Chất Nữ

Lượt đọc: 10541 | 3 Đánh giá: 7,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 181
công chúa tuyết nhạn

❊ ❊ ❊

Khương Tú Nhuận vừa định nói tiếp, thế nhưng cơn đau lại ập tới, lập tức bóp chặt tay Phượng Ly Ngô không nói ra lời.

Phượng Ly Ngô trừng mắthi bà đỡ, làm thế nào mới khiến Hoàng hậu bớt đau được.

Bà đỡ vẻ mặt đau khổ nói, chỉ có sinh con xong thì mới đỡ đau đực.

Làm việc cho hoàng gia đúng là không dễ dàng. Nếu như gia đình bình thường, chủ nhân hồ nháo như vậy bà có thể phất tay rời đi,

Nhưng bây giờ, người đang nằm trên giường là long tử long tôn, bà vừa nơm nớp lo đỡ đẻ, vừa cầu mong Hoàng hậu thuận lợi sinh con. Sau khi làm xong lần này, bà lập tức về nhà rửa tay gác kiếm, an dưỡng tuổi già, chứ không làm nghề này nữa.

Phượng Ly Ngô từ trước tới nay chưa từng thấy nữ tử sinh con bao giờ. Chỉ nghe nói có nhiều hung hiểm, nhưng tận mắt nhìn thấy lại khác biệt hẳn.

Chàng thấy tóc Khương Tú Nhuận ướt đẫm, khuôn mặt nhỏ nhắn đau đến trắng bệch, rõ ràng bình thường được nuông chiều hơi đau một chút cũng đã không chịu nổi, vậy mà giờ nàng đang cố gắng tự mình hít thở, tự mình chịu đau đớn để sinh hài nhi của hai người.

Phượng Ly Ngô hiện tại chỉ hận mình không thể lôi oắt con ở trong bụng nàng ra ngoài, tét vào mông nó, tại sao lại để cho mẫu thân chịu nhiều khổ sở như vậy chứ.

Cứ như vậy kéo dài khoảng hai canh giờ, Khương Tú Nhuận quần áo cũng ướt mồ hôi không nói, Phượng Ly Ngô đứng bên cạnh đang cầm tay nàng áo cũng ướt mồ hôi, môi chàng cũng trắng bệch như người chịu đau là mình vậy.

Bà đỡ mang tới một chén nước đường đỏ cho Hoàng hậu bổ sung thể lực, mà nhìn qua cảm thấy Hoàng đế cũng phải uống một chén để nâng cao tinh thần.

Sau khi uống xong chén đường đỏ, tiểu gia hỏa giày vò nàng cả ngày nay rốt cuộc cũng chịu ra ngoài, trào đời cất tiếng khóc vang dội.

Phượng Ly Ngô nhìn con khỉ đỏ hỏn, da nhăn nheo, trong lòng kinh hãi, không hiểu nàng vừa sinh ra cái gì, liền lập tức che mắt Khương Tú Nhuận, không cho nàng nhìn nếu không sẽ bị hù dọa, tổn thương thân thể.

Một lúc sau, hai bà đỡ nhanh tay tắm hài nih sạch sẽ, ôm vào trong tã lót, cười nhẹ nhàng tới chúc mừng:

- Khởi bẩm vận tuế, là một tiểu công chúa, phấn điêu ngọc trác, chính là một mỹ nhân đó ạ.

Phượng Ly Ngô che mắt Khương Tú Nhuận, tự mình nhìn qua, chỉ thấy một cục bột nhỏ xíu đang nằm trong tã lót, cố sức mở mắt ra nhìn chàng.

Khương Tú Nhuận không hiểu vì sao chàng lại che mắt mình, sau khi hiểu được lý do liền dở khóc dở cười cói:

- Bệ hạ, ngài đừng nháo nữa. Hài nhi nào vừa sinh ra đời chẳng như vậy? Người mau mau ra ngoài đi.

Phượng Ly Ngô nào chịu rời đi? Chàng cứ đứng ở đó, nhìn đứa trẻ đang hé miệng nhỏ, ghé vào ngực Khương Tú Nhuận tìm sữa.

Oa nhi mới ra đời, mút một chút, nếm thử mùi vị nhân gian, sau đó yên tâm nhắm mắt ngủ say.

Khương Tú Nhuận bị giày vò cả ngày, hiện tại trên bụng nhẹ nhõm, người cũng cảm thấy mệt mỏi, liền ôm nữ nhi cùng nhau chìm vào giấc ngủ.

Khi nàng tỉnh lại, liền nhìn thấy Phượng Ly Ngô đang vụng về mở tã lót, lật tới lật lui nữ nhi trong lòng, đếm đầu ngón tay ngón chân con bé, trong lòng cảm thấy buồn cười.

Phượng Ly Ngô mặc dù có Bảo Lý rồi, thế nhưng chàng chưa từng tận mắt chứng kiến cảnh thằng bé sinh ra.

Hiện tại có thêm nữ nhi, chàng ngắm tới nghiện. Khương Tú Nhuận đành gọi chàng một tiếng, bảo chàng đừng giày vò nữ nhi nữa.

Mấy ngày sau, Khương Tú Nhuận đã có thể đứng dậy đi lại một chút, Bảo Lý khi đó được nhũ mẫu ôm tới, kêu khóc nói muốn được bế muội muội.

Khương Tú Nhuận để Bảo Lý trèo lên giường, ngồi trong ngực nàng ôm muội muội.

Bảo Lý giang đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy muội muội, ngẩng đầu nói với phụ vương đang ngồi cạnh:

- Muội muội còn mềm hơn cả cún con.

Phượng Ly Ngô nhướng mày nói:

- Sao con lại so sánh muội muội với con chó con vậy?

Bảo Lý cảm thấy tiểu muội mềm mại, so sánh ra cún con còn khỏe hơn nàng. Vội vàng học dáng vẻ mẫu thân hay nhìn mình, thơm vào má muội muội.

Đại oa nhi ôm tiểu oa nhi, tình cảnh đó khiến cho phụ vương và mẫu hậu hai đứa bật cười. Hài tử cong nhỏ, nên chưa đặt tên, nhưng nhũ danh thì muốn Phượng Ly Ngô tự mình đặt.

Trời đã vào đông, ngoài cửa sổ bông tuyết bay phất phơ trong gió, chàng liền gọi nữ nhi là Tuyết Nhạn. Ý nghĩa chính là trời nổi gió tuyết bé con vẫn có thể bay lựơn trên bầu trời, muốn con bé lớn lên mạnh khỏe, kiên cường.

Hiện tại giang sơn Đại Tề đang xảy ra nội chiến. Thế nhưng hoàng cung trong thành Lạc An không khí tạm thời bình thản yên ả, nhi nữ song toàn.

Mặc dù Phượng Ly Ngô rất muốn lưu lại trong cung ở cạnh nữ nhi với thể tử, nhưng trên triều và tiền tuyến có nhiều việc cần xử lý, chàng không thể trì hoãn được.

Quân Đai Tề tiến thẳng tới Ba quận, khiến cho thế tiến công của quân ba quận tạm thời bị chậm lại, không thể tiếp tục thôn tính các quận huyện xung quanh nữa. Binh mã hai bên giằng co, không ai tiến lên trước, nghiễm nhiên dòng song biến thành ranh giới giữa hai quân.

Tần gia và Dương gia mang tới ba quận tài lưc thế gia hùng hậu. Cho nên thực lực Phượng Vũ hiện tại tăng cao, nghe nói đại điển phong hậu cũng diễn ra vô cùng long trọng.

Dương Như Nhứ trước kia bị Phượng Ly Ngô chán ghét mà vứt bỏ, trong lòng cũng tức giận.

Cho nên khi nàng ta cuối cùng vẫn được gả vào Phượng gia, đại điển phong hậu còn xa hoa lãng phí, cũng hoàn toàn là vì muốn ra oai với Khương Tú Nhuận. Nghe nói số tiền bỏ ra làm mũ phượng của hoàng hậu Bắc Tề còn lớn gấp hai lần mũ phượng của Khương Tú Nhuận.

Khi tin tức được truyền vào trong cung, Khương Tú Nhuận đang nhìn cung nữ tắm cho Tuyết Nhạn. Con bé đang thoải mái nằm trong khủy tay cung nữ, trên bụng có đặt một tấm khăn xô, Bảo Lý cũng đứng bên canh đang cẩn thận dùng bầu ngọc nhỏ rót nước lên người muội muội. Con bé thoải mái nhếch miệng cười, đầu lưỡi cũng duỗi ra ngoài.

Đúng lúc này, Úy thái hậu tự mình tới, muốn gặp mặt tôn nữ mới ra đời.

Khương Tú Nhuận nghe tin Úy thái hậu đế, liền để các cung nữ lau khô người nữ nhi, sau đó bế Tuyết Nhạn đi mặc tã lót, đồng thời cũng phân phó ngời tới ngự thư phòng thông tri có Hoàng đế, nói Thái hậu đích thân tới cung Phượng Minh.

Những ngày gần đây Úy Thái hậu đều ở cung điều dưỡng, cuối cùng cũng hồi phục được chút nhan sắc ngày xưa.

Mặc dù tính tình ba ta đã thu liễm đi nhiều, nhưng khi nhìn Khương Tú Nhuận vẫn không có chút cảm tình nào cả.

Trên đời này cũng hiếm lắm mới gặp được tức phụ đanh đá như vậy, dám tát cả bà bà, đúng là ngàn năm mới gặp có một người.

Thế nhưng Úy thái hậu cũng nghĩ mãi không hiểu, tại sao trong mắt nhi tử, nương tử của hắn lại có thể quan trọng hơn mẫu thân được chứ? Cho nên ngoài mặt thì hòa hoãn, nhưng trong lòng bà ta vẫn ghét bỏ nàng dâu này.

Lần này Úy thái hậu cũng không tới tay không, mà mang qua một bộ vòng tay khảm trân châu, tặng cho tiểu công chúa mới sinh.

Từ trước tới giờ bà ta vốn không thích trẻ con, ngày xưa khi sinh Phượng Ly Ngô xong cũng chẳng ôm được mấy lần. Giờ tới thăm tôn nữ, không nhịn được phải ra vẻ muốn đi qua bế con bế một chút.

Thế nhưng bà vừa vươn tay ra, Phượng Ly Ngô lại từ bên ngoài bước nhanh vào, vượt qua trước mặt bà ôm nữ nhi từ tay tỳ nữ lên:

- Mẫu hậu, thân thể người mới khôi phục, đừng để bị mệt, nếu ôm con bé mà tay bị mỏi sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe.

Úy hoàng hậu tay vẫn đang duỗi ra, nghe vậy mặt đỏ lên, ngực phập phồng, chỉ cảm thấy lòng tốt bị nhi tử thân sinh xem như lòng lang dạ thú. Cho dù là Phượng Ly Ngô bà cũng còn chưa ôm qua mấy lần, giờ vì muốn làm dịu mối quan hệ mới hạ mình tới đây, đường đường Thái hậu cố nén không kiên nhẫn muốn ôm tôn nữ ngược lại còn bị ghét bỏ.

Úy Thái hậu liếc mắt nhìn Khương Tú Nhuận đang đứng bên cạnh, trong lòng liền biết là nàng vừa sai người đi bẩm báo Hoàng đế.

Nhìn nữ nhân xả trá đề phòng mình như mãnh hổ hồng thủy, trong lòng Thái hậu tức giận, không khỏi mỉa mai:

- Hoàng thượng kế vị cũng đã được một thời gian, trong cung cảm thấy lạnh lẽo, còn vắng vẻ hơn lúc phụ hoàng người còn tại vị. Hoàng thượng không chọn nữ tử thế gia vào cung, lại còn đoạt tuyệt quan hệ với thế gia, không lưu lại đường lui cho mình. Dương gia mặc dù là kẻ vong ơn bội nghĩa, cho nên chạy tới nương nhờ Ba quận cũng thôi đi, Thế nhưng Dương Như Nhứ quả thực là người hiền lành, vừa phong hậu đã tuyển thêm mấy phi tần cho Phượng Vũ. Nếu Hoàng thượng lúc đó thay đổi suy nghĩ, nạp tiểu thư Dương gia vào cung, không chừng hoàn cảnh cũng không tiêu điều như hiện tại, có lẽ sẽ náo nhiệt hơn nhiều.

Khương Tú Nhuận đứng bên nghe cũng hiểu được, mấy lời này là Úy thái hậu đang nhắc nhở nàng đây mà.

Hiện tại nàng vẫn còn đang ở trong tháng, cũng không muốn nối giận với bà ấy. Thong thả nhấc bát canh đu đủ nấu với sữa dê uống một ngụm, điều dưỡng thân thể mới là quan trọng nhất.

Phượng Ly Ngô đang ôm nữ nhi trêu đùa, nghe mẫu hậu nói vậy, mặt liền xụ xuống:

- Mẫu hậu nói mấy lời này nhi thần nghe không hiểu, chuyện này rõ ràng ngày trước mẫu hậu không có năng lực làm, tại sao giờ lại kêu Hoàng hẫu của trẫm đi làm? Xin hỏi ngài, khi phụ vương còn sống, mẫu hậu có hiền lương thục đức tuyển phi nạp tần cho phụ vương hay không? Trong cung náo nhiệt lên, thì mấy phi tần lại sinh cho trẫm thêm mấy nhi tử ngoan độc giống như Phượng Vũ, tổn hại bách tính xã tắc, một lòng chỉ nghĩ đến mưu quyền soán vị?

Phượng Ly Ngô nói mấy lời trúng tim đen của Úy thái hậu. Khi bà ta mới vào cung được một đoạn thời gian, đã trở mặt với Đoan Khánh đế, không ít lần ghen ghét ép buộc làm hại sủng phi của hoàng đế.

Nếu không cũng không cho chuyện sau này bị Đoan Khánh đế vứt vào lãnh cung.

Thế nhưng điểm yếu bị nhi tử trước mặt yêu hậu lôi ra nói, khiến Úy Thái hậu không nhịn được, phất tay hét to:

- Nghịch tử, ngươi vừa nói cái gì!

Tiếng hét quá lớn, dọa tiểu công chúa trong lòng Phượng Ly Ngô giật mình, khiến phụ thân con bé đau lòng.

Phượng Ly Ngô lạnh lùng trừng mắt nhìn về phía thái hậu:

- Về sau nếu không có chuyện gì, xin mẫu hậu đừng tới cung Phượng Minh nữa! Người đâu, đưa Thái hậu hồi cung nghỉ ngơi.

Úy Thái hậu vừa hét lên, khi bị ánh mắt Phượng Ly Ngô nhìn vậy trong lòng cũng hối hận.

Bà đã quên mất, nhi tử hiện tại cũng không phải đứa trẻ đáng thương ở trong lãnh cung chờ mong bà tới ôm ấp quan tâm nữa.

Hiện tại thế lực của thế gia ở Tề triều đã bị quét sạch, Phượng Ly Ngô cũng ngồi vững ngôi vị Hoàng đế, ngay cả phụ thân của bà là Úy Chung trên triều cũng không dám có lời ngỗ nghịch với Hoàng đế. Câu "nghịch tử" kia của bà không phải là câu mà một thái hậu nên nói.

Thế nhưng không ngờ chỉ vì vậy, mà Phượng Ly Ngô lại hạ lệnh cấm túc, không cho phép bà bước vào cung Phượng Minh nửa bước, quả nhiên là chỉ biết che chở cho nương tử, mà quên mất mẫu thân.

Úy Thái hậu tức giận toàn thân run rẩy, trong lòng còn thắc mắc không hiểu nhi tử mình sinh ra có phải con của Đoan Khánh đế hay không, àm tại sao không có được bảy phần tính phong lưu của lão cha hắn?

Sau khi Úy thái hậu rời đi, Khương Tú Nhuận mới rót một chén trà hạ hỏa cho Hoàng đế, đưa lại gần chàng nói:

- Thái hậu chỉ mạnh miệng thôi, ta cũng không tức giận, chàng giận cái gì?

Phượng Ly Ngô liếc mắt nhìn nàng, cảm thấy nàng được lợi mà còn tỏ ra vô tội.

Hắn còn không hiểu nàng sao? Tâm nhãn nhỏ như lỗ kim vậy, chàng nếu làm hiếu tử, yên lặng cho mẫu hậu thích nói gì cũng được, thì chỉ sợ hiện tại cũng không phải là trà thơm đối đãi rồi.

Thế nhưng Dương Như Nhứ quả thật khiến người ta chán ghét, nhất định phải chen chân gả vào Phượng gia mới chịu được. Gả vào rồi còn tận lực nạp thiếp cho phu quân nữa chứ.

Trước kia Phượng Ly Ngô cảm thấy nữ tử hiền đức mới làm như vậy.

Thế nhưng bây giờ, chàng và Tú Nhuận ân ái, trải qua chân tình nam nữ, dung không được có kẻ thứ ba chen vào, cho nên liền cảm thấy nữ nhân Dương gia kia có bệnh không nhẹ. Người em dâu như vậy, nghĩ tới thôi đã cảm thấy chán ghét, nhưng ngược lại rất xứng đôi với nhị đệ của mình!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »