Câu Chuyện Tình Yêu Quảng Phủ

Lượt đọc: 5587 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

Khi cắt ra, lưỡi dao còn dính một chút lòng đỏ trứng muối chảy nhẹ, vị mặn ngọt hòa quyện, nhân sen mịn màng trơn nhuyễn, trứng muối bùi và tơi, lượng đường lại ít, đến cả ông bà nội của Tô Đình cũng dám ăn thêm nửa miếng.

Ăn xong bánh trung thu, Tô Đình khởi hành quay về Quảng Châu.

Cô đi tàu cao tốc rồi chuyển sang tàu điện ngầm, lúc về đến khu chung cư thì trời đã xế chiều.

Vừa mở cửa, cô thấy một bóng dáng nhỏ vụt chui tọt vào dưới gầm ghế sofa, Tô Đình đóng cửa lại, gọi: “Mạch Mạch?”

Có lẽ nó không nhận ra giọng cô, con chó con trốn dưới gầm sofa kêu ư ử, đến khi Tô Đình nằm rạp xuống sàn dỗ dành thật lâu, nó mới rụt rè ló đầu ra. Nhận ra Tô Đình rồi, nó liền lao đến bên cô, vừa nhảy vừa trèo lên chân, mừng quýnh cả lên.

“Em nhiệt tình quá ha.” Tô Đình ngồi xuống tấm thảm, ôm nó vào lòng, dùng khăn ướt lau khóe mắt cho nó, lại nắm lấy móng vuốt đùa đùa, chọc cho nó vui.

Chú cún con rất quấn người, tối đó ngủ cũng phải nằm cạnh cô.

Tô Đình đoán chắc nó đã sợ suốt mấy ngày, có khi còn tưởng cô bỏ rơi nó, thấy thương quá nên nằm trên giường mở camera giám sát ra xem.

Cô vốn không rành mấy thứ này, nhớ mang máng là hệ thống camera trong nhà do em họ cô mua giúp, bèn gửi đường link sản phẩm cho cậu hỏi.

Tô Tung trả lời rất nhanh, nói loại đó không ổn, rồi tìm giúp cô một mẫu khác có chế độ nhìn đêm rõ hơn, còn có thể nói chuyện từ xa và điều khiển hướng quay.

Cậu nghĩ khá chu đáo, còn dặn cô đổi ảnh đại diện trên Taobao, vì nếu người bán biết là tài khoản nữ giới thì đôi khi sẽ giở trò. Cuối cùng, cậu ta thẳng thừng gợi ý: “Người nhận cô cứ ghi tên anh Dương đi, tên đàn ông an toàn hơn.”

Tô Đình suýt muốn đánh cậu: “Chị ở một mình.”

“Em có nói là chị ở chung với anh ấy đâu, chỉ bảo chị ghi tên anh ấy thôi mà.” Tô Tung trêu cô: “Căng thẳng gì chứ? Anh Dương đâu phải người dễ gặp, vừa đẹp trai, vừa lịch thiệp, lại còn chu đáo, phong độ, vừa đẹp vừa giàu, vừa thể diện nữa.”

Lịch thiệp, chu đáo, đẹp trai, giàu có, mới gặp có một lần thôi, mà cậu nói như thể hiểu rõ Chương Tuyết Dương lắm vậy.

Tô Đình đặt xong đơn, chui vào chăn định ngủ, nhưng vừa nhắm mắt lại đã nghĩ đến Chương Tuyết Dương.

Nhớ dáng anh khi tùy ý gác tay lên cửa xe, hình bóng lông mi đổ xuống, và ánh mắt anh lúc nhìn người.

Nhớ cả khi anh hỏi cô có muốn hẹn hò với anh không, giọng nói trầm thấp, ánh mắt chuyên chú nhìn cô, yết hầu khẽ trượt lên xuống, tiếng nói như được mài ra từ trong thanh quản, còn cô thì tim đập lộn xộn, ánh mắt hoảng loạn tránh đi.

Lăn qua lăn lại suốt nửa đêm, cô lại nhớ đến lời anh nói “về Quảng Châu rồi nói sau”, bỗng có cảm giác như ngày mai phải nộp bài thi, mãi rất khuya mới ngủ được.

Hôm sau đến công ty, Chương Như xin nghỉ, Tô Đình ở văn phòng một mình bận suốt buổi sáng.

Đến chiều, Chương Như mới xuất hiện, nói hôm qua cô ấy đi Disney Hồng Kông, về rất muộn.

Cô ấy còn mang quà cho Tô Đình, là một mô hình LinaBell và một hộp chocolate:

“Cái này dạo gần đây hot lắm đó, may mà lúc em đi thì họ vừa bổ hàng!”

Dưới chân mô hình có nam châm, Tô Đình đặt lên bàn, dính chặt rất vững.

“Chị làm thông hành chưa? Lần sau mình đi cùng nha.” Chương Như rủ cô.

“Được thôi.” Tô Đình chạm nhẹ vào tai của Bell, rồi đi lên lầu.

Hai hôm nữa là tiệc sinh nhật, nhưng ngày mai có yến tiệc nên không còn thời gian tổng duyệt, đành phải dời lên sớm một ngày.

Cầu thang bên trái nối giữa tầng hai và tầng ba, lúc đi qua bật đèn, Tô Đình nghe thấy có người đang gọi điện, giọng như đang tranh cãi: “Không liên quan tới cô, đừng đi đón. Lúc trước là cô không cần nó, giờ chạy ra giành với tôi là sao?”

Giọng kia lại nặng hơn: “Nó bệnh là do khiếm khuyết di truyền, sao lại nói là tôi không chăm sóc tốt được?”

Là giọng của Vương Tư Kiều.

Đèn tầng dưới vừa sáng, anh cúi đầu cũng trông thấy Tô Đình, rất nhanh liền kết thúc cuộc gọi, bước xuống: “Về rồi à.”

“Ừ.”

“Bận gì đó?”

“Tổng duyệt.” Tô Đình giơ tấm thẻ nhỏ trong tay: “Mai bọn tôi có tiệc sinh nhật.”

“Vẫn là các cô vui thật.” Vương Tư Kiều cười cười. Hôm nay anh ta đeo một cặp kính gọng đen, trông có vẻ khá thư sinh, nho nhã: “Cô làm MC à?”

Tô Đình gật đầu: “Lần đầu tôi làm chuyện này, nên qua tập thử sân khấu.”

“Không sao đâu, cứ thoải mái là được. Tôi lần đầu làm MC cũng thấy căng, tập thêm vài lần sẽ ổn thôi.” Vương Tư Kiều từng dẫn chương trình ở trường, cũng có chút kinh nghiệm: “Muốn tôi giúp cô duyệt qua một lượt không? Nhịp nói, vị trí di chuyển các kiểu ấy.”

Có người chỉ dẫn về thần thái sân khấu thì dĩ nhiên là tốt, Tô Đình đang định lên tiếng thì thấy Tôn Văn bước lên cầu thang: “Tư Kiều, tiền của Long Phát đến chưa?”

“Chưa ạ.”

“Họ nói sao, lại khất à?”

Vương Tư Kiều lắc đầu: “Không trả lời, em gọi hôm qua cũng không nghe máy.” Không biết lại đang giở trò gì nữa.

“Cậu có nói với sếp Tuyết Dương chưa?”

“Anh Dương còn đang công tác ở Thành Đô mà, em không tiện làm phiền.”

Tôn Văn cau mày nghĩ một lát: “Vẫn nên tìm sếp đi, báo lại một tiếng cũng được, dù sao cũng đã quá thời hạn rồi.”

“Được.” Vương Tư Kiều đành đi lo công việc, trước khi rời đi còn an ủi Tô Đình:

“Đừng căng thẳng, cứ coi như là sân nhà của mình, đừng để ý dưới kia có ai.”

Tô Đình gật đầu, vừa khéo lúc ấy Lương Trung cũng tới, hai người cùng ra sân khấu đọc lại kịch bản.

Lúc này cô mới biết Chương Tuyết Dương thì ra đang đi công tác. Vì cửa hàng mới sắp mở thêm một đại sảnh tiệc lớn, nên từ âm thanh đến ánh sáng đều phải chọn kỹ, anh sang bên đó xem xét thực tế.

Nghe nói Chương Tuyết Dương có thể phải hai ngày nữa mới về, Tô Đình khựng người, không biết là thấy thất vọng hay nhẹ nhõm. Cảm xúc lẫn lộn, nhưng cũng chẳng có thời gian để nghĩ, vì công việc chất đống, cô nhanh chóng lại bận rộn tiếp.

Cứ thế, hai ngày trôi qua yên ổn. Đến trưa hôm diễn ra tiệc sinh nhật, Chương Như mang đến cho Tô Đình một chiếc váy.

Là váy hai dây màu đỏ rượu vang, trên thân váy đính những mảnh sequin nhỏ lấp lánh, tà váy phồng nhẹ như nụ hoa, Tô Đình thử vào, trông cả người trở nên nhẹ nhàng, thanh thoát.

“Quả nhiên vẫn phải để em ra tay.” Chương Như xách theo chiếc váy kiểu chụp ảnh studio, hỏi Đới Ngọc Lan:

“Chị Lan, chị thấy cái nào đẹp hơn?”

Đới Ngọc Lan cười: “Đương nhiên là cái em chọn rồi.” Váy ngắn thì tinh tế hơn, không vướng víu như loại có tà dài, mà màu đỏ đậm thế này lại càng tôn làn da trắng của Tô Đình: “Đúng là hoa khôi của cửa hàng mình rồi đó.”

Đến tóc tai cũng chẳng cần làm cầu kỳ, chỉ cần búi gọn tùy ý là đủ đẹp.

“Phải đó, cô gái xinh xắn như vậy mà suýt bị bộ váy kia làm cho già mất.” Chương Như dứt khoát cất bộ váy còn lại đi, bảo Tô Đình tô thêm thỏi son đỏ cùng tông với váy, rồi búng tay một cái: “Chuẩn luôn, chuẩn luôn! Tối nay tâm điểm là chị đó nha.”

Tô Đình xách nhẹ váy bước đi mấy bước, quả thật thấy tiện hơn hẳn, không như chiếc màu tím dễ bị vướng gấu. Chỉ là đôi giày dường như có chỗ không ổn: “Có phải phối vào nhìn hơi nặng nề không?”

Cô vốn mang một đôi có đế độn, giờ lộ ra hết, trông chẳng khác gì… móng lừa.

Chương Như cũng đang định nói điều đó: “Đổi đôi khác đi, có đôi nào quai mảnh không? Màu đen thì càng tốt.”

“Có chứ, ở nhà chị có một đôi, lát nữa chị chạy về lấy.”

Tô Đình tháo đôi giày đế độn ra, thay bằng đôi gót vuông thấp của mình.

Cô bỏ đôi giày đế độn vào hộp, bất ngờ khóa giày lăn xuống dưới tủ, thế là cô ngồi xổm xuống sàn, đưa tay với vào mò.

Buổi trưa chẳng có việc gì gấp, Đới Ngọc Lan ngồi ở chỗ mình lướt tin tức, bỗng bật cười: “Nhìn gã Tây này đi, bạn gái cao tới… ngang eo, sao lại xứng nổi vậy trời?”

Chương Như chống tay lên vách ngăn, nghiêng đầu liếc qua, là ảnh một ngôi sao bóng rổ nước ngoài cùng bạn gái, đã bị chia sẻ khắp mạng xã hội.

“Hai người này chắc chênh nhau phải năm chục phân ấy nhỉ?” Đới Ngọc Lan giơ tay ước lượng.

Chương Như đã quen với mấy chuyện này, thản nhiên nói: “Không sao đâu, chỉ cần chỗ giữa khớp nhau là được.”

Vừa dứt lời, sau lưng bỗng có ai đó dùng hai ngón tay gõ nhẹ vào lưng cô, lực đạo và tư thế quen thuộc đến mức khỏi cần đoán.

Cô ấy quay đầu liếc một cái, quả nhiên là Chương Tuyết Dương: “Sao lại đánh em nữa hả?”

“Em nói xem?” Chương Tuyết Dương nhướng mày hỏi lại.

“Em nói mấy chuyện biến thái của anh thì anh bớt xen vào đi nha!” Chương Như dạo này nghiện xem phim, bắt chước nữ chính trong phim xác sống, vung tay múa loạn rồi chỉ thẳng vào mũi Chương Tuyết Dương, hét lớn một tiếng: “Trừ tà!”

Phía sau tủ, Tô Đình đang cúi người bỗng giật mình, ôm lấy ngực bật dậy thật nhanh. Vừa xoay người lại, cô liền chạm ngay ánh mắt của Chương Tuyết Dương.

Dưới chân mô hình có nam châm, Tô Đình đặt lên bàn, dính chặt rất vững.

“Chị làm thông hành chưa? Lần sau mình đi cùng nha.” Chương Như rủ cô.

“Được thôi.” Tô Đình chạm nhẹ vào tai của Bell, rồi đi lên lầu.

Hai hôm nữa là tiệc sinh nhật, nhưng ngày mai có yến tiệc nên không còn thời gian tổng duyệt, đành phải dời lên sớm một ngày.

Cầu thang bên trái nối giữa tầng hai và tầng ba, lúc đi qua bật đèn, Tô Đình nghe thấy có người đang gọi điện, giọng như đang tranh cãi: “Không liên quan tới cô, đừng đi đón. Lúc trước là cô không cần nó, giờ chạy ra giành với tôi là sao?”

Giọng kia lại nặng hơn: “Nó bệnh là do khiếm khuyết di truyền, sao lại nói là tôi không chăm sóc tốt được?”

Là giọng của Vương Tư Kiều.

Đèn tầng dưới vừa sáng, anh cúi đầu cũng trông thấy Tô Đình, rất nhanh liền kết thúc cuộc gọi, bước xuống: “Về rồi à.”

“Ừ.”

“Bận gì đó?”

“Tổng duyệt.” Tô Đình giơ tấm thẻ nhỏ trong tay: “Mai bọn tôi có tiệc sinh nhật.”

“Vẫn là các cô vui thật.” Vương Tư Kiều cười cười. Hôm nay anh ta đeo một cặp kính gọng đen, trông có vẻ khá thư sinh, nho nhã: “Cô làm MC à?”

Tô Đình gật đầu: “Lần đầu tôi làm chuyện này, nên qua tập thử sân khấu.”

“Không sao đâu, cứ thoải mái là được. Tôi lần đầu làm MC cũng thấy căng, tập thêm vài lần sẽ ổn thôi.” Vương Tư Kiều từng dẫn chương trình ở trường, cũng có chút kinh nghiệm: “Muốn tôi giúp cô duyệt qua một lượt không? Nhịp nói, vị trí di chuyển các kiểu ấy.”

Có người chỉ dẫn về thần thái sân khấu thì dĩ nhiên là tốt, Tô Đình đang định lên tiếng thì thấy Tôn Văn bước lên cầu thang: “Tư Kiều, tiền của Long Phát đến chưa?”

“Chưa ạ.”

“Họ nói sao, lại khất à?”

Vương Tư Kiều lắc đầu: “Không trả lời, em gọi hôm qua cũng không nghe máy.” Không biết lại đang giở trò gì nữa.

“Cậu có nói với sếp Tuyết Dương chưa?”

“Anh Dương còn đang công tác ở Thành Đô mà, em không tiện làm phiền.”

Tôn Văn cau mày nghĩ một lát: “Vẫn nên tìm sếp đi, báo lại một tiếng cũng được, dù sao cũng đã quá thời hạn rồi.”

“Được.” Vương Tư Kiều đành đi lo công việc, trước khi rời đi còn an ủi Tô Đình:

“Đừng căng thẳng, cứ coi như là sân nhà của mình, đừng để ý dưới kia có ai.”

Tô Đình gật đầu, vừa khéo lúc ấy Lương Trung cũng tới, hai người cùng ra sân khấu đọc lại kịch bản.

Lúc này cô mới biết Chương Tuyết Dương thì ra đang đi công tác. Vì cửa hàng mới sắp mở thêm một đại sảnh tiệc lớn, nên từ âm thanh đến ánh sáng đều phải chọn kỹ, anh sang bên đó xem xét thực tế.

Nghe nói Chương Tuyết Dương có thể phải hai ngày nữa mới về, Tô Đình khựng người, không biết là thấy thất vọng hay nhẹ nhõm. Cảm xúc lẫn lộn, nhưng cũng chẳng có thời gian để nghĩ, vì công việc chất đống, cô nhanh chóng lại bận rộn tiếp.

Cứ thế, hai ngày trôi qua yên ổn. Đến trưa hôm diễn ra tiệc sinh nhật, Chương Như mang đến cho Tô Đình một chiếc váy.

Là váy hai dây màu đỏ rượu vang, trên thân váy đính những mảnh sequin nhỏ lấp lánh, tà váy phồng nhẹ như nụ hoa, Tô Đình thử vào, trông cả người trở nên nhẹ nhàng, thanh thoát.

“Quả nhiên vẫn phải để em ra tay.” Chương Như xách theo chiếc váy kiểu chụp ảnh studio, hỏi Đới Ngọc Lan:

“Chị Lan, chị thấy cái nào đẹp hơn?”

Đới Ngọc Lan cười: “Đương nhiên là cái em chọn rồi.” Váy ngắn thì tinh tế hơn, không vướng víu như loại có tà dài, mà màu đỏ đậm thế này lại càng tôn làn da trắng của Tô Đình: “Đúng là hoa khôi của cửa hàng mình rồi đó.”

Đến tóc tai cũng chẳng cần làm cầu kỳ, chỉ cần búi gọn tùy ý là đủ đẹp.

“Phải đó, cô gái xinh xắn như vậy mà suýt bị bộ váy kia làm cho già mất.” Chương Như dứt khoát cất bộ váy còn lại đi, bảo Tô Đình tô thêm thỏi son đỏ cùng tông với váy, rồi búng tay một cái: “Chuẩn luôn, chuẩn luôn! Tối nay tâm điểm là chị đó nha.”

Tô Đình xách nhẹ váy bước đi mấy bước, quả thật thấy tiện hơn hẳn, không như chiếc màu tím dễ bị vướng gấu. Chỉ là đôi giày dường như có chỗ không ổn: “Có phải phối vào nhìn hơi nặng nề không?”

Cô vốn mang một đôi có đế độn, giờ lộ ra hết, trông chẳng khác gì… móng lừa.

Chương Như cũng đang định nói điều đó: “Đổi đôi khác đi, có đôi nào quai mảnh không? Màu đen thì càng tốt.”

“Có chứ, ở nhà chị có một đôi, lát nữa chị chạy về lấy.”

Tô Đình tháo đôi giày đế độn ra, thay bằng đôi gót vuông thấp của mình.

Cô bỏ đôi giày đế độn vào hộp, bất ngờ khóa giày lăn xuống dưới tủ, thế là cô ngồi xổm xuống sàn, đưa tay với vào mò.

Buổi trưa chẳng có việc gì gấp, Đới Ngọc Lan ngồi ở chỗ mình lướt tin tức, bỗng bật cười: “Nhìn gã Tây này đi, bạn gái cao tới… ngang eo, sao lại xứng nổi vậy trời?”

Chương Như chống tay lên vách ngăn, nghiêng đầu liếc qua, là ảnh một ngôi sao bóng rổ nước ngoài cùng bạn gái, đã bị chia sẻ khắp mạng xã hội.

“Hai người này chắc chênh nhau phải năm chục phân ấy nhỉ?” Đới Ngọc Lan giơ tay ước lượng.

Chương Như đã quen với mấy chuyện này, thản nhiên nói: “Không sao đâu, chỉ cần chỗ giữa khớp nhau là được.”

Vừa dứt lời, sau lưng bỗng có ai đó dùng hai ngón tay gõ nhẹ vào lưng cô, lực đạo và tư thế quen thuộc đến mức khỏi cần đoán.

Cô ấy quay đầu liếc một cái, quả nhiên là Chương Tuyết Dương: “Sao lại đánh em nữa hả?”

“Em nói xem?” Chương Tuyết Dương nhướng mày hỏi lại.

“Em nói mấy chuyện biến thái của anh thì anh bớt xen vào đi nha!” Chương Như dạo này nghiện xem phim, bắt chước nữ chính trong phim xác sống, vung tay múa loạn rồi chỉ thẳng vào mũi Chương Tuyết Dương, hét lớn một tiếng: “Trừ tà!”

Phía sau tủ, Tô Đình đang cúi người bỗng giật mình, ôm lấy ngực bật dậy thật nhanh. Vừa xoay người lại, cô liền chạm ngay ánh mắt của Chương Tuyết Dương.

Tô Đình gật đầu, vừa khéo lúc ấy Lương Trung cũng tới, hai người cùng ra sân khấu đọc lại kịch bản.

Lúc này cô mới biết Chương Tuyết Dương thì ra đang đi công tác. Vì cửa hàng mới sắp mở thêm một đại sảnh tiệc lớn, nên từ âm thanh đến ánh sáng đều phải chọn kỹ, anh sang bên đó xem xét thực tế.

Nghe nói Chương Tuyết Dương có thể phải hai ngày nữa mới về, Tô Đình khựng người, không biết là thấy thất vọng hay nhẹ nhõm. Cảm xúc lẫn lộn, nhưng cũng chẳng có thời gian để nghĩ, vì công việc chất đống, cô nhanh chóng lại bận rộn tiếp.

Cứ thế, hai ngày trôi qua yên ổn. Đến trưa hôm diễn ra tiệc sinh nhật, Chương Như mang đến cho Tô Đình một chiếc váy.

Là váy hai dây màu đỏ rượu vang, trên thân váy đính những mảnh sequin nhỏ lấp lánh, tà váy phồng nhẹ như nụ hoa, Tô Đình thử vào, trông cả người trở nên nhẹ nhàng, thanh thoát.

“Quả nhiên vẫn phải để em ra tay.” Chương Như xách theo chiếc váy kiểu chụp ảnh studio, hỏi Đới Ngọc Lan:

“Chị Lan, chị thấy cái nào đẹp hơn?”

Đới Ngọc Lan cười: “Đương nhiên là cái em chọn rồi.” Váy ngắn thì tinh tế hơn, không vướng víu như loại có tà dài, mà màu đỏ đậm thế này lại càng tôn làn da trắng của Tô Đình: “Đúng là hoa khôi của cửa hàng mình rồi đó.”

Đến tóc tai cũng chẳng cần làm cầu kỳ, chỉ cần búi gọn tùy ý là đủ đẹp.

“Phải đó, cô gái xinh xắn như vậy mà suýt bị bộ váy kia làm cho già mất.” Chương Như dứt khoát cất bộ váy còn lại đi, bảo Tô Đình tô thêm thỏi son đỏ cùng tông với váy, rồi búng tay một cái: “Chuẩn luôn, chuẩn luôn! Tối nay tâm điểm là chị đó nha.”

Tô Đình xách nhẹ váy bước đi mấy bước, quả thật thấy tiện hơn hẳn, không như chiếc màu tím dễ bị vướng gấu. Chỉ là đôi giày dường như có chỗ không ổn: “Có phải phối vào nhìn hơi nặng nề không?”

Cô vốn mang một đôi có đế độn, giờ lộ ra hết, trông chẳng khác gì… móng lừa.

Chương Như cũng đang định nói điều đó: “Đổi đôi khác đi, có đôi nào quai mảnh không? Màu đen thì càng tốt.”

“Có chứ, ở nhà chị có một đôi, lát nữa chị chạy về lấy.”

Tô Đình tháo đôi giày đế độn ra, thay bằng đôi gót vuông thấp của mình.

Cô bỏ đôi giày đế độn vào hộp, bất ngờ khóa giày lăn xuống dưới tủ, thế là cô ngồi xổm xuống sàn, đưa tay với vào mò.

Buổi trưa chẳng có việc gì gấp, Đới Ngọc Lan ngồi ở chỗ mình lướt tin tức, bỗng bật cười: “Nhìn gã Tây này đi, bạn gái cao tới… ngang eo, sao lại xứng nổi vậy trời?”

Chương Như chống tay lên vách ngăn, nghiêng đầu liếc qua, là ảnh một ngôi sao bóng rổ nước ngoài cùng bạn gái, đã bị chia sẻ khắp mạng xã hội.

“Hai người này chắc chênh nhau phải năm chục phân ấy nhỉ?” Đới Ngọc Lan giơ tay ước lượng.

Chương Như đã quen với mấy chuyện này, thản nhiên nói: “Không sao đâu, chỉ cần chỗ giữa khớp nhau là được.”

Vừa dứt lời, sau lưng bỗng có ai đó dùng hai ngón tay gõ nhẹ vào lưng cô, lực đạo và tư thế quen thuộc đến mức khỏi cần đoán.

Cô ấy quay đầu liếc một cái, quả nhiên là Chương Tuyết Dương: “Sao lại đánh em nữa hả?”

“Em nói xem?” Chương Tuyết Dương nhướng mày hỏi lại.

“Em nói mấy chuyện biến thái của anh thì anh bớt xen vào đi nha!” Chương Như dạo này nghiện xem phim, bắt chước nữ chính trong phim xác sống, vung tay múa loạn rồi chỉ thẳng vào mũi Chương Tuyết Dương, hét lớn một tiếng: “Trừ tà!”

Phía sau tủ, Tô Đình đang cúi người bỗng giật mình, ôm lấy ngực bật dậy thật nhanh. Vừa xoay người lại, cô liền chạm ngay ánh mắt của Chương Tuyết Dương.

Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Nguồn: luclacnho2810.wordpress.com
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »