghén hay ăn uống không ngon miệng, chỉ là ăn được ngủ được mà thôi. Mà từ khi cái thai có thể cử động thì thường dùng chân nhỏ đạp bụng nàng.

Khương Tú Nhuận cầm Kinh Thi lên đọc, có lẽ nghe được tiếng nói dịu dàng của mẫu thân, vật nhỏ có thể yên tĩnh một lúc, không còn làm ầm ĩ nữa.

Khương Tú Nhuận chưa từng ngờ rằng mình sẽ sớm làm mẫu thân như vậy, nhưng nàng sống lại một đời, có rất nhiều chuyện khi đối diện đều rất ung dung. Bởi vì kiếp trước là ngoại thất, nàng không muốn con mình chịu khổ cho nên vẫn luôn không thể sinh con ra.

Những chuyện gặp trong đời này tuy cũng không vui vẻ lắm nhưng chí ít bây giờ nàng có thể tự làm chủ, tích góp của cải trong tay, thoát khỏi thân phận chất nữ ăn nhờ ở đậu, phong tục Ba Quốc cởi mở, cũng chịu tiếp nhận chuyện nàng chưa thành thân đã sinh con.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cho dù đứa nhỏ không có cha, nàng cũng có thể nuôi dưỡng nó tốt.

Tẩu tẩu Ổn Nương khéo tay, sinh hạ con gái và ở cữ xong, liền tranh thủ làm cho nàng rất nhiều quần áo trẻ em, v.ú em và bà tử cũng sớm mời tới rồi, nên chuẩn bị thứ gì, cái gì cũng không cần nàng bận tâm.

Có điều, Ổn Nương suy cho cùng cũng là người Trung Nguyên, không tiếp nhận nổi chuyện cô nương gia chưa thành thân đã sinh con, bèn thử dò hỏi Khương Tú Nhuận, có muốn tìm một lang quân vừa mắt nào để gả không.

Dẫu sao Khương Tú Nhuận là vương nữ, không sợ cưới lần hai bị khinh bỉ, chỉ cần tìm nam nhân trên danh nghĩa, cũng coi như danh chính ngôn thuận.

Huống hồ nàng thấy Cơ Vô Cương kia rất tốt, nghe nói trước đây từng cưới vợ rồi, chỉ là thân thể thê tử không tốt, mới vào cửa không tới một năm đã bị bệnh phổi rồi qua đời.

Sau đó hắn không tái giá nữa, cũng coi như là nam tử giữ mình trong sạch. Tuổi tác thì lớn hơn Khương Tú Nhuận tám tuổi, cũng đúng lúc biết yêu thương người ta.

Tướng mạo Cơ Vô Cương cũng không tầm thường, mặc dù không bằng khuôn mặt tuấn mỹ cao quý của Thái tử Đại Tề, nhưng cũng xem như hào hoa phong nhã, không khiến người ta phiền chán.

Ổn Nương nghe lời em chồng nói xong lại không cho là đúng. Cảm thấy Khương Tú Nhuận thật sự quá tự ti. Nàng đưa một cốc sữa dê nóng cho em chồng tham ăn nói: “Nói ngươi tài giỏi nhưng lại như tất cả những nam tử say mê chính sự. Về khoản tình yêu nam nữ, sao có thể chậm hiểu như vậy, lẽ nào ngươi không nhìn thấy Cơ tiên sinh ngày nào cũng chạy tới phủ, hơn nữa mỗi khi nhìn thấy ngươi đều không chớp mắt sao. Lần trước ngươi buột miệng nói muốn ăn lê Nam Dương ở Đại Tề, ở trong nước biên cương xa xôi này sao có thể tìm được? Nhưng chưa tới một tháng, hắn vậy mà đưa tới một giỏ...”

Khương Tú Nhuận có chút ăn không vào nữa, nàng cảm thấy tẩu tẩu suy nghĩ quá nhiều rồi, Cơ Vô Cương biết rõ nàng có con của Phượng Ly Ngô, sao còn có thể sinh lòng ái mộ?

Cho dù nam tử ở thôn quê không cưới thêm được nữa, cũng không muốn làm cha con người khác mà?

Cho nên lời tẩu tẩu nói, nàng cũng làm như nghe chuyện phiếm, không hề để bụng, nhàn rỗi không có chuyện gì làm thì tìm tên trong Kinh Thi, sao chép một mạch năm, sáu cái tên, nhìn hoa cả mắt, cuối cùng dứt khoát giản lược, quyết định chờ con chào đời, đặt nhũ danh trước rồi nói tiếp.

Nàng ở ẩn trong phủ trạch không ra ngoài, thế nhưng chuyện trên vương đình vẫn có Cơ Vô Cương tới bẩm báo đúng hạn. Thân hậu không có hành động gì, không phù hợp với bản tính của bà ta, chỉ xếp tai mắt ngầm xung quanh Thân hậu, tuy rằng biết bà ta và thứ đệ Thân Hoa thường xuyên gặp mặt bí mật nói chuyện nhưng cũng không biết nội dung là gì.

Khương Tú Nhuận có trở ngại nên hiện tại không ra ngoài được, chỉ có thể lấy bất biến ứng vạn biến. Về phần bên phía Tề triều, băng trên đường tan ra, Phượng Ly Ngô sẽ có hành động.

Dẫu sao thị vệ hắn phái đi vẫn luôn đi dạo xung quanh phủ trạch. Thế nhưng nàng tưởng tượng ra rất nhiều khả năng, chuẩn bị mọi thứ, nhưng mãi không thấy hắn có động tĩnh gì.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cuối cùng nàng chờ tới nỗi quá thấp thỏm, dứt khoát sai người mời hai tên thị vệ Phượng Ly Ngô phái tới vào trong phủ tra hỏi.

Nói thật ra, mấy thị vệ này đều là người luôn đi theo nàng trong thành Lạc An, tên họ của họ nàng cũng biết rõ, còn rất quen mặt.

Bây giờ nhìn bọn ẩn náu ở Ngưỡng Thành, sinh hoạt thường ngày không phù hợp, bộ dạng ăn gió nằm sương rất đáng thương, bèn lấy rượu ngon thịt ngon chiêu đãi bọn họ, nhân tiện hỏi Thái tử có ý gì.

Hai thị vệ kia thấy Khương Tú Nhuận nói chuyện thoải mái nên cũng không giấu diếm chuyện gì, bèn nói ra sự thật là Thái tử ra lệnh cho bọn họ trông chừng an toàn của Trắc phi, chỉ là gần đây hắn bận rộn chính sự, không có thời gian gọi bọn họ về.

Khương Tú Nhuận nghe tới đây, lòng nhẹ nhõm hơn nhiều, Thái tử cũng không phải bận rộn đâu, mà là tách ra nửa năm rồi nên tình cảm sâu đậm cũng dần nhạt phai thôi.

Nàng chưa bao giờ hy vọng Thái tử từ nay về sau để nàng trong lòng, nhớ mãi không quên. Chỉ cầu Phượng Ly Ngô không hẹp hòi ghi hận nàng, không uổng công nàng chịu đựng cả ngày lẫn đêm ghi chú bức tranh tu sửa đào đục kênh nước là được rồi.

Hoàn toàn bất đắc dĩ, nàng phải liều mạng lừa Thái tử, bây giờ đứa nhỏ trong bụng cũng được cho rằng là của hắn. Người khác tưởng thế nào vẫn còn tốt. Khương Tú Nhuận chỉ sợ có một ngày bọn thị vệ truyền lời này tới tai Phượng Ly Ngô rồi khiến cho cả đời này của nàng khó khăn trắc trở.

Vì vậy mới vui vẻ hòa nhã nói cho bọn họ biết, bởi vì lúc đó không sinh được con nên mới phải rời khỏi phủ Thái tử, cho nên đứa nhỏ trong bụng này không phải của Thái tử. Nàng làm vậy để cho bọn họ nghĩ rằng, nàng không còn làm Trắc phi nữa mới mang thai, không cần phải bẩm báo với Thái tử.

Nàng nói rất khéo, lại bởi vì có thai không lộ rõ bụng lắm nên không nhìn ra tháng, khiến thị vệ hai mặt nhìn nhau, thầm nghĩ: Trắc phi thật không phải kẻ tầm thường! Vừa mới dứt tình với Thái tử là có nam nhân khác ngay rồi?

