Cari Mora

Lượt đọc: 492 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG HAI MƯƠI LĂM

Tàu chở hàng Jezi Leve từ Haiti đến đậu ở một bến tàu cách sông Miami bốn dặm. Người trực đêm trên boong tàu có thể thấy cấu trúc vòng cung của tuyến đường sắt Tri Rail chạy trên cao với hiệu ứng ánh sáng neon cầu vồng bắc qua sông. Người này có mấy cuốn tạp chí khiêu dâm để bên cạnh và một khẩu súng săn ngắn nhưng hợp pháp; nòng súng dài 45 cm, đo từ bề mặt miếng thép khóa nòng. Người này thắt khăn màu cam trên cổ. Anh ta là người kỹ lưỡng và để chuẩn bị cho nhiệm vụ, anh ta đã ăn hết hai trái bơ cho bữa trưa.

Đồng bọn của Hans-Peter là Flaco đứng cạnh người trực đêm, trang bị một khẩu AR-15 và một khẩu súng lục giắt thắt lưng.

Lúc đêm xuống, cả hai nhìn đèn đóm nhấp nháy trên sông.

Flaco thoáng nghe tiếng nhạc từ mấy nhà hàng nơi hạ nguồn sông. Người ta đang chơi bản "Travesuras" của Nicky Jam, chắc phải có nhảy nhót, ngực mấy cô cứ thay phiên nhau bật nẩy hết bên này đến bên kia. Đấy là nhạc họ chơi ở Câu lạc bộ Chica hồi gã nhảy với một cô xăm hình chim xanh trên ngực, hai người sau đấy ra xe hít chút ma túy rồi chuyển sang âu yếm và - chao ôi! Flaco ước ao đang được ăn tối với một em nóng bỏng ở một nhà hàng ven sông thay vì ngồi đây với tên trực đêm trời đánh cứ ít phút lại xì hơi này.

Trong phòng ăn tập thể tồi tàn dưới boong tàu Jezi Leve, Hans-Peter Schneider nói chuyện với Clyde Hopper từ Fort Lauderdale và thuyền phó, một chàng trai trẻ người Haiti có cầu vai quân hàm trên áo. Thuyền phó tên là Tommy Thủy thủ trưởng, phụ trách thiết bị nâng trên tàu. Tommy thích được gọi là Tommy Thủy thủ trưởng vì cách chơi chữ trong thổ ngữ của người Jamaica. Có nghĩa là "Tommy Cương dương".

Thuyền trưởng ở trên bờ, thảnh thơi không dính dáng. Người của Hans-Peter là Mateo đứng dưới chân cầu thang giữa các tầng tàu, cầm súng săn cỡ nòng mười hai.

"Felix đâu rồi?" Hopper tò mò.

"Con anh ta đang phẫu thuật cắt amidan," Schneider nói. "Cô vợ muốn anh ta ở bên cạnh trong bệnh viện."

Schneider trải bản thi công sân nhà Escobar ra bàn với hình chụp cái hố dưới chân tường chắn sóng được khôi phục từ máy ảnh của Antonio.

Hopper có ảnh chụp các thiết bị. "Đây là gầu xúc tầm cao với máy cắt thủy lực gắn trên sà lan. Không cần xoay lại vẫn dùng được cần trục. Ta có tời kéo thủy lực tải trọng năm mươi tấn. Ta sẽ lôi được cái tủ ra."

"Trong một đợt triều lên."

"Một đợt triều lên là xong. Anh chắc là không muốn bọn tôi quăng đại lên tàu chứ?"

"Tôi muốn anh làm đúng những gì tôi dặn. Để lên sà lan nhỏ. Bọc lưới ràng hàng. Chở đến đây."

Schneider quay sang thuyền phó. "Anh thì chuẩn bị máy nâng. Cho tôi xem anh sẽ để ở đâu."

Họ cùng Thủy thủ trưởng quay lại khoang hàng hóa.

"Trong kia," thuyền phó nói. "Qua cửa hầm chính xuống khoang hàng và bọn tôi để xe đạp che lên. Trên boong thì che cửa bằng một chồng xe đạp khác."

Ngoài kia trên cầu tàu, người trực đêm trông thấy chiếc xe tải bán đồ ăn trưa đang từ đường ven sông tiến đến. Còi xe phát bài "La Cucaracha".

Người trực đêm ôm bụng. Anh ta xì hơi ra mùi bơ. "Tôi phải đi nặng," anh ta bảo. "Quay lại ngay thôi." Anh ta để Flaco một mình trên cầu tàu với cơn mơ màng lãng mạn vừa tan tành, phẩy phẩy tay trước mũi.

Candy lái xe tải bán đồ ăn trưa lên cầu cảng. Chị đậu xe rồi ra ngoài.

Candy mặc quần đùi ngắn với áo cánh buộc ngang hông. Trông thật nóng bỏng.

Chị gọi Flaco ở trên cầu tàu, "Này, tôi có bánh nướng nhồi nóng hổi đây."

"Đúng vậy thật," Flaco tự nhủ.

"Một đô rưỡi cùng Presidente lạnh. Mấy người trong kia thì sao? Tôi biết họ cũng muốn một ít đấy. Một đô rưỡi. Anh cũng có thể mua cho tôi một phần."

Chị đợi một lúc, nhún vai, rồi vào lại xe.

"Cô em mua bia cho chính mình thì sao?" Flaco đang bước xuống ván cầu.

"Mong là bằng tiền của anh," Candy đáp. Chị nhìn ra dấu súng lục hằn lên áo gã. Gã bỏ súng trường lại trên cầu tàu.

Chị mở thùng xe. Đã vơi một nửa. Hai hộp cách nhiệt có món bánh nướng nhồi nóng hổi với bia lạnh, thêm một thùng đá lớn và một bếp nướng bằng khí butane.

Chị khui một chai Presidente đưa cho Flaco. "Muốn tới băng ghế ngồi không? Tôi đem bánh đến cho." Chị đeo giỏ xách lên vai rồi đi lấy thức ăn.

Hai người ngồi trên một băng ghế trên cầu cảng, quay lưng về tàu.

Chị vỗ đùi Flaco. "Khá ngon, phải không nào?"

Flaco đang nhai. "Kèn xe cô em chơi bài 'La Cucaracha', ngộ đấy," gã nhổm nhoàm nói. Gã khó mà nuốt được vì mải nghiêng đầu nhìn xuống áo chị.

Sau lưng hai người, Victor, Cholo và Paco lẻn lên thuyền bằng cầu tàu.

"Cô em rất xinh," Flaco nói. "Cô em còn bán gì nữa? Ta có thể vào trong xe."

Candy đợi cho một thuyền chạy qua. Chị nhìn xuôi ngược trên sông xem còn tàu bè nào mà chẳng thấy gì.

"Cho cô em một lần hít trước còn một trăm đô trả sau," Flaco nói. Gã cho chị xem tờ một trăm đô.

Candy ấn nút khóa trên chìa khóa điện, đèn xe nhấp nháy.

Tiếng hai khẩu MAC-10 dữ dội phát ra từ trên thuyền, đèn lóe sáng qua cửa sổ bên mạn tàu.

Candy bắn Flaco xuyên qua túi xách, găm hai phát vào xương sườn. Chị dí súng vào dưới cánh tay gã bắn thêm hai phát nữa.

Chị nhìn mặt thấy gã chết rồi. Chị bỏ tờ trăm đô vào túi. Candy ném chai và bánh nướng nhồi hắn đang ăn dở với giấy ăn xuống sông.

Một con cá ngoi lên đớp miếng bánh nướng nhồi thịt. Nhạc từ mấy nhà hàng vẳng qua mặt sông. Đang yên đang lành thì một chú lợn biển cùng con nó ngoi lên lấy hơi.

Bên trong tàu chở hàng, Hopper, thuyền phó lẫn Thủy thủ trưởng đều đã chết. Không thấy tăm hơi Mateo.

Hans-Peter Schneider ở dưới bàn, đầu chảy máu. Victor bắn hắn một phát nữa, đạn sượt qua áo khoác với sơ mi Schneider đang mặc, bụi bay tứ tung. Giấy tờ vẫn ở trên bàn. Cholo mò tìm ví của Schneider.

"Đi đi!" Victor nói. "Đi ngay! Đồ chết bằm!"

Victor và Paco chạy ra cầu thang dẫn lên boong. Cholo nấn ná, thèm cái đồng hồ của Schneider. Anh ta đang giật lấy thì bị Schneider bắn. Schneider đứng lên chạy về hướng cầu thang bên hông. Victor và Paco bắn hắn, đạn rít lên qua bề mặt kim loại.

Trên boong, Schneider ngửa ra sau qua thành lan can ngã xuống nước bên mạn tàu. Victor và Paco nổ súng lúc hắn ngụp xuống nước. Họ xuống khoang hàng tìm Cholo.

Victor để tay lên cổ Cholo. "Chết rồi. Thu lại thẻ căn cước đi."

Hai người chạy xuống dốc tàu ra cầu cảng rồi ném mấy khẩu súng ngắn tự động vào một thùng đá lớn.

Mateo đang tẩu thoát bằng xe của Schneider.

"Tài liệu," Candy hỏi. "Tài liệu đâu rồi?" Chị trút vỏ đạn rỗng trong túi xách ra rồi nạp lại cả thoi đạn.

"Tài liệu, mẹ kiếp... đi thôi," Paco nói.

"Chết tiệt. Lấy tài liệu đi. Có chắc là Cholo chết rồi không?"

"Con mẹ nó chứ chị tưởng tôi sẽ bỏ anh ta lại à," Victor đáp.

Candy đóng ổ đạn súng ổ quay. "Đi thôi."

Họ quay lại khoang hàng và nhét đống bản vẽ vào túi xách của Candy. Cặp mắt chết của Cholo đang khô lại. Họ không quay đầu nhìn.

Trên cầu cảng, Paco chạy đến chỗ xe station wagon đậu trên đường, Candy và Victor lái xe tải bán đồ ăn trưa. Họ lái xe đi. Còi hụ xa xa.

Lũ cá dưới cầu có thể cảm nhận chuyến tàu trên cao đến gần. Tàu Tri Rail lăn bánh băng qua trên sông, làm náo động đám sâu bọ ở trên cầu, bọ lấm tấm rơi xuống nước. Cá chực chờ đớp bọ, tạo thành những vòng xoáy trên bề mặt sông phẳng lặng.

« Lùi
Tiến »