Cấm Đình

Lượt đọc: 2118 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193-194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216
Tiến »
Chương 140
140: tư hình

❊ ❊ ❊

Mấy ngày sau, sau khi Võ Hậu quở trách Võ Ý Tông xâm chiếm ruộng đất, tống cổ Võ Ý Tông đến Lâm Tri làm thứ sử.

Bấy giờ đã là mùa Thu, vụ mùa ở Lạc Dương bội thu, chuyện Thái Bình cùng người dân lao động được trong ngoài Lạc Dương khen ngợi không dứt.

Đầu tháng Chín, Thái Bình khó có được một lần tuyên triệu phò mã Võ Du Kỵ về phủ vào ngày hội Trùng Dương.

Chỉ là Võ Hậu cũng không biết, cái gọi là phu thê xum họp ngày hội Trùng Dương, kỳ thật là Võ Du Kỵ cùng Mai thị.

Ngày hôm đó, là sinh nhật của đích tử nhà bọn họ, đứa bé trời sinh phấn phấn nộn nộn, lúc nào cũng híp mắt ngủ, cực ít khi khóc thút thít.

Thái Bình ban tên cho đứa nhỏ này, gọi là Bình An.

Nàng hy vọng đứa nhỏ này có thể bình bình an an lớn lên, chờ thời cơ chín muồi, Thái Bình sẽ cho hắn một danh phận nên có.

Lần này gặp lại Võ Du Kỵ, Uyển Nhi phát giác sự lỗ mãng trên người hắn đã thu liễm rất nhiều, thậm chí lúc nhìn về phía Thái Bình, không cam lòng trong đáy mắt cũng giảm đi rất nhiều.

Những thay đổi này hẳn là chuyện tốt, nhưng đối với Uyển Nhi mà nói, nàng vẫn không có cách nào có nửa điểm hảo cảm với Võ Du Kỵ.

Có lẽ, chờ việc hắn cùng Thái Bình hòa ly được công bố với thiên hạ, có lẽ khi đó Uyển Nhi sẽ bớt chán ghét hắn một chút.

Sau ngày Trùng Dương, Thái Bình đặc biệt cho phép Võ Du Kỵ, mỗi tháng có thể về phủ năm ngày, nhưng tuyệt đối không được phép qua đêm trong phủ.

Võ Hậu nghe được tin tức, càng cảm thấy vui mừng, Thái Bình nguyện ý triệu phò mã hồi phủ, đủ thấy quan hệ giữa nàng cùng Võ Du Kỵ có thể vun đắp.

Võ Hậu cũng biết tính tình của Thái Bình, nữ nhi này càng ép buộc càng chống đối, chi bằng nhắm mắt làm ngơ, nếu có khởi đầu tốt, Võ Hậu chỉ chờ mong Thái Bình điều dưỡng thân thể khoẻ mạnh, cho nàng một hoàng tôn chờ đợi đã lâu.

Từ khi Thái Bình tiếp quản Công Bộ tới nay, sổ sách rõ ràng, quản lý có trật tự, làm rất nhiều việc có lợi cho dân.

Những việc này truyền tới tai Võ Hậu, nàng chỉ cười cười nhàn nhạt, "Còn phải rèn thêm, mới thành vũ khí tốt." Tươi cười tuy nhạt, biểu tình lại hãnh diện.

Thái Bình thật sự xử lý rất tốt, ưu tú hơn nhiều so với mấy chất nhi không nên thân kia.

Võ Hậu nhấc bút son lên, mới vừa phê hai chữ trên tấu chương, bỗng nhiên mở miệng, "Uyển Nhi cũng nên trở lại rồi." Vừa nói, nàng giương mắt nhìn thoáng qua sắc trời ngoài điện, "Lại thêm hai ngày, sẽ là Mùng Một tháng Giêng, sau khi đại tế, gọi nàng trở về làm việc đi."

Thái Bình làm việc thoả đáng như thế, chỉ sợ không thể thiếu chỉ điểm của Uyển Nhi.

Chỉ là, rốt cuộc con đường này cũng phải tự mình đi, ai cũng không thể đi cùng ai cả đời.

Nàng ngược lại muốn nhìn xem, rời khỏi Uyển Nhi, Thái Bình rốt cuộc có thể có bao nhiêu bản lĩnh?

Xá Địch thị cúi đầu, "Vâng."

Mây đen ngoài điện giăng kín, lác đác vài bông tuyết bay bay.

Bông tuyết nhẹ nhàng rơi xuống, có chút rơi xuống mai hiên, có chút rơi xuống nhụy hoa, có chút......!rơi xuống song cửa sổ tẩm điện trong phủ công chúa, nhanh chóng bị hơi ấm bên trong làm cho tan ra.

Thái Bình ngồi bên kỷ án, sắc mặt tái nhợt, sắc môi cũng nhợt nhạt hơn nhiều so với ngày thường.

Uyển Nhi đóng lại cửa sổ đang khép hờ, bước nhanh đến giá áo, ôm một kiện áo lông cừu lại đây, ôn nhu đắp lên người Thái Bình, dịu dàng nói: "Điện hạ nên nghỉ ngơi sớm một chút."

Mỗi khi đến nguyệt sự, Thái Bình vẫn phải chịu khổ mấy ngày như vậy.

Đau đến sắc mặt trắng bệch, tay chân lạnh lẽo.

Thái Bình cố nhịn cơn đau, ra vẻ thoải mái mà cười cười, "Không sao, sau khi giảm bớt hàn dược, cũng không còn đau nhiều như tháng trước." Nói xong, nàng ra hiệu cho Uyển Nhi ngồi xuống bên cạnh, "Uyển Nhi giúp ta mài mực đi, còn hai trang nữa, là ta chép xong quyển "Đại Vân Kinh" này rồi."

Uyển Nhi đau lòng vì Thái Bình, sau khi ngồi xuống, chua xót nói: "Hai trang cuối cùng, để thần chép dùm điện hạ."

"Như vậy thì không được." Thái Bình quật cường phản bác.

Uyển Nhi bất đắc dĩ, chỉ đành yên lặng giúp Thái Bình mài mực.

Thái Hậu cùng điện hạ, có đôi khi thực sự giống nhau, rõ ràng lén để ý đến đối phương, nhưng biểu đạt ra lại mang theo vài phần ngây thơ.

Ngày ấy tuần tra xong đường sông, Thái Bình trở về liền bắt đầu sao chép "Đại Vân Kinh", tuy nàng chưa nói nguyên do, nhưng Uyển Nhi đã sớm đoán được nàng muốn đưa cho ai.

Nhìn văn tự dưới ngòi bút Thái Bình, mỗi chữ đều đoan chính lại tú lệ, từng nét bút đều ẩn giấu chúc phúc thành kính của Thái Bình đối với Võ Hậu.

Mỗi lần Uyển Nhi trở về thăm mẫu thân Trịnh thị, luôn nhớ đến bộ dáng Thái Bình nghiêm túc sao chép kinh thư.

Mẫu nữ đồng lòng, mặc dù không ở cùng một chỗ, cũng luôn nhớ đến nhau.

Nghĩ đến đây, Uyển Nhi lắc đầu cười khẽ, xê dịch thân thể, ngồi xuống phía sau Thái Bình, hà hơi lên tay, xoa đến khi ấm lên, len vào y phục của Thái Bình, ủ ấm bụng nhỏ cho Thái Bình.

"Nàng như vậy, bổn cung sao chép không nổi nữa." Thái Bình thở dài, nghiêng mặt nhìn về phía Uyển Nhi, biết rõ còn hỏi, "Ai dạy nàng chơi xấu như vậy?"

Uyển Nhi cười nói: "Điện hạ sao chép của điện hạ, ta chỉ muốn giữ ấm cho điện hạ thôi mà." Hơi thở ấm áp của nàng sượt qua tai Thái Bình, ôn nhu đến mức làm cho lòng người xuyến xao.

Ý cười của Thái Bình đậm hơn, "Chỉ ấm một chỗ này cũng không được."

"Tham lam." Uyển Nhi dỗi nói.

Thái Bình gác bút lông xuống, xoay người lại, "Đêm nay ôm ta ngủ."

"Vâng." Uyển Nhi mỉm cười cúi đầu.

"Giờ đi ngủ luôn." Thái Bình nghĩ nghĩ, hai trang còn lại có thể để ngày mai chép tiếp, dù sao cũng kịp.

Uyển Nhi gật đầu, "Ừm." Nói xong, Uyển Nhi liền đỡ Thái Bình dậy, đi đến bên giường, tự tay cởi y phục cởi giày cho nàng ấy, đợi hầu hạ Thái Bình nằm xuống xong, Uyển Nhi cũng cởi bỏ y phục của mình, chui vào trong chăn.

Lạnh......

Tuy Uyển Nhi đã quen với nhiệt độ cơ thể thấp như vậy của Thái Bình, nhưng mỗi lần ôm chặt điện hạ, tim nàng vẫn luôn run lên, đập đến trong lòng chua chát đau khổ.

Thái Bình như mèo con cuộn thân thể lại, chui vào trong lòng Uyển Nhi.

Mặc kệ bên ngoài nàng bá đạo như thế nào, lúc hai người ở cùng một chỗ, nếu nàng không thoải mái liền sẽ dính người như vậy.

Uyển Nhi siết chặt hai tay, khẽ xoa lưng cho Thái Bình, ôn nhu nói: "Ta ở đây." Chỉ là không biết bên nhau như vậy, Võ Hậu còn cho phép các nàng bao lâu.

"Ừm." Thái Bình thích Uyển Nhi nói ba chữ này, có thể nhiều một ngày liền hay một ngày.

Thái Bình biết, qua năm sau, Đại Đường sẽ nghênh đón một thời đại mới.

Trong năm này, a nương sẽ trở thành đệ nhất nữ đế từ xưa đến nay, đổi Đường thành Chu, mở ra một triều đình hồng trang.

Uyển Nhi hẳn phải trở về.

Chỉ có trở lại bên cạnh a nương, Uyển Nhi mới có thể trở lại quỹ đạo của Cân Quắc Tể Tướng.

Nàng ấy có khát vọng của nàng ấy, cũng là con đường nàng ấy nên đi.

Nếu một mực giấu Uyển Nhi ở khuê các để sủng ái, đó chính là bẻ gãy cánh chim của nàng, giam cầm cả thể xác lẫn tinh thần của nàng, để nàng trở thành một nữ tử tầm thường.

Tuy không nỡ, nhưng Thái Bình cần phải buông tay trước.

"Uyển Nhi."

"Ừm."

"Sau đại tế Mùng Một tháng Giêng, giúp ta đưa "Đại Vân Kinh" cho a nương." Khi nói những lời này, Thái Bình nắm chặt cổ áo nội thường của Uyển Nhi, sợ nàng hiểu lầm cái gì, "Ta chỉ là......!ừm!"

Uyển Nhi đột nhiên hôn Thái Bình, nuốt xuống toàn bộ câu nói kế tiếp của nàng ấy.

Nàng làm sao không hiểu tâm ý của điện hạ, đây chính là điểm đáng quý nhất của Thái Bình.

Điện hạ sủng nàng, cũng dung túng nàng, yêu nàng, cũng kính trọng nàng, xem nàng là một người trong lòng thực sự.

Quân vương trên đời, có ai chân chính xem nữ tử hậu cung là người để yêu thương? Thích, thì là ái phi, không yêu, sẽ là tiện nhân.

Đời trước nàng ở trong cung mấy chục năm, những việc này nghe qua quá nhiều, cũng xem qua quá nhiều.

Nói trắng ra là, nữ nhân của quân vương chẳng qua chỉ là chó mèo được quân vương sủng ái mà thôi, thậm chí có chút còn không bằng chó mèo.

Thái Bình đột nhiên tránh khỏi môi hôn của Uyển Nhi, hô hấp hơi trầm xuống, cảnh cáo: "Biết rõ bổn cung có nguyệt sự, nàng còn trêu chọc bổn cung."

Uyển Nhi cười cười, nhìn cánh môi Thái Bình bị mút đến sưng đỏ, không biết thoả mãn mà lại nghiêng người đến, giảo biện: "Thần......!không có."

Thái Bình chợt xoay người, đè Uyển Nhi xuống dưới thân, chụp lấy cổ tay nàng ấy giơ cao khỏi đầu, ấn ở trên gối.

Hai tròng mắt của nàng ửng đỏ, giọng nói dường như bị cái gì làm cho khàn khàn, "Không có?"

Rõ ràng là có!

