Cấm Đình

Lượt đọc: 3564 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 208
nuông chiều.

❊ ❊ ❊

Thái Bình cùng Uyển Nhi náo loạn một hồi, mới mệnh Xuân Hạ cùng Hồng Nhụy bưng nước ấm tiến vào, hầu hạ hai vị chủ tử tẩy sơ.

Xuân sắc trên mặt hai người chưa tan, rơi vào đáy mắt Xuân Hạ cùng Hồng Nhụy, hai nô tỳ trong lòng hiểu rõ mà không nói ra, yên lặng cười trêu. Cảm tình giữa hai vị chủ tử càng tốt, hai người các nàng thấy vậy cũng vui mừng. Bởi vì các nàng đều biết, chỉ cần chủ tử cao hứng, ngày tháng sau này của hai nàng sẽ càng xán lạn.

Cái gọi là thiếu thì phải trả, trì hoãn hai canh giờ, nên chỉ có thể cưỡng lại cơn buồn ngủ chậm rãi xử lý chính vụ.

Sáng sớm ngày thứ hai, Thái Bình cực kỳ không tình nguyện xuống giường, vừa ngáp vừa tùy ý Uyển Nhi khoác áo cùng long bào cho. Nàng híp mắt, lười biếng giơ hai tay, lẩm bẩm: “Làm Thiên Tử, mới biết a nương không dễ.”

Uyển Nhi một bên cẩn thận chỉnh lại y phục cho Thái Bình, một bên nhịn cười nói: “Bệ hạ bớt hồ nháo vài lần, sẽ không đến mức mệt mỏi như thế.”

Ngược lại vẫn là nàng sai rồi?

Thái Bình không phục, “Nàng cũng thật lợi hại, dăm ba câu thì đã thành trẫm không phải.”

Uyển Nhi ngước mắt cười nói: “Đều là thiếp sai.”

Thái Bình duỗi cánh tay ôm eo nàng, “Nàng nghe theo trẫm như vậy, trẫm ngược lại cảm thấy không thú vị.”

Uyển Nhi thuận thế ôm chặt Thái Bình, cố ý hỏi: “Chẳng lẽ bệ hạ còn muốn giống như đời trước? Nói một câu, thiếp cãi một câu?”

Thái Bình nghe thấy lời này, nhịn không được giật mình một cái, hoàn toàn tỉnh táo, cười làm lành: “Nàng dám à!”

“Sao không dám?” Uyển Nhi đáp lại một câu.

Thái Bình đỡ lấy hai vai nàng, hơi hơi kéo ra khoảng cách giữa hai người, đáy mắt không có nửa phần tức giận, nàng thích Uyển Nhi như vậy, “Như vậy mới đúng.”

Với Uyển Nhi mà nói, nàng xác thật đã thị sủng sinh kiều. Đổi lại trước kia, nàng nào dám làm càn như thế với vua của một nước? Nghĩ đến đây, Uyển Nhi nhận sai: “Là thiếp thất lễ.”

“Hửm?” Thái Bình ra vẻ không vui, “Nàng còn khách khí như vậy, ta lại không quen.”

“Thiếp……” Uyển Nhi vừa muốn nói gì, phát giác Thái Bình muốn hôn, nàng vội vàng dùng ngón trỏ ngăn chặn môi của Thái Bình, xấu hổ giận dỗi nói: “Còn hồ nháo!”

Thái Bình đột nhiên há miệng, cắn đầu ngón tay của nàng một cái, không đau lại mang theo vài phần tê ngứa.

Uyển Nhi vội vàng rút tay về, “Còn như vậy!”

“Về sau lúc riêng tư, tự xưng là ‘ta’, nàng là thê tử của ta, không phải hạ thần, đây là ta đồng ý cho nàng đi quá giới hạn.” Thái Bình cười khẽ, “Nếu còn quên nữa, lần sau có thể không phải chỉ cắn một ngụm thôi đâu.”

“Vâng.” Uyển Nhi cúi đầu.

Thái Bình giành trước nâng cằm nàng lên, dịu dàng nói: “Mới nói đã quên, phải phạt!” Nói xong, Thái Bình nhanh chóng hôn một cái lên trán nàng, đắc ý bước nhanh ra khỏi tẩm điện.

Y phục của Uyển Nhi không chỉnh tề, không dám đuổi theo ra ngoài, chỉ đành dừng lại trước tấm màn che, vội gọi: “Hồng Nhụy, Xuân Hạ, bệ hạ còn chưa đội quan!”

Hai nô tỳ nghe thấy, Hồng Nhụy đến gần màn treo, Uyển Nhi nhanh chóng đưa triều quan, Hồng Nhụy liền đuổi theo.

Thái Bình để Hồng Nhụy đội triều quan, nhỏ giọng nhắc nhở, “Hôm nay trẫm muốn dùng ngọ thiện bên chỗ mẫu hoàng, bên này ngươi phải hầu hạ cho tốt.”

Hồng Nhụy lĩnh mệnh, “Vâng.”

Tâm tư Thái Bình vừa động, nhìn về phía Xuân Hạ ở một bên, thanh âm càng nhỏ vài phần, “Xuân Hạ, đêm nay lấy hỉ hồ lô mà ngày trước trẫm cất giấu ra, còn có những chuyện trước đó đã phân phó cho ngươi, cũng làm luôn đi.”

Xuân Hạ cười nói: “Vâng, đều giao cho nô tỳ.”

“Làm tốt có thưởng!” Thái Bình cao hứng nói, có chờ mong, nàng thượng triều liền có hứng thú, hôm nay sớm xử lý xong chính vụ, bồi a nương xong liền trở về uống rượu hợp cẩn mà nàng còn thiếu Uyển Nhi.

Xuân Hạ đi theo Thái Bình đến Vạn Tượng Thần Cung, Hồng Nhụy liền trở về tẩm điện hầu hạ Uyển Nhi rửa mặt chải đầu.

Nàng nhìn hai vị chủ tử gian nan đi đến giờ này ngày này, nhìn khoé miệng Uyển Nhi tươi cười, nàng cũng thấy ngọt ở trong tim, chỉ nguyện Chiêu Nghi cùng bệ hạ bình yên một đời.

Dư quang Uyển Nhi thoáng nhìn thấy Hồng Nhụy cười trộm, nhịn không được hỏi: “Làm sao vậy?”

“Nô tỳ cao hứng cho Chiêu Nghi.” Hồng Nhụy không có tâm tư phức tạp, trả lời đúng sự thật.

Uyển Nhi ngoái đầu lại ôn hòa nhắc nhở: “Những lời này nói ở chỗ này thôi, không nên nói ở bên ngoài, miễn cho đưa tới mấy lời đồn đãi vớ vẩn, làm bệ hạ thêm phiền.”

Hồng Nhụy tự nhiên biết lợi và hại, “Nô tỳ hiểu rồi.”

Uyển Nhi vấn tóc lên, hôm qua mang nhiều trâm cài như vậy thật sự nặng nề, hôm nay nàng chỉ chọn hai cây trâm, “Hồng Nhụy, ngươi đến Tây Thượng Các, trong chiếc tủ ngày thường ta để quan phục, phía dưới có một hộp gỗ, bên trong đặt một chiếc hỉ phiến, ngươi lấy lại đây giúp ta.”

“Vâng.” Hồng Nhụy gật gật đầu.

Uyển Nhi lại dặn dò: “Cần phải cẩn thận chút, trong cung phức tạp, chớ có để người khác nhìn thấy.”

Hồng Nhụy cười nói: “Nô tỳ hiểu, sẽ lấy y phục giấu kín.”

“Ừm.”

“Đúng rồi, bệ hạ nói, hôm nay không bồi Chiêu Nghi dùng ngọ thiện, nàng muốn đến chỗ Thái Thượng Hoàng.”

“Đã biết.”

“Vậy nô tỳ đi lấy hỉ phiến.”

“Được.”

Uyển Nhi để Hồng Nhụy rời đi, quay đầu lại nhìn chính mình trong gương, ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn hoa ngân trên mi tâm. Nàng nhất định phải họa một đoá mai đỏ thật độc đáo, che kín hoa ngân này.

Nghĩ đến đây, Uyển Nhi liền nhấc bút, chấm son đỏ, từng nét từng mảnh vẽ thành hoa mai.

Đây là ngày đầu tiên Thượng Quan Uyển Nhi vắng mặt trên triều, triều đình chỉ có một nữ hoàng, đối với các triều thần mà nói, cục diện như vậy cũng coi như bọn họ đã thắng ba phần.

Đợi Thái Tử kế thừa ngôi vị, nữ tử liền có thể chân chính rời khỏi triều đình, đó mới là triều đình tâm tâm niệm niệm của một vài người.

Những người này tính toán cái gì, Thái Bình rõ ràng.

Để Uyển Nhi lui về hậu cung, chỉ là kế sách tạm thời, nếu không những triều thần này không động đến Thái Bình được, liền sẽ chỉa đầu mâu về phía Uyển Nhi, sẽ đẩy rất nhiều chuyện lên người Uyển Nhi để thanh toán.

Hiện giờ Uyển Nhi từ ngoài sáng biến vào trong tối, tránh đi mũi nhọn, ngược lại là chuyện tốt. Ít nhất, Thái Bình có thể bớt phân tâm một chút, có thể tập trung tinh lực, vô tri vô giác thay đổi, biến nữ tử tư thục thành Quốc Tử Giám.

Nam tử có Quốc Tử Giám, nữ tử cũng nên có Quốc Tử Giám.

Giống như hôm qua Võ Chiếu đã nói, một quốc gia nếu nữ tử cũng đứng lên, sẽ nhân đôi quốc lực cùng chiến lực. Đến lúc đó, nếu kẻ địch còn dám xâm phạm biên quan, nam nhi Đại Đường đổ xuống, còn có nữ nhi Đại Đường tiến lên, chiến lực của nữ tử cũng không thể khinh thường, chỉ cần…… các nàng đi đúng con đường của các nàng.

Số tuổi thọ của a nương có hạn, không có biện pháp đi tiếp, vậy thì để nàng giúp a nương lại đi vài bước về phía trước.

Giống như, a nương có nàng, nàng có Trường An, sau Trường An tất nhiên còn có ngàn ngàn vạn vạn nữ tử không thua nam nhi, một khi hình thành ngọn lửa lan ra đồng cỏ, đó sẽ là hồng trang thịnh thế chân chính.

Nàng muốn, không phải nữ tử đạp nam nhi xuống dưới chân, mà là nữ tử có thể giống như nam nhi, cúi đầu và ngẩng đầu không hổ thẹn, tận lực vì đất nước, mở ra khát vọng.

Trên đời không còn phân biệt nam nữ, chỉ có phân biệt tài năng cao thấp.

Cho dù nàng chỉ có thể đi về phía trước một bước, nàng cũng sẽ làm nữ tử thiên hạ nhìn thấy hình thức ban đầu của một thời đại như vậy.

Các triều thần cho rằng thiếu một Thượng Quan Uyển Nhi liền không còn nữ tử trên triều, Thái Bình cười thầm lòng dạ của những người này, tầm mắt dừng ở trên người Lễ Bộ thị lang Bùi Hoài Thanh.

Bùi Hoài Thanh biết mong đợi của Thái Bình dành cho nàng, mấy năm nay đi theo Thái Bình mưu sự, nàng vạn phần hướng tới thịnh thế như vậy, nàng nguyện ý vì chí nguyện to lớn của Thái Bình mà làm người mở đường.

Nàng lỗi lạc đón nhận ánh mắt của Thái Bình, không cần phải nói gì, nàng đã cho Thái Bình một lời hứa giữa quân thần.

Cả cuộc đời này của nàng, nhất định máu chảy đầu rơi cũng phân ưu cho quân vương.

Hôm nay lâm triều cũng không có đại sự gì, cho nên Thái Bình nhanh chóng hạ triều, bãi giá đến Thượng Dương Cung.

Võ Chiếu thấy Thái Bình đến có vài phần kinh ngạc, nhưng thực mau đã hiểu rõ hết thảy. Cái gọi là không ai hiểu nữ nhi bằng mẫu thân, Thái Bình vô sự hiến ân cần, Võ Chiếu tự nhiên vui lòng hưởng thụ.

Một người không nói rõ, một người không chọc thủng, vô cùng cao hứng mang Trường An và Sùng Mậu cùng nhau dùng ngọ thiện.

Thái Bình vốn định ở lại cùng Võ Chiếu lâu hơn, Võ Chiếu lại đuổi nàng mau trở về xử lý chính vụ. Không thể làm gì khác, Thái Bình chỉ có thể đứng dậy bái biệt a nương. Không nghĩ tới lúc này, Trường An một tay nắm tay Thái Bình, một tay nắm tay Võ Chiếu, đặt tay hai người chồng lên nhau, cực kỳ nghiêm túc nói: “Về sau a nương không được chọc tổ mẫu tức giận!”

Thái Bình không khỏi cười ra tiếng, “Là a nương không đúng, a nương nhận sai.” Nói xong, Thái Bình nhìn về phía Võ Chiếu, chân thành tha thiết nói xin lỗi, “A nương, con biết sai rồi.”

Võ Chiếu cố nhịn ý cười, lại gắt gao nắm tay Thái Bình, “Ai gia là đại nhân có đại lượng, không trách con.” Nói xong, nàng lại bổ sung thêm một câu, “Lần tới mang Chiêu Nghi tới đây cùng nhau dùng bữa, ở chỗ ai gia mới có thêm mấy bức hoạ đẹp, chờ nàng tới thưởng thức.”

Thái Bình vừa mừng vừa sợ, cho rằng chính mình nghe lầm.

Võ Chiếu liếc Thái Bình một cái, “Nàng không nên bị cung uyển vây chặt một đời, tài hoa của nàng phải thi triển ở chỗ nào, nói vậy ngươi cũng rõ ràng hơn so với ai gia.”

Hai tay Thái Bình nắm lấy tay mẫu thân, giọng khàn khàn: “Vâng.” Có nói nhiều thêm cũng không thể biểu đạt sự cảm động của Thái Bình lúc này, nàng rũ mắt xuống, tầm mắt đã mơ hồ.

Võ Chiếu không muốn nhìn nàng khóc, “Khóc giống như hài tử vậy, cũng không biết sợ Trường An chê cười.”

Thái Bình hít hít cái mũi, khẽ cười: “Ở trước mặt a nương, con vĩnh viễn là hài tử, Trường An chê cười thì cứ chê cười.” Nói xong, nàng ngẩng mặt, thả lỏng tay, dang tay ôm Võ Chiếu vào trong lòng, nức nở, “Con đường của a nương…… con nhất định sẽ đi tiếp……”

Trong lòng Võ Chiếu ấm áp, khẽ xoa lưng cho Thái Bình, “Ai gia rửa mắt mong chờ.”

Bỗng nhiên, tay nhỏ của Trường An đáp lên, cánh tay nho nhỏ chỉ có thể ôm nửa thân thể của hai người, giọng điệu trẻ con nói: “Con cũng sẽ mau mau lớn lên!”

Thái Bình không thể không thừa nhận, tuy Trường An không phải do nàng sinh ra, nhưng tính tình con bé xác thật không phụ hai chữ “Võ thị”.

Chân thành lại quật cường, đó là a nương thời niên thiếu, cũng là Thái Bình thời niên thiếu.

Đó là kế thừa của nữ nhân Võ thị.

Thái Bình nín khóc mỉm cười, Võ Chiếu lại lén lút ướt hốc mắt, thật là tuổi tác càng lớn, càng chịu không nổi dịu dàng thắm thiết như vậy. Nàng sợ bị hai người này chọc khóc, vội vàng phất tay áo tống cổ hai người đi, “Hoàng đế mau trở về xử lý chính vụ, Trường An mau đi đọc sách tập viết.”

Thái Bình cùng Trường An nhìn nhau cười, ngầm hiểu mà đứng lên, không hẹn mà cùng nhất bái với Võ Chiếu, “Vâng.”

Khi Thái Bình từ Thượng Dương Cung trở lại tẩm điện, đã là chạng vạng.

Uyển Nhi sai người truyền vãn thiện, cùng Thái Bình dùng bữa tối xong, liền một bên xử lý cung vụ trong tay, một bên cùng Thái Bình phê duyệt tấu chương.

Xuân Hạ cùng Hồng Nhụy chờ ở ngoài cửa điện, thò đầu vào trong nhìn vài lần.

Rõ ràng một người chuẩn bị rượu hợp cẩn, một người chuẩn bị hỉ phiến, nhưng hai người sao giống như không có việc gì, còn mãi xử lý chính sự. Mắt thấy bóng đêm dần dần đậm, cũng không biết những chính sự đó phải xử lý tới khi nào.

Uyển Nhi ở trong cung nhiều năm, xử lý chuyện hậu cung thập phần thành thạo, nàng kỳ thật đã sớm xử lý xong rồi, chỉ là nhìn thấy Thái Bình còn có rất nhiều tấu chương chưa duyệt, nàng không thể dùng việc tư quấy rầy quốc sự, liền đứng dậy đi đến bên long án, sửa sang lại tấu chương hỗn độn trên án cho Thái Bình.

“Được rồi.” Thái Bình đặt bút son xuống, cười với Uyển Nhi, “Chuyện quan trọng Chiêu Nghi đều đã giúp trẫm xử lý tốt, sáng mai sai người đưa đến các bộ là được, chuyện khác ngày mai trẫm sẽ xử trí.”

Uyển Nhi hơi ngạc nhiên, “Ngày mai còn có chính vụ của ngày mai.”

“Ngày tốt cảnh đẹp khó có được, chỉ một đêm này, trẫm không muốn uổng phí.” Thái Bình phủ lên tay Uyển Nhi, đáy mắt đong đầy thâm tình, “Ta bảo đảm, chỉ chậm trễ một đêm, ngày mai ta nhất định xử lý chính vụ thật tốt.”

Uyển Nhi nhíu mày, “Nhưng mà……”

“Việc này cũng là đại sự.” Thái Bình trịnh trọng nói, đứng dậy thuận thế chế trụ tay nàng, ý vị sâu xa cười nói, “Hôm nay Uyển Nhi vẽ đóa hoa mai này cực kỳ đặc biệt, chẳng lẽ không phải vì chuyện này?”

Uyển Nhi vốn tưởng rằng Thái Bình không phát hiện, lại không nghĩ nàng ấy đã đặt hết vào trong lòng, đối với sự nuông chiều của Thái Bình dành cho nàng, không thể nghi ngờ là nàng đã sa vào trong đó, không thể tự kiềm chế.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »