Cây Kim Sợi Chỉ

Lượt đọc: 10066 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128
Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

..........

- Cửa nhà cậu, cậu thích đấm hay đá liên quan chó gì tới mày? Nửa đêm nửa hôm rồi còn vác xác vào phòng cậu ăn bưởi hả? Mày có tin cậu ném mày xuống ao cá không? Láo nháo nó quen!

Cậu Hoan chửi ầm ĩ, thằng Lập trong lòng có chút khó chịu nhưng nó vẫn ngoan ngoãn đáp:

- Vậy con xin phép cậu cho con được cáo lui ạ.

- Mợ chui xuống lỗ rồi hay sao mà mày chỉ xin cậu?

- Dạ, con xin phép mợ cho con được cáo lui ạ.

- Vâng, em chào anh.

Hân lịch sự chào Lập. Cậu Hoan nghe cái giọng ỏn ẻn của con vợ xưng em gọi anh với thằng giúp việc tức ứa gan. Cậu đạp một chưởng khiến thằng Lập ngã bổ nhào, nó chưa kịp đứng dậy cậu đã quát:

- Mày để mợ gọi mày thế hả? Sao mày không trèo lên đầu mợ mà ngồi luôn đi?

- Dạ… con… con…

Thấy Lập lúng túng, Hân vội vã giải vây:

- Lập! Cậu mợ mệt rồi! Lập về phòng trước đi!

Nó đi rồi nhưng cơn giận của cậu vẫn chưa đi, cậu túm cổ áo vợ, gằn giọng dạy bảo:

- Đối với bất kỳ thằng người làm nào trong cái nhà này, mày là mợ, không phải là em, hiểu chưa?

- Dạ.

Mặc dù rất không thích cái cách xưng hô phân cấp bậc với người giúp việc trong nhà nhưng thấy cậu Hoan đang nổi điên, Hân liền cố gắng ghi nhớ trong đầu đối với người bên nhà chồng mình là mợ Diệu Hân, vợ của cậu Kỳ Hoan. Hân dỗ cậu bằng cách mời cậu ăn bánh gato. Cậu nom miếng bánh nhỏ xinh màu tím thì cũng thấy thích mắt. Chắc là bánh con vợ cậu tự làm, ngửi mùi thơm quen lắm. Cơ mà sao lại chỉ có một miếng nhỏ xíu vậy nhỉ? Cậu tức tối suy đoán:

- Chắc ban tối mày cùng thằng Lập say sưa chém gió bên nhau rồi đánh chén cả chiếc bánh to xong vứt lại một mẩu thừa cho cậu chứ gì? Cậu là ai mà cậu phải ăn đồ thừa của tụi bay? Còn mơ đi!

Cậu Hoan bực bội hất chiếc đĩa đựng bánh xuống đất rồi mở tủ lạnh kiếm đồ uống. Cái tủ lạnh chứa vài ba lon bia ngay cạnh giường ngủ của cậu thế quái nào đã đựng đầy đồ ăn vặt và sữa tươi rồi? Còn cả chiếc bánh gato cắt dở thiếu duy nhất một miếng nữa chứ. Ơ! Hoá ra bánh con vợ lùn làm cho cậu đấy! Thằng Lập cũng chưa được nếm miếng nào đâu nhá! Lòng cậu vui đáo để! Cậu lén lút ngó ra chỗ sàn có chiếc đĩa vỡ, con vợ cậu không giận dỗi gì cả mà chỉ lẳng lặng dọn dẹp khiến cậu thấy hơi áy náy. Cậu chạy ra bốc miếng bánh rớt trên sàn, cơ mà chưa kịp ăn thì nấm lùn đã áp bàn tay búp măng của nó lên môi cậu ra điều đồ bẩn không cho ăn. Ui cha cái bàn tay nó mềm mại thơm ghê gớm, chạm mỗi vào tay nó thôi mà môi cậu còn tê như này thì không hiểu môi chạm môi còn đê mê cỡ nào nữa? Cơn tò mò khiến đầu óc cậu mông lung mộng mị. Suốt cả đêm cậu trằn trọc không sao mà vào giấc được. Đã “chíu khọ” thì chớ, cái con gà trống mắc dịch còn dám gáy ò ó o khiến cậu bực bội quá chừng. Tức mình, cậu quyết định nằm dịch vào gần chỗ nấm lùn. Cậu cứ nhích dần, nhích dần, vừa nhích vừa hồi hộp. Khoảng cách giữa đôi môi của cậu và đôi môi của con vợ cậu mỗi lúc lại được rút ngắn một ít, ngay tại cái khoảnh khắc mà môi bọn cậu chỉ cách nhau một sợi chỉ, khiến cậu tưởng như mình sắp thành công rồi thì lại có kẻ phá đám:

- Cục ta… cục tác…. cục tác… cục ta…

Con gà mái mất nết, suýt chút nữa thì mày gọi mợ mày dậy rồi đấy, doạ cậu mày sợ muốn rớt tim ra ngoài. Chồng mày gáy còn chưa đủ hay sao mà mày còn phải phụ hoạ? Cả mấy đứa con của mày nữa! Mới sáng tinh mơ đã chiêm chiếp chiêm chiếp. Một lũ tinh tướng! Tụi mày tưởng biết gáy là oai hả? Cậu mày không thích thôi chứ cậu mà gáy thì cậu chấp cả đàn nhà chúng mày. Gà với chả qué! Có để yên cho vợ cậu ngủ không thì bảo? Cậu cau có nhổm người dậy mở cửa sổ, giơ nắm đấm doạ mấy con gà nhưng tụi nó đếch sợ. Phải đến khi cậu điên tiết liệng cái thắt lưng da ra vườn đào tụi nó mới hoảng hồn chạy mất. Tụi nó đi rồi, cậu liền tiếp tục công việc còn dang dở ban nãy. Cậu lại hồi hộp đưa môi mình ghé sát vào môi vợ. Lần này cơ hồ chỉ cách nhau nửa sợi chỉ nữa thôi, thế nào mà con vợ cậu lại bất thình lình mở mắt như con ngáo ộp, hại cậu giật thót cả mình, luống cuống thế nào sẩy chân ngã bổ nhào từ trên giường xuống dưới sàn nhà. Vì quá mất mặt nên cậu Hoan cứ thế nhắm nghiền mắt. Tưởng chồng bị mộng du, Hân đem gối xuống kê lên đầu cho cậu rồi dùng chăn đắp ngang người cậu. Ngó qua đồng hồ mới bốn rưỡi sáng nên Hân chui vào chăn cùng cậu định bụng ngủ thêm một lát nữa, cơ mà chưa nhắm mắt được bao lâu đã nghe cậu gọi:

- Ê! Con vợ nấm lùn kia! Mày ngủ rồi à?

Hân chưa kịp đáp thì cậu đã chặn họng:

- Ngủ rồi hay chưa thì kệ bà mày! Cậu đếch quan tâm nữa! Ai kêu mày là vợ cậu rồi?

Dứt lời, cậu Hoan liền đè sát lên người Hân, sau đó dứt điểm chạm môi cậu vào môi Hân. Hân ngượng không dám hé mắt nên chả rõ nét mặt cậu hiện tại như nào, chỉ biết môi cậu và môi Hân cùng đang run khủng khiếp. Hơi thở của cậu dồn dập phả vào má Hân, hơi thở của Hân cũng len lỏi quanh chóp mũi cậu. Cậu không hề cắn nhá hay bắt nạt Hân gì cả, chỉ cứ dùng môi cậu cọ qua cọ lại vào môi Hân, đơn giản vậy thôi mà cũng khiến lồng ngực Hân ngột ngạt muốn xỉu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128
Tiến »