Quả thật Uyển Nhi vốn dĩ không có, nhưng nhìn thấy bộ dáng Thái Bình động tình, lần này thật sự có.

"Điện hạ buông lỏng tay trước đã."

"Không buông."

Thái Bình biết, nếu nàng buông lỏng tay, Uyển Nhi chắc chắn có hậu chiêu.

"Thả lỏng một chút, được không?"

Thanh âm của Uyển Nhi nhu nhược động lòng người, giống như một thanh đao nhỏ mềm mỏng, dễ như trở bàn tay mà chặt đứt mọi phòng bị của Thái Bình, một kích làm nàng tán loạn.

Tim Thái Bình đã sớm tê dại, đôi tay khẽ nhấc lên, liền bị Uyển Nhi xoay người áp xuống.

Tóc đen hai người quấn quít lấy nhau, không thể chia lìa.

Uyển Nhi ngồi trên eo Thái Bình, từ trên cao liếc nhìn công chúa, khóe mắt nhiễm một mạt mị hoặc, "Đêm nay, điện hạ chính là điện hạ." Những quang cảnh tự do cuối cùng, nàng chỉ nghĩ tạm thời buông hết những quy củ đó, tuỳ thích làm điều mình muốn, cùng điện hạ vượt qua.

"Thật......" Thái Bình nhìn lên Uyển Nhi, ý vị sâu xa mà nói, "To gan."

"Điện hạ không phải đã sớm biết rồi sao?" Uyển Nhi khẽ mở miệng, "Thần cả gan, mời điện hạ làm thần tử dưới váy của thần."

Thái Bình chỉ cảm thấy bị cái gì hung hăng đâm vào ngực, làm cõi lòng nàng bang bang nhảy lên.

Nàng giữ lấy eo Uyển Nhi, nhẹ nhàng vén vạt y phục của nàng ấy lên, cười nói: "Vâng."

Thái Bình bỗng nhiên đã hiểu, vì sao trên đời sẽ có quân vương tham lam nữ sắc, cho nên không tảo triều.

Uyển Nhi, chính là sắc đẹp mà cuộc đời này nàng khó có thể kháng cự.

Trận tuyết bên ngoài tẩm điện càng rơi càng lớn, đập vào song cửa sổ, sàn sạt rung động.

Bông tuyết bay vào trong điện dần dần tan ra trên mặt đất, giống như đóa mai đỏ được điện hạ tinh tế thưởng thức, hóa thành xuân thủy uốn lượn.

Sáng sớm ngày thứ hai, Xá Địch thị tới phủ, thông báo khẩu dụ của Võ Hậu xong, liền hồi cung phục mệnh.

Thái Bình ôm bình giữ ấm nhìn Uyển Nhi, nghiêm túc hỏi: "Nàng cũng liệu trước?"

"Điện hạ cũng giống vậy, không phải sao?" Uyển Nhi mỉm cười trả lời.

Tuy Thái Bình biết sẽ có ngày hôm nay, nhưng ngày này thật sự đến, nàng vẫn luyến tiếc.

Uyển Nhi nhìn thấy Thái Bình lộ ra đau lòng, dỗ dành: "Thần có chiến trường của thần, điện hạ cũng biết mà."

"Biết." Thái Bình cúi đầu nắm tay Uyển Nhi, "Ngày mai trở về, cần phải cẩn thận mọi chuyện."

"Ừm." Uyển Nhi nắm thật chặt tay Thái Bình, "Thần không ở bên cạnh điện hạ, điện hạ cũng phải cẩn thận mọi chuyện." Sở dĩ nàng muốn trở về, không đơn giản chỉ vì trở lại quỹ đạo, còn bởi vì mấy tháng qua Võ Thừa Tự cùng Võ Tam Tư cấu kết làm việc xấu lại an tĩnh lâu như vậy, nàng ẩn ẩn cảm thấy, hai người này nhất định giấu giếm ám chiêu gì.

Chỉ có trở lại bên cạnh Võ Hậu, mới có cơ hội tiếp xúc với Võ Tam Tư.

Với hiểu biết của nàng đối với Võ Tam Tư ở đời trước, nàng có chín phần nắm được người này.

Biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng.

Huống hồ, nhát đao đầu tiên mà nàng mưu tính cho Thái Bình, cần phải mượn tay Võ Thừa Tự chém xuống.

Nếu vẫn luôn ở bên cạnh Thái Bình, uy lực của một đao này sẽ nhỏ đi rất nhiều.

"Điện hạ." Uyển Nhi nghĩ đến đây, trịnh trọng lên tiếng, "Sau khi thần hồi cung, cho dù điện hạ nghe được lời đồn gì về thần, chỉ mong điện hạ một chữ cũng đừng tin."

Thái Bình nhíu mày, "Nàng muốn làm cái gì?"

Uyển Nhi trả lời đúng sự thật, "Thần muốn mượn sức Võ Tam Tư."

Sắc mặt Thái Bình trầm xuống, "Không được!"

Uyển Nhi nói thêm, "Đây là bước đầu tiên trên đế nghiệp của điện hạ, thần cần phải đi một bước này!"

Hô hấp của Thái Bình càng trầm, "Nếu nàng lui tới với hắn càng nhiều, những lời đồn đãi vớ vẩn đó nhất định dơ bẩn vô cùng." Đời trước Thái Bình đã cực kỳ hận những lời đồn này.

Uyển Nhi mỉm cười, "Không vào địa ngục, sao cầu chính quả?"

Thái Bình siết chặt ngón tay, gắt gao nắm tay Uyển Nhi, những lời khuyên bảo trằn trọc trong cổ họng, nàng biết cho dù nàng nói ra, Uyển Nhi cũng sẽ không nghe.

Chuyện Uyển Nhi đã quyết định, đời trước Thái Bình có khuyên cũng không được.

"Đừng sợ." Uyển Nhi hôn hôn lên mặt Thái Bình, chân thành tha thiết mà nói: "Chỉ cần điện hạ tin ta."

"Tất nhiên là ta tin nàng, chỉ là không tin được Võ Tam Tư mà thôi!" Thái Bình quay mặt qua chỗ khác, dường như hơi giận, thậm chí trong ngữ khí còn lộ ra một tia chua xót.

Uyển Nhi ôm lấy gương mặt Thái Bình, trêu ghẹo: "Điện hạ chua quá."

"Bổn cung chua như vậy đó!" Thái Bình câu lấy eo Uyển Nhi, buộc nàng ấy dính sát vào trên người, cắn răng nói: "Uyển Nhi là Uyển Nhi của một mình bổn cung!"

Uyển Nhi không khỏi cười ra tiếng, "Phải, là của một mình điện hạ."

Tuy tằng Thái Bình đã cười, tim lại vì Uyển Nhi mà treo lên, "Võ Tam Tư cũng không phải người lương thiện, nàng hành sự phải cẩn thận gấp bội, đừng chỉ lo một bên, liền đã quên a nương cũng đang nhìn chằm chằm."

"Ừm." Uyển Nhi mới lên tiếng, cổ áo đã bị Thái Bình kéo ra, một ngụm hôn lên.

Nàng hít hà một hơi, xấu hổ giận dỗi: "Tối hôm qua còn không đủ sao!"

"Tối hôm qua là Uyển Nhi trêu chọc bổn cung, sáng nay là bổn cung thấy sắc nảy lòng tham." Thái Bình vô lại đáp một câu, cười nói: "Phải để cho nàng ghi nhớ thật lâu!"

Vì thế, Thượng Quan đại nhân vào ngày đầu năm mới, không thể không mặc quan phục cực kỳ kín đáo, hết lần này đến lần khác kéo lại cổ áo, sợ những dấu hôn mà công chúa lưu lại không cẩn thận rơi vào trong mắt Võ Hậu.

Dấu hôn nóng rát đốt lên da thịt nàng, phảng phất thời thời khắc khắc nhắc nhở nàng, một khi điện hạ ghen, cũng sẽ dùng "tư hình" với nàng.

_____

Chú giải

Tư hình: hình phạt riêng

Trùng Dương (Trùng Cửu): ngày 9 tháng 9 âm lịch, người xưa cho rằng cửu cửu trùng dương là ngày ngày lành tháng tốt, là ngày may mắn.

Bách Hợp, Trọng Sinh, Cung Đấu, Cổ Đại
Sưu tầm
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44-45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193-194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216
Tiến »