Nói thật ra, lâu như vậy rồi, Thái tử không hỏi, bọn họ tự nhiên cũng không chủ động đi tìm chuốc bẽ mặt, chỉ cầu điện hạ còn nhớ tơi bọn họ, đừng khiến cho bọn họ c.h.ế.t già ở nơi đất khách quê người là được rồi.

Cứ như vậy, bởi vì Phượng Ly Ngô chẳng quan tâm, Khương Tú Nhuận dần dần yên lòng, chỉ an tâm chờ ngày vật nhỏ trong bụng ra đời.

Ba Quốc tới cuối hè sớm, chờ tới khi thời tiết từ từ chuyển sang mát mẻ, rốt cuộc Khương Tú Nhuận cũng sinh.

Đứa nhỏ kia thật sự là trời sinh bớt lo, bà đỡ mời tới từ trước đều không cần dùng tới. Lúc Khương Tú Nhuận đang tản bộ trong vườn hoa thì vỡ nước ối, các thị nữ vội vã đỡ nàng tới đình nghỉ chân bên cạnh, chờ tới khi bà đỡ chạy tới, đầu đứa nhỏ đã thò ra ngoài, chỉ cần dùng sức là ra ngoài toàn bộ.

Bản thân Khương Tú Nhuận buồn bực, không phải nói sinh con là phải đi qua Qủy Môn Quan một lần, phải chịu giày vò mấy canh giờ sao? Vì sao tới khi đến lượt nàng sinh, không có đau mấy cái thì con mình rơi ra rồi?

Bà đỡ được gọi tới nhẹ nhõm, vội vàng sai người nhúng kéo cắt cuống rốn qua nước sôi.

Đứa nhỏ vương nữ sinh là tiểu công tử, nặng bảy cân, cũng khó trách sinh thoải mái như vậy. Bộ dạng tiểu công tử vừa nhìn đã biết trung khí [*] đủ đầy, sau khi ói nước ối ra hai lần thì bắt đầu khóc lớn.

[*] Thuật ngữ Đông y chỉ khí trong dạ dày, có tác dụng tiêu hoá thức ăn và dinh dưỡng của cơ thể.

Chờ Khương Tú Nhuận chuyển tới phòng sinh, ôm đứa nhỏ quấn trong tã lót vểnh miệng tìm ti mẹ, mặt mũi nó vậy mà có thể giống cha nó như thế!

Bởi vì lúc mang thai ăn ngon, Khương Tú Nhuận có sữa dồi dào. Ngày hôm sau sữa làm n.g.ự.c căng ra lợi hại, dán con trai vào trước ngực, cảm giác tự cho b.ú rất kỳ diệu, cuối cùng nhũ mẫu Khương Tú Nhuận mời tới không cần dùng ai, nàng tự mình cho con trai ăn.

Những quý phụ nhân khác không cho con bú, một là vì không muốn mệt nhọc, hai là ngóng trông sớm ngày khôi phục thân thể, tránh cho bị những thê thiếp trong phủ tranh giành sủng ái rồi thất sủng.

Thế nhưng Khương Tú Nhuận không cần lấy sắc làm người, hiển nhiên không có ưu phiền đó, hơn nữa đứa nhỏ mất tình thương của mẹ cha từ nhỏ, sau khi lớn lên tính tình sẽ rất cổ quái. Nàng không hy vọng con trai của mình dẫm vào vết xe đổ của cha hắn, có thể ở bên con bao nhiêu thì nàng sẽ ở bên bấy nhiêu.

Dù sao ngoại trừ cho b.ú và chơi đùa với con nhỏ ra, khi nàng ở cữ cũng không có việc khác có thể làm.

Chuyện làm ăn bên ngoài phủ trạch, có tẩu tẩu Ổn Nương lo liệu. Việc trên triều, phụ vương nàng không chịu buông bỏ quyền lực, Cơ Vô Cương khống chế những việc còn sót lại. Trong lúc nhất thời, nàng không có gì phải lo.

Bèn chuyên tâm chọn lọc cho con trai nhũ danh dễ nghe một chút là “Bảo Lý”, nhũ danh của con xấu một chút thì sẽ dễ nuôi, bèn lấy cho hắn tên họ của cá, sinh ra và lớn lên trong trời đất này giống như cá gặp nước. [*]

[*] Bảo Lý (宝鲤) Bảo trong bảo trong bảo khố (của quý giá), Lý là cá chép.

Đứa nhỏ trong tháng mới sinh, một ngày ngoại trừ ăn ra thì chỉ có ngủ, ngày ngày dần mập mạp trắng nõn, Khương Tú Nhuận cảm thấy lúc trước giữ lại đứa nhỏ là đúng đắn.

Tuy rằng huynh tẩu cũng là người thân, thế nhưng nàng luôn cảm thấy cô đơn, bây giờ nàng có sinh mệnh nhỏ như tay với chân, mới cảm thấy lần này sống lại hoàn toàn có ý nghĩa.

Ngay lúc nàng sắp hết ở cữ, Đại Tề lại truyền tới tin tức thay trời đổi đất.

Đoan Khánh đế của Đại Tề gặp nạn, tính mạng cực kỳ nguy hiểm!

Ba Quốc ở nơi xa xôi, tin tức không nhanh nhạy, lúc tin tức gió thổi cỏ lay ở Đại Tề truyền tới thì đã không biết là tin tức từ khi nào, lại càng không biết Đoan Khánh đế còn sống hay c.h.ế.t rồi.

Có điều ai cũng không kinh ngạc bằng Khương Tú Nhuận khi biết tin này.

Phải biết ở kiếp trước, cho dù lúc nàng chết, Đoan Khánh đế vẫn còn sống yên lành, căn bản không có chuyện bị đâm tới nỗi bị thương nặng?!

Thế nhưng Khương Tú Nhuận nghĩ kỹ lại rồi bừng tỉnh.

Trong kiếp trước, không phải Đoan Khánh đế không gặp chuyện, mà là bởi vì lúc đó bên người hắn có Đậu Tư Võ bị thư viện tạm thời cho nghỉ học, bởi vì có quan hệ của người trong nhà nên trà trộn vào Ngự Lâm quân và thay Đoan Khánh đế đỡ một mũi tên!

Lúc đó bởi vì Đậu Tư Võ có công hộ giá mà từ đó một bước lên mây, Đoan Khánh đế tự nhiên cũng tránh được một kiếp.

Thế nhưng kiếp này, Đậu Tư Võ chưa từng bị Mộc Phong tiên sinh đuổi ra khỏi thư viện, còn được Phượng Ly Ngô trọng dụng, dựa vào bản lĩnh của mình sớm vào quân doanh Tinh Võ của Đại Tề, hiển nhiên sẽ không đứng ở bên cạnh Đoan Khánh đế thay hắn ta đỡ một mũi tên rồi!

Có điều bệnh tình Đoan Khánh đế nguy kịch, chẳng phải có ý nghĩa là Phượng Ly Ngô sẽ sớm xưng đế sao?

Dù sao Nhị Hoàng tử Phượng Vũ bởi vì ham ba quận mà bị Phượng Ly Ngô vây khốn ở trong thành Nguy, lần này sự kiện phát sinh bất ngờ, cho dù hắn được Mạnh gia ủng hộ, muốn quay về Lạc An tranh giành địa vị chỉ sợ cũng không thể.

Về phần Phượng Ly Ngô, mặc dù không được Đoan Khánh đế yêu quý, nhưng vẫn luôn âm thầm bồi dưỡng thế lực, từ trước tới giờ hắn thận trọng ngấm ngầm chịu đựng, cho dù nàng từng là phụ tá và Trắc phi ở bên cạnh hắn, cũng không biết trong tay hắn có thẻ bài gì.

Dẫu sao ở kiếp trước, hắn rơi vào thế yếu, Hoàng đế cũng không dám tùy tiện phế Thái tử, lần này Đoan Khánh đế gặp nạn, hắn leo lên ngai vàng của Hoàng đế Đại Tề thật sự là chuyện tất nhiên.

Trải qua bao nhiêu năm ở ẩn và nhẫn nại, cuối cùng cũng chờ được kết quả như mong đợi, theo những gì nàng hiểu biết về Phượng Ly Ngô, chỉ sợ vết thương này của Đoan Khánh đế không lành được!

Chẳng biết tại sao, Khương Tú Nhuận lại căng thẳng trong lòng, không biết tân quân Đại Tề có xem trọng và tuân thủ minh ước lúc trước Đoan Khánh đế hứa hẹn Ba Quốc và Đại Tề trăm năm hòa hợp hay không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »