Cây Kim Sợi Chỉ

Lượt đọc: 10018 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128
Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

..........

- Dạ, con biết rồi thưa cậu.

Lái xe ngoan ngoãn đáp, sáng nay ông già bắt dậy sớm trát phấn tô son cho đẹp trai lồng lộn để đi rước dâu hại cậu mệt mỏi quá chừng. Ôi dào! Cái mặt cậu nó đã đạt tới độ đẹp trai “le vờ mắc” rồi mà, trát thế trát nữa thì cũng vậy thôi. Cơ mà nể ông già nên cậu vẫn nghe lời. Thế nên bây giờ cậu thấy rất buồn ngủ. Cậu ngáp ngắn ngáp dài tựa đầu vào ghế ô tô, được một lúc thấy không thoải mái lắm cậu lại đổi tư thế, gục luôn vào vai con vợ cậu. Người nó có da có thịt nên vai nó cũng êm ra phết, thơm thơm nữa, hại cậu đánh một giấc tít mít đến khi xe về tới cổng chính, nghe vợ nhỏ nhẹ gọi dậy mới thức giấc. Cha bố cái con vợ lùn không gọi cậu dậy sớm hơn chải lại đầu tóc, để ông già đi qua thấy thần thái cậu không được chất chơi cho lắm lại cho cậu ăn cháo chửi:

- Không lẽ giờ tôi phải táng cho cậu Hoan mấy cái bạt tai cậu mới tỉnh ngủ? Nom kìa! Y như con khỉ đột ngồi cạnh công chúa!

Chắc hẳn con vợ cậu đã biết lỗi, nó vội vàng giúp cậu chỉnh đốn trang phục và tóc tai. Con này ranh ma lắm, nó biết thừa thằng lái xe mê nó rồi mà nó còn dám ngang nhiên bỏ khăn voan che mặt.

- Mày cũng mê nó rồi chứ gì?

Cậu gằn giọng hỏi. Hân thấy ánh mắt cậu liếc về phía lái xe liền hiểu vấn đề nằm ở đâu, cô hiền hiền bảo:

- Em phải bỏ khăn voăn ra thì mới thắt lại cà vạt cho cậu được chứ!

Con vợ lùn chống chế thế thì cậu thua rồi. Cậu đăm chiêu nhìn cô dâu của mình, xấu xí thế này mà thằng lái xe cũng khen đẹp cho được, chắc nó bị phấn son làm mờ con mắt rồi, thằng dở người.

- Lần sau ra ngoài thì tô son trát phấn ít thôi, nom loè loẹt y hệt con công!

Cậu dặn, vợ dạ. Ông Tài nghĩ bụng cậu Hoan mặc bộ vest đen đúa có khác nào con quạ đâu mà tinh tướng. Cơ mà bữa nay là ngày vui của cậu nên ông không thèm xỉa xói nữa. Theo tục lệ, cậu Hoan nhận lấy chiếc hộp trảm ngọc quý từ tay ông, sau đó cẩn thận mở ra, cầm lên sợi chỉ vàng óng ánh. Vì biết trước quê cậu có tập tục như vậy nên mẹ Hà cũng chuẩn bị cho Hân một chiếc hộp ngọc đựng cây kim sáng loáng, đợi Hân mở hộp lấy kim ra thì cậu Hoan liền dùng sợi chỉ vàng xâu vào cây kim của Hân. Xong xuôi, cậu Hoan là người thắt nút sợi chỉ, biểu tượng cho việc vợ chồng họ sẽ mãi mãi quấn quít bên nhau. Lúc bấy giờ người giúp việc mới mở pháo giấy, mọi người vỗ tay rầm rầm chúc mừng đôi vợ chồng trẻ.

Xót con dâu đi đường xa mệt nên tám giờ tối ông Tài đã kêu Hân đi nghỉ trước, không phải tiếp khách. Hân cảm ơn ba chồng rồi trở về gian nhà riêng của hai vợ chồng tắm gội, sau đó xức dầu lên các vết bầm tím và bôi một lớp kem làm mờ sẹo lên vết răng cắn. Những vết thương đó, đến nay vẫn còn xót. Tuy nhiên đau đớn như thế nào cũng chỉ là vết thương ngoài da, so với vết thương lòng thì đâu thấm tháp gì. Hân thở dài đóng nắp lọ thuốc cất vô tủ rồi mệt mỏi đặt lưng trên chiếc giường tân hôn trang trí màu đỏ rực rỡ. Vì nhọc quá nên cô thiêm thiếp ngủ mất, mãi tới khi bị cậu Hoan bẹo má đau điếng Hân mới giật mình bừng tỉnh. Cô thấy khuy áo của mình bị tháo ra hai cúc và thấy cả sự phẫn nộ của trong tiếng quát của chồng mình:

- Mày! Con khốn nạn! Thứ đàn bà mất nết!

Sự sỉ vả của chồng khiến Hân trở nên tỉnh táo. Chẳng cần hỏi cô cũng biết chồng muốn gần gũi mình, nhưng nhìn vào vết răng kia liền nổi đoá. Hiển nhiên, vết răng đó không phải của cậu. Của ai thì Hân cũng không biết, nhưng cô biết có một sự thật không thể thay đổi được là cô đã bị vấy bẩn. Sự thật nghiệt ngã khiến nước mắt Hân chảy lã chã. Cậu Hoan cay cú chỉ trích:

- Cậu trước giờ chưa bao giờ quan ngại chuyện rau sạch hay rau bẩn. Thứ cậu khinh nhất là cái loại đã bẩn rồi nhưng vẫn cứ giả bộ thanh cao thánh thiện như mày đấy!

- Mình… mình nghe em giải thích đã…

- Mình mình em em cái của nợ gì? Cậu ngang hàng với mày đấy à mà mày gọi cậu là mình? Bà nhà nó chứ, mày học đâu ra cái thói mất nết vậy? Bố láo bố lếu!

- Dạ, em tưởng cưới hỏi xong hết rồi thì có thể gọi cậu như thế, ba mẹ em cũng xưng hô vậy mà.

- Tưởng tưởng cái gì? Vào rừng mơ mà bắt con tưởng bở. Vớ va vớ vẩn! Gọi cậu, nghe rõ chửa?

- Dạ, thưa cậu.

- Cậu cóc cần biết dưới thành phố tụi bay xưng hô kiểu gì, nhưng đã về quê cậu làm dâu thì phải nhập gia tuỳ tục. Không gọi ba mẹ hay mình mình em em cái khỉ mốc gì hết, kêu thầy Tài, bu Tuyết, cậu Hoan. Ô sờ kê?

- Dạ, em hiểu rồi. Cậu nghe em nói…

- Cóc nghe. Đếch muốn nghe. Ngày đầu tiên làm vợ chồng mà mày tặng cậu cú sốc khiến cậu tổn thương vãi cả nhái luôn. Cút xuống đất mau!

Hân gạt nước mắt bò xuống đất, cậu Hoan chẳng muốn nhìn thấy mặt cô nên cầm áo khoác rời khỏi nhà. Trước khi đi cậu còn phán câu xanh rờn:

- Ai cho mày ngồi? Quỳ cho cậu! Quỳ đến khi nào cậu tha mới được đứng dậy!

Có cô dâu mới chả biết làm cách nào ngoài làm theo lệnh của chồng. Giờ ván đã đóng thuyền, mới về nhà chồng đã bị đuổi thì có khác nào bôi tro trát trấu vào mặt ba mẹ? Rồi chẳng biết cậu Hoan có giữ cái chuyện xấu kia cho cô không? Hay cậu lại đem bêu riếu khắp nơi vì cho rằng cô không xứng với cậu? Người ta đêm tân hôn quấn quít tít mù, còn Hân đêm tân hôn lại chỉ có một thân một mình quỳ trong căn phòng lớn. Bỗng dưng Hân thấy nhớ nhà da diết, cô nhớ Sò đanh đá, nhớ Nghĩa tinh nghịch, nhớ sự dịu dàng của mẹ và vòng tay ấm áp của ba. Hân còn nhớ cả cái chuyện mà cô muốn quên đi nhất, cô căm ghét dáng vẻ tả tơi của mình trong căn nhà hoang đó, cô hận chính bản thân mình bất cẩn nên mới để kẻ gian hãm hại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128
Tiến »