Thần thức của Giả Phóng Ca càng nghĩ càng thấy mỹ mãn, càng nghĩ càng nhiều, nhưng lại quên mất việc phải suy xét xem liệu người ta có đồng ý làm đồ đệ của hắn hay không...
Sau một tuần hương, một vòng chiến đấu mới lại bắt đầu.
Lần này, thần thức ấy nhìn với ánh mắt và tâm trạng của một người đang quan sát đồ đệ, thế nên toàn bộ khí thế đều thay đổi hẳn.
Những người khác đương nhiên không biết tâm tư thực sự của thần thức kia, họ còn thấy lạ vì sao lần này hắn không cắt xén thời gian nghỉ ngơi một tuần hương nữa, cũng không lên tiếng châm chọc hay quấy nhiễu gì cả.
Tuy nhiên, tâm trí của mấy người họ rất nhanh đã bị Trương Y Y, người đang giao đấu với khôi lỗi, thu hút toàn bộ, chẳng còn ai rảnh rỗi để suy nghĩ về sự khác lạ của luồng thần thức kia.
Đáng tiếc là, cho đến khi nửa canh giờ của vòng này kết thúc, Trương Y Y vẫn chưa thể đánh bại được Khôi Nhất và Khôi Nhị.
Hy vọng lại một lần nữa thất bại nhưng không khiến mọi người cảm thấy thất vọng, ngược lại, vì lần này Trương Y Y bị đánh ít hơn sáu cái nên họ đã thở phào nhẹ nhõm.
Có tiến bộ đồng nghĩa với việc tiến gần hơn đến thành công, quả nhiên họ không thể dùng tư duy của người thường để hiểu về cô gái chỉ mới có tu vi Trúc Cơ này.
Vòng thứ ba, thế yếu của Trương Y Y ngày càng thu hẹp, lần này không những chỉ bị đánh chưa đầy hai mươi cái, mà trong một lần thử xuất chiêu bất ngờ, cô còn đánh cho Khôi Nhất lảo đảo.
Kết thúc vòng thứ tư, Trương Y Y chỉ bị đánh mười cái, ba lần xuất chiêu trúng Khôi Nhất, suýt chút nữa đã hạ gục được nó.
Vòng thứ năm, sự tiến bộ của Trương Y Y càng rõ rệt hơn, cô đã hoàn toàn có thể nắm bắt tiết tấu trên sân, né tránh những đòn tấn công hiệu quả của Khôi Nhất và Khôi Nhị, thậm chí không còn bị đánh trúng một lần nào nữa.
Vòng thứ sáu, vòng thứ bảy, vòng thứ tám...
Từng vòng từng vòng kiên trì bền bỉ, biểu hiện của Trương Y Y ngày càng kinh ngạc, tâm tính kiên định, năng lực mạnh mẽ, sự tiến bộ thần tốc, hết lần này đến lần khác làm mới nhận thức của mọi người về cô.
Ngay cả thần thức của Giả Phóng Ca cũng kích động đến mức không sao tả xiết, đặc biệt là khi tận mắt chứng kiến vị đồ đệ tương lai của mình đánh bại Khôi Nhất vào đúng khoảnh khắc cuối cùng ở vòng thứ mười, cảm giác kiêu hãnh và tự hào trong lòng hắn trào dâng mãnh liệt.
Đồ đệ như thế này quả nhiên là được thiết kế riêng cho hắn, Giả Phóng Ca hắn chính là phải xứng với một người đồ đệ siêu phàm thoát tục, lợi hại đến mức khiến mọi người phải kinh ngạc như vậy mới được!
Còn Trương Y Y căn bản không hề nhớ mình đã đánh bao nhiêu hiệp, trong mắt cô, giờ đây đây đã chẳng còn là một cuộc chiến thoát thân đơn thuần nữa, hai con khôi lỗi này ngược lại đã trở thành những người bạn tập luyện tốt nhất của cô.
Hết lần này đến lần khác tìm ra vấn đề của bản thân trong chiến đấu để sửa đổi, hết lần này đến lần khác tìm ra điểm yếu của đối thủ để thử nghiệm và tận dụng.
Mỗi lần chiến đấu đều mang lại cho cô thu hoạch cực lớn. Tự bảo vệ, phản kích, vì tìm kiếm cơ hội thành công trong chớp mắt đó, cô không biết đã phải tính toán bao nhiêu chiến lược khác nhau trong đầu, dù chỉ là những khác biệt nhỏ nhặt nhất cũng có thể dẫn đến những kết quả hoàn toàn khác biệt.
Trương Y Y lăn lộn trong thực tế hết lần này đến lần khác, rút kinh nghiệm từ những thất bại liên tiếp, cuối cùng nhanh chóng suy diễn một khả năng nào đó trong đầu rồi biến nó thành hành động, thời gian cần thiết để làm điều đó nhanh đến mức không thể diễn tả bằng lời.
Mà năng lực suy diễn mạnh mẽ này khi dần trở thành một bản năng lại càng trở nên kinh người hơn, trong đối chiến, thậm chí là nơi ranh giới sinh tử, thường sẽ mang lại những lợi ích to lớn không thể tưởng tượng nổi.
Cuối cùng, ở hiệp thứ mười lăm, Trương Y Y đã tích lũy đủ để bùng nổ hoàn toàn, vận dụng lộ trình cơ hội hoàn mỹ nhất, bất ngờ ra đòn trúng đích, trực tiếp đánh ngã Khôi Nhất và Khôi Nhị liên tiếp!
Trận chiến, kết thúc!
Sau khoảnh khắc tĩnh lặng ngắn ngủi là tiếng reo hò bùng nổ, xen lẫn tiếng khóc lóc vì quá đỗi vui mừng của kẻ vô dụng Chu Khánh.
Sự cuồng hỉ ập đến một cách bất ngờ, nhưng lại vô cùng hợp tình hợp lý, nếu không thì thật không xứng đáng với sự kiên trì và nỗ lực bền bỉ suốt mười lăm vòng đơn đả độc đấu của Trương Y Y.
Ngay cả thần thức của Giả Phóng Ca cũng bật cười, hài lòng, đắc ý lại khoái chí, thực sự đã tự đặt mình vào thân phận sư tôn của Trương Y Y, cảm nhận những bất ngờ tràn đầy mà vị đồ đệ tương lai mang lại cho hắn.
"Tốt, tốt, tốt! Nha đầu quả nhiên đã làm được chuyện mà người thường căn bản không thể làm nổi. Bản tiên quả nhiên không nhìn lầm người, đứa trẻ như con đúng là tài năng hiếm có vạn năm mới gặp!"
Một lát sau, vì không cam tâm bị mọi người ngó lơ, đặc biệt là bị vị đồ đệ tương lai ngó lơ, luồng thần thức kia chủ động lên tiếng khen ngợi.
Giọng điệu đó dường như tất cả những gì trước đó chỉ là thử thách mà hắn cố tình đặt ra, là một sự quan sát dành riêng cho Trương Y Y chứ tuyệt đối không phải là làm khó thực sự.
Những lời này cuối cùng cũng khiến Trịnh Hòa và mấy người kia bình tĩnh lại sau cơn cuồng hỉ và phấn khích tột độ.
Họ vô thức nhìn về phía luồng thần thức kia, không hiểu tại sao đối phương không những không tức giận mà còn rộng lượng khen ngợi Trương Y Y như vậy, rốt cuộc là có ý gì.
"Đa tạ tiền bối đã khen ngợi. Nếu vãn bối đã làm được, vậy tiền bối có nên giữ lời hứa, để nhóm chúng con bình an rời đi không?"
Trương Y Y cũng thấy kỳ lạ trước sự thay đổi thái độ đột ngột của thần thức Giả Phóng Ca.
Tuy nhiên, dù phản ứng không giống như tưởng tượng, nhưng quan trọng là giờ họ có thể rời đi rồi.
"Đó là đương nhiên, bản tiên xưa nay nói lời giữ lấy lời. Con đã làm được, đương nhiên có thể cùng đồng bạn rời đi bất cứ lúc nào."
Thần thức đưa ra câu trả lời khẳng định vô cùng hòa nhã, đồng thời đổi giọng: "Bản tiên thấy đứa trẻ như con rất tốt. Tuy bản tiên đã phi thăng lên thượng giới, nhưng vẫn nảy sinh lòng yêu tài, dự định phá lệ thu con làm đồ đệ, đợi đến tương lai con..."
"Dừng dừng dừng, tiền bối phiền người chờ một chút!"
Trương Y Y suýt chút nữa bị nghẹn bởi những lời thần thức Giả Phóng Ca nói, thế nên chưa đợi đối phương nói xong, cô đã trực tiếp ngăn lại: "Đa tạ tiền bối đã coi trọng vãn bối, nhưng vãn bối đã có sư tôn, nên chỉ có thể phụ lòng tốt của tiền bối, không thể bái người làm thầy được."
"Cái gì? Con đã có sư phụ rồi sao?"
Thần thức vừa nghe thấy liền không vui, giọng điệu đầy vẻ bất mãn.
Nhưng nghĩ lại thì lại thấy điều này rất bình thường, dù sao với một người xuất sắc như Trương Y Y, sao có thể không có ai nhìn ra chứ.
Hơn nữa, trong giới tu chân cũng không có quy định cả đời chỉ được bái một sư phụ, đặc biệt là ở những cảnh giới khác nhau, những nơi khác nhau, việc bái sư mới là chuyện hết sức bình thường, chẳng ảnh hưởng gì cả.
"Thôi bỏ đi, có sư phụ thì có sư phụ vậy. Bản tiên cũng không phải là người không nói lý, không yêu cầu con phải đoạn tuyệt quan hệ với sư phụ cũ, dù sao ông ta cũng không ở cùng giới với bản tiên. Nhưng sau này con đã trở thành đệ tử của bản tiên, thì phải lấy truyền thừa của bản tiên làm trọng, làm đầu. Đây cũng là vì tốt cho con thôi, dù sao sư phụ hiện tại của con chắc chắn không bằng bản tiên, nghe lời bản tiên mới không sai được!"
Giả Phóng Ca vô cùng tự luyến, nhưng hắn luôn cảm thấy mình có tư cách đó.
Hắn đã phi thăng thành tiên rồi, sư phụ trước kia của đồ đệ tương lai dù có tạm được đi chăng nữa thì chưa chắc đã có hy vọng phi thăng. Tương lai đợi hắn dạy dỗ đồ đệ này thành tài rồi dẫn dắt nó phi thăng thượng giới, cuối cùng chẳng phải cũng giống như chỉ có mình hắn là sư phụ thôi sao!
Thế nên nghĩ đến đó hắn cũng chẳng còn gì không vui nữa, dù sao chuyện trên thế gian này đâu phải cứ ai đến trước là có quyền quyết định tất cả.