“Xem ra còn phải làm phiền sư huynh thêm một thời gian, đợi khi đệ xuất quan sẽ cùng sư huynh đáp lễ.”
Kiều Sở không hề khách sáo với sư huynh của mình.
Sau khi Hóa Thần lập đạo thành công, trông hắn cũng chẳng khác xưa là mấy, chỉ là tâm thái trở nên tiêu sái, phóng khoáng hơn, quả thực rất hợp với đại đạo của hắn.
Khương Hằng cười tươi rói gật đầu: “Như vậy rất tốt, lần này đệ Hóa Thần lập đạo gây ra động tĩnh quá lớn, trước tiên cứ trầm lắng vài chục năm để người bên ngoài nguội bớt đi là tốt nhất.”
Lời này quả thực không phải nói suông, Kiều Sở đã mở ra tiền lệ lập đạo, dù xét trên phương diện nào đi nữa, hắn cũng sẽ trở thành tâm điểm chú ý nhất trong vài năm tới.
Để tránh những rắc rối không cần thiết, chi bằng cứ trực tiếp bế quan không gặp ai, đợi thời gian trôi qua, khi người trong cuộc không lộ diện, sự quan tâm này cũng sẽ dần lắng xuống.
Kiều Sở đương nhiên hiểu rõ suy tính của sư huynh, hắn cười nói: “Đó chỉ là thứ yếu, chủ yếu là lần này đệ cảm ngộ được rất nhiều điều, biết đâu lại có thể tìm tòi ra một hai thức thần thông pháp thuật tự sáng tạo.”
Đây mới chính là lý do quan trọng nhất khiến hắn quyết định bế quan dài hạn ngay sau đó.
“Tốt, tốt, tốt! Đệ cứ việc bế quan, an tâm bế quan!”
Khương Hằng vừa nghe xong, gương mặt càng thêm rạng rỡ, làm gì còn vẻ điềm tĩnh của một vị Đại Thừa Chân Thánh thường ngày, thậm chí còn vui vẻ hơn cả khi chính ông sáng tạo ra thần thông pháp thuật hay lúc tấn thăng Đại Thừa.
Kiều Sở cũng không chần chừ thêm, hắn giơ tay lấy ra một bình nhỏ Lôi Kiếp Dịch đã mạo hiểm cất giữ khi vượt qua Cửu Cửu Lôi Kiếp đưa cho sư huynh. Tất nhiên, hắn cũng không quên phần của hai vị sư điệt bên cạnh, mỗi người được tặng ba giọt.
Lôi Kiếp Dịch này là bảo vật vô giá, lôi kiếp bình thường căn bản không thể sinh ra... Chỉ khi gặp những loại lôi kiếp cực kỳ đặc biệt và lợi hại mới có cơ hội xuất hiện, mà muốn vừa hấp thụ xong lại còn có thể thu thêm vài giọt cất đi thì lại càng khó hơn lên trời.
Thế mà một kẻ biến thái như Kiều Sở vừa ra tay đã là hơn một bình, có thể thấy trong người hắn còn giữ lại số lượng không hề nhỏ.
Món quà hậu hĩnh của sư đệ khiến Khương Hằng vô cùng hài lòng. Bình Lôi Kiếp Dịch nhỏ trong tay này còn quý giá hơn gấp bội so với túi bảo vật độ kiếp mà ông từng tặng sư đệ trước đó, lần này quả thực là thắng lớn rồi.
“Được rồi, các ngươi đều về đi.”
Khi xoay người, Kiều Sở nhìn về phía Trương Y Y nói thêm một câu: “Tiểu nha đầu phải tu luyện cho tốt, đợi sau khi sư thúc xuất quan sẽ đích thân dẫn ngươi xuống núi lịch luyện, coi như là lời đáp lễ của ta.”
Nói xong, hắn cũng chẳng quan tâm Trương Y Y có nghe hiểu hay không, trực tiếp quay về động phủ bế quan lần nữa.
“Sư phụ, ý của Kiều sư thúc về lời đáp lễ là sao ạ?”
Trương Y Y vẻ mặt đầy nghi hoặc, hoàn toàn không hiểu mình đã làm được việc tốt gì mà xứng đáng để Kiều Sở hứa hẹn như vậy.
Không chỉ đích thân tự xưng là sư thúc, coi như ngầm bảo nàng không cần phải canh cánh trong lòng về chuyện nàng từng chọn sư phụ khác, mà còn chủ động đề nghị đáp lễ.
Đối với Kiều Sở mà nói, chuyện này không hề dễ dàng, cũng khó trách nàng hoàn toàn không nghĩ thông suốt.
Trương Y Y không rõ, nhưng Khương Hằng lại hiểu hơn ai hết.
“Lần này sư thúc con có thể thuận lợi lập đạo, chuyện con chọn sư phụ vô tình đã kích hoạt cơ duyên giúp hắn hoàn thiện bước cuối cùng.”
Ông cười nói: “Đây là nhân quả giữa hai người, hắn muốn đáp lễ là chuyện đương nhiên, con cứ an tâm nhận lấy là được.”
Ông không giải thích quá cụ thể mà chỉ điểm qua vài nét, ngụ ý cũng đã đủ rõ ràng.
Sau khi từ Lưu Tùng Phong trở về chỗ ở, Trương Y Y ngồi tĩnh tâm suy ngẫm.
Nàng xâu chuỗi lời cuối cùng của sư phụ với những sự việc khác, sau khi suy đi tính lại, không khỏi cảm thấy sống lưng lạnh toát, đồng thời cũng có chút may mắn.
Theo lời sư phụ, nàng chính là cơ duyên giúp Kiều Sở Hóa Thần lập đạo, mà nếu không có cơ duyên này, rất có thể Kiều Sở đã không thể tấn cấp trước khi thọ nguyên cạn kiệt.
Không, không phải là rất có thể, mà là chắc chắn!
Bởi vì trong nguyên tác "Cực Phẩm Tiên Kiều", căn bản không hề có đất diễn cho Kiều Sở, thậm chí tên tuổi cũng hiếm khi được nhắc tới, càng không có màn Hóa Thần lập đạo đặc biệt, chấn động tâm can như ngày hôm nay.
Vì Trương Y Y trong sách đã chết ngay từ ngày nhập tông, vậy thì cơ duyên giúp Kiều Sở Hóa Thần lập đạo thành công tự nhiên cũng không còn.
Không có cơ duyên đó, kẻ quá mức chấp niệm như Kiều Sở chắc hẳn đã không đổi sang đạo khác trong vài chục năm cuối đời, mà thật sự dừng bước ở Nguyên Anh, thân tử đạo tiêu.
Mà nàng sau khi thay thế Trương Y Y, viết lại vận mệnh của nguyên chủ, cũng kéo theo việc thay đổi vận mệnh của những người khác, ví dụ như Kiều Sở!
Như vậy, việc sư phụ bảo nàng cứ an tâm nhận lấy món quà đáp lễ của Kiều sư thúc quả thật không có gì là không ổn cả.
Được rồi, bây giờ nàng quả nhiên đã an tâm hơn nhiều.
---❊ ❖ ❊---
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã ba năm trôi qua.
Trương Y Y nay đã thiếu nữ dậy thì, ba năm trôi qua không để lại dấu vết gì trên gương mặt nàng, ngược lại vóc dáng đã cao lên không ít, cao hơn gần mười centimet so với chiều cao một mét sáu của nàng kiếp trước, điều này khiến nàng vô cùng vui sướng.
Dù chưa Trúc Cơ nhưng tu vi đã đạt đến Luyện Khí đại viên mãn, tiến triển trong việc tôi thể và kiếm thuật càng kinh người hơn. Với chiến lực hiện tại, việc vượt cấp đấu với một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ cũng không thành vấn đề.
Còn tại Nội Nhất Phong, Kiều sư thúc vẫn đang bế quan, xem chừng vài năm nữa cũng chưa chắc đã có động tĩnh.
Sư phụ của nàng cũng bắt đầu bế tiểu quan từ một tháng trước, theo kế hoạch ít nhất cũng phải mất ba đến năm tháng nữa.
Nhị sư huynh vẫn còn ở bên ngoài lịch luyện chưa về tông, còn nàng là tiểu sư muội, tu vi lại quá thấp, nên mọi việc lớn nhỏ trong mạch của họ giờ đây đều do đại sư huynh Vô Cực quyết định.
“Đại sư huynh, muội muốn đi Vạn Trạch Sơn một chuyến.”
Đã gần một năm không bước chân ra khỏi sơn môn, Trương Y Y dự định đến Vạn Trạch Sơn thử kiếm, nên đặc biệt đến xin phép đại sư huynh.
Mặc dù hiện tại vẫn chưa thể tiến sâu vào trung tâm Vạn Trạch Sơn, nhưng so với ba năm trước, nàng đã dám đi xa hơn nhiều. Ngoài việc thực lực tăng tiến, còn vì nàng có vô số lá bùa bảo mệnh do sư phụ và sư huynh ban cho.
“Vạn Trạch Sơn để hôm khác đi, sư huynh có chuyện quan trọng khác cần bàn với muội.”
Vô Cực đang định đi tìm người, không ngờ tiểu sư muội đã tự mình chạy tới: “Sư muội đã từng nghe nói đến Lạc Tiên Hà chưa?”
Lạc Tiên Hà không phải là một con sông thực sự, mà là một bí cảnh vô cùng đặc biệt, cứ chín trăm năm lại tự động mở ra một lần, thời gian cụ thể không cố định, mỗi lần mở kéo dài nửa tháng.
Bí cảnh này không có bất kỳ linh dược hay linh thảo nào, trái lại còn vô cùng hung hiểm, đại đa số những người đi vào đều bỏ mạng tại đó, kẻ có thể bình an trở ra chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Sau khi Trương Y Y vào Nội Nhất Phong, nhờ thân phận là đệ tử thân truyền của Đại Thừa, nàng mới có cơ hội lật xem không ít bí mật trong tầng hai của Tàng Kinh Các, từ đó biết được nhiều điều về thế giới này mà trước đây chưa từng hay biết, Lạc Tiên Hà chính là một trong số đó.
“Muội từng nghe qua, nghe đồn cứ chín trăm năm lại mở một lần, mỗi lần Lạc Tiên Hà xuất hiện đều sẽ có một món tiên khí, nhưng chỉ những người có tu vi Trúc Cơ trở xuống mới được phép đi vào, ai có duyên mới có thể nhận được tiên khí đó và mang nó ra ngoài.”
Nàng nói sơ qua về những gì mình biết về bí cảnh Lạc Tiên Hà, đồng thời hỏi: “Đại sư huynh, thật sự có người từng mang được tiên khí từ trong đó ra ngoài sao?”