Chất Nữ

Lượt đọc: 10542 | 3 Đánh giá: 7,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 192
thượng bất chính hạ tắc loạn

❊ ❊ ❊

Đại đội binh mã trong miệng mọi người vốn đang trên đường khải hoàn hồi triều, nhưng thực chất không hề quay về kinh thành, mà chỉnh đốn binh mã, dọc theo kênh đào ngày trước tu sửa, tiến thẳng tới Cao Ly.

Sau khi khai chiến với Cao Ly không lâu, Úy Thái hậu liền chủ động nói muốn tới hành cung trên núi tu hành.

Úy thái hậu hiện tại coi như hiểu rõ, nhi tử của bà ta không phải là đứa trẻ ở lãnh cung năm xưa nữa, nhi tức cũng chẳng phải người hiền lành gì. Không bằng bà chủ động dọn ra ngoài cho yên tĩnh, ở đó tự do tự tại hơn ở đây nhiều.

Trước khi đi, Tào Khê khóc lóc nỉ non cầu Thái hậu đưa mình theo cùng.

Tào Khê cảm thấy Khương Tú Nhuận thật đáng sợ, Điền cơ ngày trước khi còn ở phủ Thái tử rõ ràng là đã từng thị tẩm, vậy mà bị nàng ta mưu hại trở thành tư thông với phụ tá, không tuân thủ phụ đức.

Hiện tại cả hoàng cung chỉ còn mỗi một phi tử là nàng ta, KHương Tú Nhuận bây giờ không đối phó nàng thì đối phó ai? Lá gan bị dọa càng nhỏ hơn.

Mỗi đêm nàng ta cũng không dám tin tưởng người gác đêm, đều phải tự mình kê bình hoa lên trên bệ cửa sổ, sợ tặc nhân nửa đêm xông vào tẩm cung của mình, thì nàng ta sẽ giống như Điền cơ bị tội danh tư thông đưa đi dìm lồng heo trôi sông mất.

Kể từ đó, mỗi đêm đều lo lắng bất an, không thể ngủ ngon. Tào Khê cảm thấy nếu mình cứ tiếp tục ở lại trong cung, cho dù Khương Tú Nhuận không động thủ thì nàng ta cũng tự mình dọa chết mình.

Chẳng thà theo hòang di lên trên núi cầu thanh tĩnh.

Thế là nàng chủ động xin để tóc tu hành, giải trừ phong hào phi tử, theo Úy thái hậu xuất cung.

Bởi vì triều đình cần dùng tiền, cho nên Khương Tú Nhuận dứt khoát đóng cửa hơn một nửa hoàng cung, phòng viện. Dù sao trong cung cũng chỉ có nàng và Phượng Ly Ngô, hai đứa trẻ con, cũng không cần phô trương lãng phí làm gì, vừa vặn làm gương cho đám quần thần.

Nhất thời hậu cung thiên tử Đại Tề còn thanh tịnh hơn cả phủ trạch của mấy lão gia thổ hảo, quả thực khiến người ta không vừa mắt.

Đám ngự sử không vừa mắt, trực tiếp xin yết kiến Hoàng hậu, hi vọng nàng đừng để bị lưu danh sử sách vì tính ghen tuông, thân làm Hoàng hậu phải giúp vạn tuế gia thu xếp phi tần hậu cung, khai chi tán diệp cho Hoàng gia.

Khương Tú Nhuận mỉm cười lắng nghe, liên tiếp gật đầu nói:

- Thân là quốc quân, tất n hiên hậu cung phải đầy đủ, các vị đã có lòng, vậy thì việc tuyển phi này liền giao cho chư vị ái khanh...

Ngay khi mấy ngự sử giãn mặt nở ra nụ cười, Nữ vương Nhã Luân lại nói tiếp:

- Nhưng nói đi cũng phải nói lại, có ai không phải quốc quân cơ chứ? Bản cung ở Ba quốc, trong triều cũng có nhiều thần tử giống như các ngươi, tận tình khuyên bảo bản cung, phải quảng nạp con cháu đệ tử thế gia bản triều, lấp đầy hậu cung. Chỉ là sau này bản cung gả cho Thánh thượng, chuyện này liền bị gác lại. Bây giờ các ái khanh đã đề cập đến, ngược lại tránh rườm rà hai chuyện hợp làm một đi, các vị cũng chọn cho bổn cung ít thanh niên tài tuấn, cho vào hậu cung, để Khương gia Ba quốc cũng khai chi tán diệp mới được...

Nghe nàng nói xong, đám ngự sử đại nhân còn chưa kịp bác bỏ, Hoàng hậu đã phất tay áo, nghênh ngang rời đi.

Bọn họ cảm thấy hoàng hậu ngôn từ không đúng, cho nên lại dâng tấu xin được diện kiến Hoàng đế.

Kết quả, trong ngự thư phòng vang lên tiếng rồng ngâm hổ gầm, Phượng Ly Ngô tức giận cầm nghiên mực đập thẳng vào đại môn bên cạnh đám ngự sử, mực nước văng ra bắn tung tóe vào quan bào. Thánh thượng chỉ vào mặt đám ngự sử, giận dữ mắng mỏ, nói bọn họ ăn no rửng mỡ. Việc trong hậu cung không cần bọn họ phải quan tâm. Nếu thực sự muốn quản, liền đi tịnh thân cắt sạch sẽ sau đó đại nội tổng quản sẽ dẫn chư vị ái khanh đi lựa chọn, tới lúc đó sẽ được thỏa thích chọn tú nữ.

Mấy vị rường cột nước nhà mang theo một thân y phục lấm tấm đen hoang mang lui ra, sau này cũng không dám xen vào việc nhà của Hoàng đế nữa.

Đó chính là cái tổ ong vò vẽ, đế hậu hai người đều không phải người hiền lành, không ai dám chọc vào nữa.

Đại Tề vừa mới trải qua loạn ba quận, cho nên quân sĩ đều được rèn luyện thành thục hơn nhiều. Bạch Thiển trong lúc vây thành chém giết ở tiền tuyến, tựa như được người ta điểm hỏa vậy. Ngày trước Khương Tú Nhuận ép buộc mãi nàng ta mới chịu đọc binh thư nhằm đối phó cho qua, giờ thì binh thư thông thạo, không còn là luận binh trên giấy nữa.

Tác chiến hành quân, ngoại trừ can đảm khí thế mạnh mẽ cũng rất quan trọng. Bạch Thiển hiện tại ngàng càng thuần thục, uy tín trong quân cũng tăng cao, hai huynh đệ Đậu gia đều trở thành đương sai dưới trướng của nàng.

Lần này bất ngờ dấy binh tập kích Cao Ly, giống như mãnh long từ trong sông vọt ra, đánh cho Cao Ly đại bại. Tới cuối năm đó, đại quân hoàn toàn chiếm được Cao Ly, khải hoàn hồi triều.

Đại Tề mở rộng quốc thổ, chính thức tuyên cáo thống nhất đại thống

Khi đại quân khải hoàn trở về, dân chúng đều tràn ra cửa thành tiếp đón, khắp nơi tiếng hoan hô vang dội, ca tụng Đại Tề uy dũng.

Đương nhiên, đi theo đại quân trở về, còn có một hàng dài xe chở tù, bên trong ngoại trừ đầu sỏ quân phản loạn Phượng Vũ ra, Mạnh Dương hai nhà cũng xếp thành một chuỗi dài.

Loạn thần thế gia bức này, khi trước ở Lạc An đã đàn áp dân chúng, vơ vét mồ hôi nước mắt của bách tính, bây giờ bị bắt trở về, trứng thối, nước thiu thi nhau hất lên xe tù.

Đám thế gia còn trụ lại kinh thành nhìn thấy vậy, đều âm thầm cảm thấy may mắn khi ngày trước mình chậm chân, chưa kịp đuổi theo bước chân hai nhà này, bằng không hiện tại tóc tai bù xù, bị dân chúng phỉ nhổ cũng có cả bản thân mình.

Văn võ bá quan ra tận cửa thành đón đại quân, tiểu Hoàng tử Bảo Lý được nữ quan ôm tới, đi theo sau lưng phụ vương tới cửa thành kiểm duyệt đại quân khải hoàn.

Khương Tú Nhuận không tới cửa thành xem náo nhiệt, mà nàng ở trong cung chọn đồ cho buổi tiệc mừng công tối nay.

Nàng vừa chọn đồ vừa nghĩ:" Nội loạn lần này hao tổn quốc lực, làm cho nàng không thể về kịp đại tế lễ ở Ba quốc, cho nên cần phải thu thập hành lý chuẩn bị xuất phát. Thế nhưng lần này không phải một mình nàng trở về, mà Phượng Ly Ngô cũng nhất định đòi cùng nàng trở về nhà ngoại.

Lần này loạn ba quận đã bình định, lại chiếm được Cao Ly chấn nhiếp chư quốc, một đống chuyện đang đợi chờ chàng ấy xử lý, vậy mà vẫn còn muốn đi cùng nàng về Ba quốc, nàng không can ngăn được.

Nghe ý tứ của chàng, hình như là sợ nàng về nước không tuân thủ phụ đức, câu dẫn đám hạ thần công tử tuấn tú... Thực sự không đứng đắn gì cả, khiến cho nàng tức giận cả sáng nay đều không thèm để ý tới Phượng Ly Ngô.

Đại quân sau khi vào triều sẽ tổ chức khánh công đại yến, Khương Tú Nhuận nhất định phải tham gia, chỉ là y phục còn chưa lựa chọn xong, liền thấy Đậu phu nhân xin vào tiếp kiến.

Người đầu tiên vào cung chính là Triệu thị nhị phu nhân Đâu gia, mẫu thân của Đậu Tư Học. Nhi tử Triệu thị trong lần này cũng lập được đại công, hồi triều nhất định sẽ được thăng quan tiến chức.

Triệu thị đến đây, một là muốn kéo gần quan hệ với Hoàng hậu, hai là nghĩ cách xin Hoàng hậu làm mối cho nhi tử của mình với Bạch tướng quân, định ra hôn sự, để Bạch Thiển trở thành con dâu Đậu gia.

Thế nhưng Triệu thị vừa mở lời, còn chưa kịp nói rõ ràng, đã bị đại phu nhân Đâu gia chạy xin yết kiến Hoàng hậu tới cắt lời.

Khương Tú Nhuận mỉm cười nhìn quang cảnh này, luôn cảm thấy là Đậu phu nhân nghe được hành tung của em dầu mình liền vội vã đuổi tới đây.

Đậu đại phu nhân tới đây, kỳ thực cũng là do trượng phu trước khi về kinh thành đã thúc giục bà ấy.

Đậu tướng quân biết nhìn người, khi thấy Đậu Tư Học trong quân xum xoe lấy lòng Bạch Thiển, liền hiểu ra hai mẫu tử nhà này muốn cưới Bạch đại soái nóng bỏng tay vào cửa.

Thứ nhất đây chính là người trong lòng nhi tử Đậu Tư Võ, thứ hai không thể để chuyện đích tôn bị nhị phòng đè ép cũng trở thành trò cười cho cả kinh thành được.

Đậu phu nhân nghe vậy không vui, trong lòng không thoải mái, thế nhưng ngoài miệng vẫn chanh chua, nói rằng sửu nữ kia kẻ nào thích thì cưới, không thể để bà ta bỏ mặt mũi đi khẩn cầu Bạch Thiển làm con dâu bà ta được.

Kết quả Đậu tướng quân từ trước đến nay mặc kệ chuyện trong nhà tức giận, chỉ thẳng vào mặt Đậu phu nhân mắng to, nói thẳng bà tầm mắt hạn hẹp, nếu không phải nhờ có sửu nữ kia, thì giờ nhi tử Đậu Tư Võ đã bị quân pháp tế cờ, bà ta phải người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh rồi.

Nếu như không phải vì bà ta, dùng trăm phương ngàn kế ngăn cản phá hư hôn sự của nhi tử, thì hiện tại làm sao có chuyện Đậu Tư Võ khi trong quân muốn tranh đoạt quân công với Đậu Tư Học, mắc phải sai lầm kinh địch nên rơi vào bẫy, vi phạm quân quy?

Nếu là Đậu phu nhân vẫn không có khí độ của đại phu nhân Đậu gia, vậy thì hôn sự này cũng không cần bà ta phải quan tâm nữa, trở về nhà mẹ đi không cần phải quay lại, còn hôn sự của nhi tử Đậu tướng quân sẽ tự mình sắp xếp, không nhọc tới bà ta.

Đậu tướng quân tức giận khuôn mặt đỏ lên, Đậu phu nhân không dám tiếp tục ra vẻ nữa, chỉ nói có thời gian rảnh sẽ tìm Bạch Thiển nói chuyện, rút lại mấy lời coi thường nàng ta ngày trước.

Ai ngờ đại quân sáng sớm vừa về, viện sát vách đã chuẩn bị xe ngựa.

Nô bộc là tai mắt của Đậu phu nhân chạy tơi sbaos, là nhị phu nhân dùng xe ngựa vào cung gặp Hoàng hậu.

Đậu phu nhân vừa nghe vậy, lập tức hiểu ra Triệu thị đang đánh chủ ý gì.

Mặc dù trước đó bà ta còn không vui, nhưng nghĩ tới Triệu thị muốn chiếm tiện nghi của đích tôn Đậu gia, trong lòng bà liền khó chịu.

Rõ ràng là nhi tử của bà tuệ nhãn mới thấy được minh châu trước, kết quả lão nhị lại muốn tới giành vào bát.

Cảm thấy đại phòng dễ dàng để người ta trèo lên đầu sao? Giờ thấy Bạch Thiển thăng quan phát tài, liền chạy tới cầu thân, muốn đại phòng Đậu gia thành trò cười cho đám quý tộc Lạc An hay sao.

Nếu Bạch Thiển thật sự gả cho Đậu Tư Học, chỉ sợ khắp kinh thành đều sẽ nói bà ta mắt mù, cười nhạo mẫu tử hai người.

Suy nghĩ rõ ràng, Đậu phu nhân liền đứng ngồi không yên, vội vã đổi y phục, kêu quản gia chuẩn bị xe ngựa đuổi theo, chân trước Triệu thị tiến cung chân sau bà ta cũng đuổi kịp tới.

Triệu thị đang nói chuyện, thì trông thấy trưởng tẩu mặt như kế mẫu tiến tới, trên mặt tỏ ra mất hứng, cảm thấy đại tẩu tự mình không muốn ăn, nhưng khi người khác định lấp bụng thì lại tới giở trò.

Nhi tử Đậu Tư Học gửi bức thư nhà cho mẫu thân, thúc giục Triệu thị đi cầu thân, nếu không khi Hoàng đế hạ chỉ phong thưởng, Bạch Thiển thăng quan tiến chức, Đậu gia khi đó lại thành trèo cao, lúc đó chẳng phải là thế tập công hầu mới cưới được nàng?

Nhất thời hai vị Đậu phu nhân đều ngồi trước mặt Khương Tú Nhuận, ai cũng tranh giành muốn nói trước.

Về sau vẫn là Triệu thị bất chấp tất cả mở lời trước.

Đậu phu nhân không cam lòng yếu thế, nói thẳng nhi tử của mình và Bạch Thiển tướng quân trước kia đã định tình, cho dù lão nhị không ngại, nhưng cũng phải quan tâm thể diện, nào có đệ đệ lại muốn cưới chuẩn tẩu tử cơ chứ?

Cuộc tranh luận này, không thua gì ván cờ, hai vị phu nhân bỏ qua tình thân, minh tranh hổ đấu không ai nhường ai, cuối cùng đều nhìn Khương Tú Nhuận, xin Hoàng hậu minh giám định đoạt

Khương Tú Nhuận cũng bị thái độ xoay chuyển chóng mặt của Đậu phu nhân làm cho kinh hãi. Nàng dở khóc dở cười nghe hai vị phu nhân đánh cờ, cuối cùng nói:

- Hôn nhân đại sự, bản cung tuy là Hoàng hậu nhưng cũng không thể làm chủ thay cho Bạch tướng quân được. Không bằng hai vị chờ Bạch tướng quân sau khi thu xếp ổn thỏa, hai vị lại đề cập nghị thân với nàng?

Sau khi nói vậy, Khương Tú Nhuận tiến hai vị phu nhân ra về.

Tiệc mừng công buổi tối, đế hậu ngồi ở thượng vị, ngoài mừng công còn là phong thưởng công thần, nhất thời đại điện càng náo nhiệt hơn.

Khương Tú Nhuận lâu không gặp Bạch Thiển, cho nên tại đại điển phong thưởng, nàng sắp xếp cho Bạch Thiển ngồi ngay gần mình.

Sau khi ăn uống linh đình, Khương Tú Nhuận mỉm cười nói nhỏ với Bạch Thiển, kể lại chuyện Đậu phu nhân vội vã đến tranh cầu hôn sự với Triệu thị.

Bạch Thiển lơ đễnh:

- Thánh thượng còn phải công phạt Lương quốc, thần đâu có thời gian bàn luận mấy chuyện nữ nhi tư tình? Mấy ngày nữa còn phải trở lại quân doanh huấn luyện tân binh, với cả ai nói rằng thần muốn vào cửa Đậu gia? Thánh thượng đã phong tước cho thần, cũng ban Bạch phủ, thần tự lập nữ hộ, về sau chỉ chiêu rể chứ không làm dâu, không biếthi vị phu nhận kia ai bỏ được nhi tử đến phủ thần ở rể không? Nếu cả hai đều đồng ý, vậy thì thần sẽ lấy cả hai người.

Lời nói hào khí bực này, khiến cho Thánh Võ đế đang ngồi một bên cũng phải ghé mắt nhìn.

Khương Tú Nhuận nghe nàng nói vậy tâm can cũng rung động, cảm thấy bản thân dạy dỗ nha đầu này tốt quá, đúng là giúp nàng giải quyết mọi tâm nguyện, đến lúc đó nếu thực thành sự thật, nàng cũng không nhịn được muốn ban thưởng mấy mỹ nam cho Bạch Thiển bổ sung hậu trạch... Nếu không phải vì Phượng Ly Ngô, thì có lẽ hậu cung của nàng cũng đầy nam phi rồi ý chứ. Đến lúc đó có thể cùng với Thiển nhi so sánh xem nam thiếp nào đẹp hơn, không uổng công kiếp này trèo lên ngôi cao...

Nàng đang cảm khái tiếc hận, lại bị Phượng Ly Ngô trừng mắt nhìn, mọi kiều diễm trong đầu nháy mắt đều tan biến.

Phượng Ly Ngô thầm nghĩ: "Thượng bất chính hạ tắc loạn, quả nhiên là chủ tớ hệt như nhau. Bạch Thiển vốn là người bên cạnh Tú Nhuận, cũng lây dính tư tưởng không câu nệ tiểu tiết của chủ tử, phóng đãng như vậy. Hừ, chuyện nữ hộ xem ra còn phải cân nhắc lại, nếu không chẳng phải để cho nữ vương của nàng ta trong lòng ngứa ngáy, lại học theo thói bàng môn tà đạo hay sao?

Tiệc ăn mừng kết thúc, Khương Tú Nhuận đứng dậy chờ Hoàng đế đang được các tướng quân mời rượu, chuẩn bị cùng nhau hồi cung.

Bạch Thiển thấy nàng một mình, liền vụng trộm nói với Khương Tú Nhuận nói:

- Lần này chiến tranh với Cao Ly giành đại thắng, ám vệ của Hoàng đế cũng tìm được kẻ mặt đầy sẹo, thủ hạ của thần trong lúc vô tình nghe được, kẻ này hình như họ Tần, Thánh thượng tựa hồ không muốn thần biết, nhưng thần nghĩ vẫn nên báo với ngài một tiếng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »