CHẤP NIỆM TAM SINH

Lượt đọc: 1826 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108..
Tiến »
Chương 3..

❊ ❊ ❊

Lúc mở mắt tỉnh dậy cũng là lúc trời trở đêm khuya. Thiên Băng Di mệt mỏi cựa người ngồi dậy.

Trong đầu cô hiện tại là một màu trắng xóa. Chỉ nhớ lúc phát hiện ra thứ ánh sáng kì quái đó thì cô cũng ngất đi.

Vừa đặt chân xuống đất,Thiên Băng Di ngỡ ngàng nhìn khung cảnh này. Đây là căn phòng được làm bằng gỗ, chỉ đơn giản có một bàn,hai ghế, một giường và một cái đèn dầu đang thắp sáng...

Cô tại sao lại ở nơi này, mẹ đâu, cha đâu rồi...

Ngỡ ngàng nhìn xuống bàn chân trắng nõn như phát sáng dưới ánh đèn lập lờ. Thiên Băng Di cô khẳng định chân cô rất múp, cũng trắng nhưng không đến mức ngọc ngà như vậy. Nghi ngờ, Thiên Băng Di lại đưa lên đôi tay trắng sứ nhìn kỹ lưỡng.

Đây cũng không phải tay cô, tay cô mập tròn, móng tay dài, không như đây, là một bàn tay thon dài xinh đẹp tinh xảo không chút khiếm khuyết. Đẹp hoàn mĩ...

Đang lúc ngơ ngẩn suy nghĩ bỗng có một người bước vào, là một người đàn ông hơi lớn tuổi. Tóc dài được thắt lại gọn gàng, tay bưng một bát cháo nóng hổi còn bóc khói,và quan trọng hơn... Ông ta mặc trang phục cổ đại...

-Tiểu Sơ Tử, ngươi tỉnh rồi sao?

Thiên Băng Di trợn mắt khi nghe thấy giọng nói bóng láng, yểu điệu đến khó tưởng của người đàn ông kia.

-"Ông là ai.. " Thiên Băng Di khó hiểu nói thêm "Đây là đang quay phim cổ trang sao? Nhưng mà ta không thích trang phục ông đang mặc, nó màu đen a.. "

Lý Đức hoảng hốt nhìn người thiếu niên đang ngồi trên giường.

-"Tiểu Sơ Tử, ngươi nói gì vậy? Chẳng lẽ bị đánh một trận rồi ngươi quên luôn ta? "

Thiên Băng Di kinh hãi, bị đánh?

-"Ta... Ta sau khi ngất đi cái tỉnh lại không nhớ gì cả... Ông nói cho ta biết để ta xem ta có thể nhớ lại hay không?"

-"Được. Ngươi là Tiểu Sơ Tử, ta tên Lý Đức, ta được Phù thừa tướng nhờ đưa ngươi vào trong cung tìm em gái thất lạc của ngươi. Ta vì có ơn lớn với Phù thừa tướng và biết Phù thừa tướng là người anh minh lỗi lạc nên mới dám cả gan đưa ngươi vào trong cung để ngươi tìm em gái ngươi."

Lý Đức một phen nói ra hết những điều Thiên Băng Di thắc mắc, nhưng khi nghe những điều đó thì Thiên Băng Di càng đau khổ trong lòng.

Phù thừa tướng, Lý Đức.. Hai nhân vật vốn là tên các nhân vật phụ trong cuốn tiểu thuyết cẩu huyết mammy bắt cô đọc sao? Có giỡn chơi gì với cô không vậy?

Khoan đã, ông ta gọi cô là Tiểu Sơ Tử... Để nhớ xem, cô con gái của Phù thừa tướng cũng một thời lấy tên Tiểu Sơ Tử để vào cung dạo chơi. Nhưng không ngờ gặp được hoàng đế rồi phải lòng hắn.

Thiên Băng Di trợn to đôi mắt xinh đẹp, nhìn sang Lý Đức như cầu xin

-"Ngươi.. Có thể cho ta mượn cái gương được không?"

Lý Đức nghi ngờ nhìn Thiên Băng Di

-"Ngươi là công tử mĩ nhất mà ta từng thấy, ngươi vô cùng tuấn mĩ nên ngươi không cần lo."

Tuy nói như vậy nhưng Lý Đức vẫn móc trong người ra chiếc gương tinh xảo được ông cất giấu cẩn thận.

Cầm lấy cái gương soi lên mặt,Thiên Băng Di ngỡ ngàng nhìn khuôn mặt trước mắt. Một cô gái xinh đẹp với đôi mắt phượng câu hồn, đôi môi anh đào đỏ thắm, gương mặt tuyệt mĩ đến từng chi tiết, lông mi dài cong vút, hàng mày lá liễu yêu kiều, một vẻ đẹp đến khuynh quốc khuynh thành, vẻ đẹp này khiến cô cảm thấy áp lực..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108..
Tiến »