CHẤP NIỆM TAM SINH

Lượt đọc: 1870 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108..
Tiến »
Chương 17..

❊ ❊ ❊

Phù Thiên Băng chán nản lại lê bước đi.

Kiếp trước nàng rất mũm mĩm, đến nỗi ngày nào mammy cũng bắt ép dậy sớm tập thể dục giảm cân.. Mà nàng lúc nào cũng không chịu dậy sớm. Đến khi xuyên qua.... Haizz, chẳng buồn kể.

Sắp đến giờ Tuất rồi, nàng phải nhanh chóng làm cho xong cái bánh sinh nhật cho hắn. Sắp "chia tay" nhau rồi, cũng nên tạo cho hắn chút ít "kỉ niệm" về nàng chứ.

Nghĩ là làm, cũng bởi tất cả nàng đã chuẩn bị xong nên chỉ cần trang trí thêm cho cái bánh mà thôi.

Mà khổ nỗi.... Nàng chính gốc Việt Nam, hắn chính chủ Trung Hoa... Mà thời này.... Toàn dùng chữ Hoa phồn thể, nàng ở hiện đại lại chỉ biết mỗi giản thể, cùng lắm cũng chỉ vài ba nét phồn thể. Làm sao khó xử thế a....

-An công công, An công công...

Thấy An tổng quản đi qua, Phù Thiên Băng nhanh chóng hô to gọi lớn. Nàng phải xin ngài ấy chỉ giáo về chữ phồn thể nha. Nhanh nhanh thôi chứ nàng chán cảnh ở nơi "đất khách quê người" này rồi...

-Tiểu Sơ Tử, ngươi gọi ta sao?

-Đúng a, An tổng quản, ngài, ngài có thể cho ta xin chữ hay không...

-Xin chữ???

-Ta.. Ta không biết chữ.. Chỉ là, chỉ là sắp đến sinh thần mẹ ta, ta lại không biết làm gì nên đành học viết vài ba chữ cho mẹ vui lòng...

Hay cho Thiên Băng Di, hay cho một đại thiên tài, hay cho danh hiệu "con ngoan trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ". Cư nhiên, nàng toàn nói xạo. Cả đời mười mấy năm nàng chưa khi nào nói xạo nhiều như khi xuyên qua cuốn tiểu thuyết cẩu huyết này.... Thật quá mất mặt nàng rồi.

-Được được, vậy ngươi muốn xin chữ gì.

An tổng quản vô cùng thân thiết hỏi. Chẳng qua là đợt trước hắn vô tình bắt gặp tên này đi vào tẩm cung của Thái Hậu, lúc "hắn" đi ra thì có vẻ như... Thái Hậu rất hài lòng.

Nếu hiện tại mà lấy lòng "hắn" thì có khi sau này cuộc đời hắn sẽ có thay đổi lớn...

-Ngài có thể viết thật rõ ràng chi tiết cho ta chữ "chúc mừng sinh nhật" hay không a??

Đôi mắt to tròn lấp lánh chớp chớp vài cái mong mỏi. Mà khuôn mặt này quả thật... Quá hoàn mĩ, quá tuyệt sắc, đẹp đến nỗi có thể khiến cả màn đêm u tối bỗng chốc sáng bừng lên đầy sức sống, như thể vạn vật xinh đẹp nhất trên đời này cũng không thể sánh bằng đôi mắt xinh đẹp kia... Đẹp đến mức khiến cả con người An tổng quản phải run lên vì cảm phục, say đắm ngắm nhìn...

-Được.... Được, ta viết ngay đây.

Sau nửa ngày ngây ngất nhìn nàng thì An tổng quản cũng lên tiếng đồng ý.

Giả xử bây giờ "hắn" không có bất kì quan hệ nào với Thái Hậu nương nương thì hắn vẫn sẽ giúp "hắn" viết chữ.... Vì... "hắn" quá mĩ.

Đơn giản vì giúp người có mĩ mạo thì tâm trạng hắn cũng sẽ vui theo...

-Cảm ơn người, cảm ơn...

Vui sướng, thành tựu,tất cả đều thể hiện qua sắc thái gương mặt nàng. Mà nàng, vẫn ngây ngô không biết rằng khuôn mặt này đã gây ra quá nhiều sự chú ý..

Ở trên cao, nơi đỉnh ngọn cây to. Người nam tử vẫn luôn chú ý đến Phù Thiên Băng, từng cử chỉ,lời nói, hành động của nàng đều bị hắn thu gọn vào trong tầm mắt.

Trên đời lại có một tên thái giám đẹp tuyệt sắc như vậy?? "Hắn"....thật là thái giám???

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108..
Tiến »