Cấm Đình

Lượt đọc: 2155 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193-194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216
Tiến »
Chương 143
143: lễ mừng

❊ ❊ ❊

Ngày thứ ba sau khi Võ Hoàng đăng cơ, là lễ mừng vụ mùa của bá tánh Thần Đô.

Theo lệ, Thái Bình sẽ tham dự lễ mừng lần này.

Lễ mừng được tổ chức tại ngoại ô Thần Đô, từng đống rơm rạ vàng rợp vây quanh, ở giữa đặt tế đàn.

Chạng vạng hôm nay, công chúa sẽ tự tay châm lửa đốt phù triện, rồi quăng vào chậu than, thành tâm cầu nguyện, xin năm sau lại cho Thần Đô một năm được mùa.

Sáng sớm, Thái Bình liền đến Thanh Trì tắm gội thay y phục, thay một bộ cung bào hoa lệ, sau khi dùng xong ngọ thiện, liền đến vùng ngoại ô cùng dân chúng chúc mừng năm được mùa.

Nàng mới vừa ăn hai muỗng cháo Cam Lộ, đã thấy Lý Lăng vội vã chạy đến từ bên ngoài.

“Chuyện gì?” Thái Bình lười biếng hỏi.

Lý Lăng nhìn nhìn trái phải, Xuân Hạ thức thời mang các cung nhân rời khỏi điện.

“Đêm nay, có bẫy.” Lý Lăng chắp tay nhất bái với Thái Bình, nói ngắn gọn, “Có người xếp bảy tên quan nhỏ vào trong bá tánh.”

“Ha.” Thái Bình cười lạnh, cầm dao nhỏ cắt một khối thịt thỏ, “Muốn chứng thực bổn cung đói bụng ăn quàng, trải qua một đêm với bảy thiếu niên lang sao?” Khi nói chuyện, nàng để thịt thỏ sát vào môi, cắn một ngụm nho nhỏ, tinh tế thưởng thức, “Ai nghĩ ra chủ ý ngu ngốc như vậy, Ngụy Vương hay là Lương Vương?”

Từ khi Võ Chiếu đăng cơ, phong thưởng cho con cháu Võ thị rất nhiều, Võ Thừa Tự phong làm Ngụy Vương, Võ Tam Tư phong làm Lương Vương, phò mã Võ Du Kỵ cũng phong thành Định Vương.

Ngược lại, Lý Hiển cùng Lý Đán ngoại trừ sửa lại họ Võ, toàn bộ đều hạ xuống thành hoàng tử, các hoàng tôn ban đầu được phong thưởng vương tước toàn bộ đều hạ xuống một bậc, đều thành quận vương.

Một nhà Lý Hiển đều bị cấm ở Phòng Châu, ba hài tử Vi Diễm sinh sau đều là nữ nhi, cho nên sau khi tôn nhi Trọng Chiếu vì tránh tên của vua mà sửa thành Trọng Nhuận, Võ Hoàng liền để đích tử duy nhất này của Lý Hiển hầu hạ dưới gối hai người, thể hiện Thiên ân bao la.

Dưới trướng hoàng tử Lý Đán có sáu nhi tử, ngoại trừ đích tử Lý Thành Khí lưu lại dưới gối hắn, nhi tử khác đều phải đi đến đất phong của mỗi người, tách ra để quản chế, ngăn ngừa mấy huynh đệ này đến tuổi trưởng thành, liên thủ gây ra sóng gió gì ở Thần Đô.

Chỉ là, hơn một tháng nữa sẽ bắt đầu mùa Đông.

Võ Hoàng niệm tình mấy tôn nhi tuổi còn nhỏ, đất phong lại xa, liền hạ chỉ ban ân thưởng, cho phép bọn họ sau đầu Xuân mới lên đường.

Lý Lăng đáp đúng sự thật: “Lương Vương.”

Thái Bình cười khẽ, “Có điều bổn cung đã đáp ứng với Uyển Nhi rồi, tạm thời không động đến hắn, cho nên món nợ này, tính ở trên người Ngụy Vương trước là được.” Nói xong, Thái Bình bỗng nhiên không muốn ăn nữa, đứng dậy đến gần Lý Lăng, giơ tay đặt lên vai hắn, “Hai việc này, nếu làm tốt, ngày nào đó thành chuyện, bổn cung sẽ phong ngươi làm Đại Tướng Quân.”

Lý Lăng sợ hãi ôm quyền cúi đầu, “Đều nghe điện hạ phân phó!”

“Thứ nhất, đêm nay âm thầm bảo vệ tốt bổn cung.” Thái Bình ghé đến gần tai Lý Lăng, thanh âm cực nhỏ, “Thứ hai, cố ý thả một tên quan nhỏ chạy thoát, thu thập bắt hắn nghe lời, lại đưa về để hắn cắn lại Ngụy Vương.”

Vành tai Lý Lăng nháy mắt nóng ran, hắn hé miệng liền lắp bắp, “Vâng…… Vâng!”

Thái Bình vừa lòng cười, “Đi xuống đi.”

Lý Lăng lĩnh mệnh lui ra, Thái Bình gọi Xuân Hạ tiến vào, “Xuân Hạ, đến phủ phò mã một chuyến, nói là ý của bổn cung, mời hắn bồi bổn cung hoàn thành lễ mừng mùa vụ hôm nay.”

Xuân Hạ ngẩn ra một chút, “A?”

“Đi làm việc, đừng thất thần.” Thái Bình không thể nói rõ ngay, liền thúc giục Xuân Hạ mau đi làm việc.

Xuân Hạ chỉ phải vâng theo.

Chờ Xuân Hạ trở về từ phủ phò mã, Thái Bình mệnh nàng đi chuẩn bị xe ngựa, liền cùng nhau khởi hành đến vùng ngoại ô.

Lúc đó còn nửa canh giờ mới đến hoàng hôn, nhưng các bá tánh đã sớm cao hứng tụ tập ở hiện trường lễ mừng.

Bọn họ thấy xa giá của công chúa dừng lại, liền kích động đến đón, nhao nhao quỳ xuống đất cung kính mời công chúa xuống xe.

Thái Bình để Xuân Hạ đỡ xuống xe ngựa, ra hiệu cho các bá tánh đứng dậy, cười nói: “Hôm nay không cần đa lễ.”

Nhờ ơn của Thái Bình, một năm này nhóm nông dân cuối cùng cũng có chút tích cóp, không giống như lúc trước nữa, mỗi tháng đều như trứng chọi đá, mỗi ngày trôi qua đều thấp thỏm lo âu.

Thêm cả Thái Bình từ trước đến nay thân thiện, cho nên nhóm nông dân vô cùng yêu thích vị công chúa này, cũng vô cùng kính trọng.

Thiên hạ này ai làm hoàng đế, kỳ thật bọn họ cũng không để ý, để ý chỉ là điện hạ có thể luôn ban ơn cho bọn họ như vậy hay không, làm cho cuộc sống của bọn họ một ngày lại tốt hơn một ngày là tốt rồi.

Dân tâm như giọt nước, chỉ cần nước tụ thành sông, đợi đến một ngày trăm sông đổ về một biển, đó chính là lúc Thái Bình có được danh chính ngôn thuận.

Trong ngoài Thần Đô, nông dân đồng lòng.

Ở lưu vực Lạc Thủy, thậm chí châu phủ trong phạm vi trăm dặm ở Hoàng Hà, cũng được Thái Bình chiếu cố.

Nàng phụ trách Công Bộ, không đơn thuần chỉ coi trọng việc đồng áng, cũng coi trọng thuỷ lợi.

Năm xưa mỗi lần mưa to, Hoàng Hà liền có nguy cơ vỡ đê, Thái Bình thường xuyên tự mình dẫn một đội vệ sĩ tuần tra lưu vực con sông này, mỗi khi gặp đê đập, liền mệnh thợ thủ công cẩn thận kiểm tra, mỗi khi dòng nước chảy xiết, liền nghĩ cách mở kênh chuyển hướng, kể từ đó, mùa mưa năm nay các bá tánh ở châu phủ trong phạm vi trăm dặm đều cực kỳ an toàn.

Chỉ vì mưa to không ngừng nửa tháng, cũng không thấy mực nước ở mấy nhánh sông này dâng tràn.

Coi trọng nông nghiệp, phát triển thương nghiệp, khai thông kênh mương làm lợi cho dân, mỗi một chuyện đều chạm đúng chỗ bá tánh cần nhất, đây chính là điều dân tâm mong cầu.

Mới đầu còn cảm thấy công chúa mỏng manh yếu nhược, nhất định cũng giống Đông Quan thượng thư lúc trước, chẳng qua chỉ có hư danh mà thôi, không nghĩ tới Trấn Quốc Công Chúa thật sự làm nên chuyện, mọi mặt chu đáo, không có một lỗ hổng.

Thậm chí, nàng gặp phải quan lại ngồi không ăn bám trên đường, nói hạ chức liền hạ chức, sấm rền gió cuốn, ngắn ngủi một năm, đã chỉnh đốn Công Bộ ngay ngắn trật tự.

Mỗi người ở các bộ làm đúng phận sự, tận dụng hết khả năm.

Một năm này, Công Bộ làm tốt nhiều nhiệm vụ, ước chừng tốt hơn năm ngoái ba phần, nhân số quan viên lại chỉ bằng một phần ba lúc trước.

Đây là quyền mà Võ Hoàng cho Thái Bình, cũng là thể diện mà Thái Bình đem về cho Võ Hoàng.

Ai nói công chúa không thể giống như hoàng tử cai trị địa phương, Thái Bình làm cũng không kém hơn nam nhi một chút, thậm chí mỗi một chuyện đều làm rất tốt.

Người lớn thích công chúa, trẻ nhỏ càng thích công chúa.

Nghe thấy công chúa nói “Hôm nay không cần đa lễ”, liền có hai đứa bé cầm hồ lô đường đến gần công chúa, cười hì hì đưa hồ lô đường cho nàng, “Điện hạ, mời người ăn.”

Thái Bình mỉm cười ngồi xổm xuống, cao ngang với mấy đứa nhỏ, sờ sờ đầu đám trẻ, “Ai đã làm hồ lô đường này?”

“Do a nương nhà ta làm!” Hai đứa bé cực kỳ đắc ý, lại không hẹn mà cùng mà nói lên những lời này.

Người lớn hiểu được lễ nghĩa vội vàng tiến lên dắt mấy đứa nhỏ về, nghiêm túc giáo huấn, “Điện hạ đã có ngự thiện hầu hạ, hồ lô đường này, không thể để điện hạ ăn.”

“Ai nói bổn cung không thể ăn?” Thái Bình cười to, chậm rãi đứng lên, “Hôm nay đã là chung vui cùng mọi người, tự nhiên các ngươi ăn cái gì, bổn cung sẽ ăn cái đó.” Vừa nói, liền ra hiệu cho Xuân Hạ nhận lấy hồ lô đường trước, “Xuân Hạ, thu lại cho bổn cung trước đã, đêm nay bổn cung trở về sẽ chậm rãi thưởng thức.”

Nếu là ngày thường, chỉ cần Xuân Hạ ăn trước một viên, Thái Bình liền có thể an tâm nếm thử một viên.

Nhưng hôm nay không giống vậy, nàng biết Võ Tam Tư đang giăng bẫy chờ nàng nhảy vào, những món ăn này cần phải cẩn thận vạn phần.

“Vâng.” Xuân Hạ tiến lên, nhận lấy hồ lô đường.

Đứa nhỏ cao hứng muốn hỏng rồi, nhảy nhót vỗ tay nói: “Điện hạ thích! Ha ha!”

“Phò mã tới!”

Trong đám người không biết là ai nói câu này, mọi người liền nhao nhao dõi mắt về phía phò mã Võ Du Kỵ ngồi trên hắc mã —— hôm nay hắn xuyên một bộ viên khâm bào sam đỏ rực, đai ngọc trên eo dưới ánh mặt trời lộ ra một mạt sắc lạnh.

Có lẽ sau khi làm cha, cả người liền sẽ trầm ổn hơn nhiều.

Thái Bình lặng lẽ xem biến hóa của hắn trong đáy mắt, hắn không còn lỗ mãng đòi hỏi, ngược lại thêm vài phần phong thái quân tử, cảm giác chán ghét của nàng đối với hắn lúc trước bất giác cũng tan đi không ít.

Võ Du Kỵ liếc mắt một cái liền nhìn thấy công chúa minh diễm bên trong đám người, tiếng lòng hắn khẽ run, sau khi xoay người xuống ngựa, đưa dây cương cho gã sai vặt phía sau, liền đi đến chỗ Thái Bình.

“Điện hạ.” Võ Du Kỵ biết đúng mực, cách Thái Bình một bước liền ngừng lại, cung kính chắp tay nhất bái với Thái Bình.

“Phò mã không cần đa lễ.” Thái Bình lại chủ động phủ lên mu bàn tay hắn, thuận thế nắm tay hắn, cùng nhau đi vào giữa bá tánh, “Hôm nay ngươi và ta cùng nhau cầu phúc, làm thật tốt lễ mừng này.”

Trước mặt người khác, điện hạ luôn dịu dàng như nước.

Cũng chỉ có thời điểm này, Võ Du Kỵ mới có thể có được một vài ôn nhu của điện hạ.

Hắn cay đắng mím môi, có thể có được một ít cũng tốt rồi, có lẽ ngày nào đó điện hạ sẽ phát hiện ra hắn tốt chăng?

Điện hạ đã bớt cảnh giác với hắn, ít nhất điểm này Võ Du Kỵ cảm nhận được.

Hắn càng quân tử với Thái Bình, trước mặt người khác Thái Bình liền càng thân cận với hắn, hắn đã biết được phương pháp, cho nên ở trước mặt người khác hắn cũng tự đắc vui vẻ hưởng thụ dịu dàng thắm thiết hiếm có của công chúa.

Võ Du Kỵ xem như kẻ tuấn tú nhất trong đám con cháu Võ thị.

Hiện giờ cùng công chúa nắm tay đứng đó, một người oai hùng, một người tươi đẹp, các bá tánh chỉ nói đây là một đôi trời đất tạo nên.

Hôm nay một màn này sẽ biến thành mật tin được nhét vào trong tráp đồng, rất nhanh sẽ lọt vào mắt của a nương.

A nương càng cao hứng, Thái Bình sẽ càng được a nương yêu thích.

Điều duy nhất Thái Bình lo lắng chính là Uyển Nhi, nàng ấy nhìn thấy bức mật tin này, lần sau lúc gặp mặt riêng tư, không biết có toát ra một chút ghen tuông hay không? Nghĩ đến đây, Thái Bình yên lặng cười cười, lại có vài phần sung sướng vì trả thù được.

Trên đời không chỉ có một mình Uyển Nhi sẽ ghen, đường đường là công chúa như nàng cũng sẽ.

Lý Lăng thu thập tình báo từ các phủ, chỉ cần tới chỗ Võ Tam Tư, liền sẽ nghe thấy tên Uyển Nhi.

Hôm nay là Võ Tam Tư tìm mấy quyển thi văn đưa qua, ngày mai là Uyển Nhi trả cho Võ Tam Tư mấy quyển thoại bản.

Đúng vậy, rõ ràng biết là phùng tràng tác hí, nhưng chuyện ghen tuông cũng không phải do các nàng khống chế.

Càng để ý, liền càng dễ dàng ghen tuông.

Ai bảo nàng cùng nàng ấy là người đặt ở đầu quả tim lẫn nhau chứ?

Bên này Thái Bình cùng Võ Du Kỵ trò chuyện cùng các bá tánh một lát, Xuân Hạ nhìn thoáng qua sắc trời, hiện nay đã gần đến hoàng hôn, nàng nhắc nhở Thái Bình, “Điện hạ, giờ lành tới rồi.”

Thái Bình cười cười, “Vậy bắt đầu lễ mừng thôi.” Lúc nói chuyện, nàng nhìn lướt qua trong đám người, xác thật có rất nhiều gương mặt tuấn tiếu.

Nông dân quán xuyến việc nhà nông, màu da rám nắng thô ráp, quan nhỏ trắng trẻo non nớt, có che giấu cỡ nào cũng có sẽ chút bất đồng với nhóm nông dân bên cạnh.

Võ Tam Tư ơi Võ Tam Tư, chọn cho bổn cung toàn dưa vẹo táo nứt thế này, thật là không có một kẻ làm cho bổn cung vừa mắt.

Trong lòng Thái Bình âm thầm trào phúng Võ Tam Tư, trên mặt lại cười như gió Xuân tháng Ba, ấm áp lại dịu dàng.

Võ Du Kỵ nghĩ, hôm nay tâm tình của điện hạ nhất định rất tốt, cho nên mới có thể thân cận với hắn như vậy.

Các bá tánh vây quanh tế đàn vài vòng, quỳ trên mặt đất, nhìn công chúa cùng phò mã sóng vai châm lửa đốt phù triện, thả vào chậu than, thành tâm cầu nguyện.

Phù triện dần dần hóa thành tro tàn trong chậu, kết thúc buổi lễ cầu nguyện, Thái Bình nói xong lời chúc phúc, các bá tánh cao hứng hô vang, “Năm sau bội thu, ngũ cốc được mùa.”

Trong khoảng thời gian ngắn, mọi người đều vui mừng.

Dựa vào lệ thường, bá tánh ở chỗ này đem rượu ngũ cốc ủ lâu năm ra, vui vẻ ca hát nâng ly nửa canh giờ, sau đó trước khi đến canh giờ cấm đi lại, ai về nhà nấy.

Trong tiếng reo vui mừng, Võ Du Kỵ chỉ cảm thấy bên tai nóng lên, liền nghe thấy Thái Bình nói nhỏ, “Phò mã, hôm nay cao hứng, cùng bổn cung uống mấy ly.”

_____

Chú giải

Phù triện: bùa cầu may

Thoại bản: tiểu thuyết có chương, hồi

Phùng tràng tác hí: gặp đúng dịp thì diễn.

Bách Hợp, Trọng Sinh, Cung Đấu, Cổ Đại
Sưu tầm
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193-194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216
Tiến »