Cấm Đình

Lượt đọc: 3484 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 202
sách phong.

❊ ❊ ❊

Thái Bình dẫn đầu chúng thần quỳ cầu một đêm ở bên ngoài, tiếng nói đã kêu đến khàn đặc, cuối cùng đến lúc bình minh, đã chờ được Võ Hoàng thay cổn phục đi ra ngoài.

Võ Hoàng cũng không vội vã tuyên chỉ, chỉ nhìn thoáng qua Uyển Nhi.

Uyển Nhi hiểu ý, mở chiếu thư lụa vàng mới viết trong tay ra, cao giọng đọc: “Thiên tử chiếu ——”

Vũ Lâm Quân canh gác cũng nhao nhao quỳ xuống đất, dập đầu lãnh chỉ.

Cựu thần Lý Đường đã chờ chiếu lệnh này suốt mười năm, ẩn nhẫn mười năm, cuối cùng đã đợi được ngày Võ Chu khôi phục thành Lý Đường, bọn họ cầm lòng không đậu mà đỏ hốc mắt.

Chiếu lệnh nói rõ, khôi phục tên gọi của Tam Tỉnh Lục Bộ, quốc hiệu sửa Chu thành Đường. Cuối chiếu lệnh, Võ Hoàng hạ chỉ sách phong Thái Bình làm Hoàng Thái Nữ, cột chặt vị trí Hoàng Thái Nữ của Thái Bình cùng với khôi phục chế độ Lý Đường cũ.

Lệ nóng trong mắt cựu thần Lý Đường còn chưa kịp lui bước, đã bị một câu cuối cùng trong chiếu lệnh làm ngây ra ở chỗ cũ.

Tiếp nhận chiếu lệnh này, tương đương thừa nhận công chúa kế vị là hợp pháp.

Không tiếp nhận chiếu lệnh, hôm nay công chúa làm Võ Hoàng tức giận như thế nào, cũng không biết ngày sau Võ Hoàng sẽ âm thầm thu thập Anh Vương cùng công chúa như thế nào. Bên ngoài có thể không động đến công chúa cùng Anh Vương, nhưng ai có thể phòng được ám tiễn trong thâm cung?

Võ Hoàng đã chịu lui một bước, bọn họ còn hùng hổ doạ người, nếu thật sự bức Võ Hoàng nóng nảy muốn nhất phách lưỡng tán, cũng không ai biết Võ Hoàng sẽ làm ra hành động điên cuồng như thế nào. Dù sao hiện nay Võ Hoàng nắm quyền, xoá sạch vương tôn Lý Đường để kéo dài Võ Chu, đến mức cá chết lưới rách cũng không phải không có khả năng.

Thái Bình kiên nhẫn nghe xong chiếu lệnh, nàng cũng không vội vã tiếp chỉ, nàng chờ đám cựu thần Lý Đường phía sau lãnh chỉ, dư quang đã thoáng nhìn thấy rất nhiều thần tử châu đầu ghé tai, nói nhỏ gì đó.

Dưới trướng công chúa còn có Hoàng Thái Tôn Sùng Mậu.

Những cựu thần Lý Đường không hẹn mà cùng mà nghĩ tới một điểm, bọn họ nhìn thoáng qua Lý Hiển bên cạnh. Hắn đã sớm tâm loạn như ma gật đầu thật mạnh, chỉ muốn nhóm thần tử thuận nước đẩy thuyền, làm cho xong việc này.

Sùng Mậu là huyết mạch của Anh Vương, công chúa một lòng hướng về Lý Đường, để công chúa tiếp nhận ổn định giang sơn Lý Đường, thỏa đáng giao tới tay Hoàng Thái Tôn, kỳ thật cũng không phải chuyện xấu.

Ngay lúc chúng thần rối rắm vạn phần, Võ Hoàng đi đến trước một bước, hơi hơi khom lưng, đáy mắt đều là thịnh nộ, “Nhìn thấy không? Ngươi một lòng vì Lý Đường, những người phía sau ngươi cũng vì Lý Đường sao? Trẫm cho thứ bọn họ muốn, bọn họ có ai sẽ nhớ rõ công ngươi bức vua thoái vị phục quốc?”

Thanh âm của Võ Hoàng như gai nhọn, mài đến màng nhĩ của bọn họ nóng lên.

Nàng đứng thẳng dậy, liếc nhìn mọi người, cười lạnh nói: “Trẫm thay tiên đế bảo hộ giang sơn mười năm, các ngươi chỉ nhớ rõ trẫm là nữ tử, có nhớ rõ trẫm vì ấm no của vạn dân thiên hạ mà làm được những gì? Có nhớ rõ công trạng trẫm bảo hộ biên giới, tấc đất không mất? Có nhớ rõ trẫm mở khoa thi võ, để dũng sĩ trong thiên hạ đến thi triển khát vọng?”

Hỏi liên tiếp ba lần, hỏi đến chúng thần ngậm miệng không nói một lời.

Hốc mắt Thái Bình ửng đỏ, nhất thời không biết nên diễn tiếp như thế nào.

“Thần nhớ rõ!” Địch Nhân Kiệt nghiêm giọng trả lời, dập đầu với Võ Hoàng, “Bệ hạ mười năm chuyên cần chính sự, yêu thương con dân, thần đều nhớ rõ.” Nói xong, Địch Nhân Kiệt thẳng lưng lên, “Thần nguyện phụng công chúa làm Hoàng Thái Nữ, củng cố đại cục, đồng tâm cùng làm Đại Đường thịnh thế!”

Nhìn thấy phụ thân đã mở miệng, Địch Quang Tự cũng tiếp lời: “Thần tán thành!”

“Thần tán thành……” Phụ tá dưới trướng Thái Bình thuận thế làm theo, hôm nay công chúa chỉ cần ngồi ổn ngôi vị Hoàng Thái Nữ, ngày nào đó sẽ là quân vương Đại Đường, sẽ có cơ hội để bọn họ thi triển khát vọng.

Trương Giản Chi nặng nề thở dài.

Địch Nhân Kiệt quay đầu lại nhìn hắn, trầm giọng hỏi: “Trương công không phải trung thành với Lý Đường sao?” Nói xong, hắn cố ý nhìn về phía Lý Hiển, “Chẳng lẽ Trương công chỉ trung với Anh Vương?”

Lý Hiển nghe thấy lời này, vội vàng biện giải, “Địch công nói quá lời!”

Trương Giản Chi nhíu mày, “Địch công cần gì quanh co lòng vòng để mắng lão phu?” Nói xong, hắn dập đầu với Võ Hoàng, “Bệ hạ đã hạ lệnh, chúng thần tự nhiên lãnh chỉ, phụng công chúa làm Hoàng Thái Nữ, thừa kế dòng dõi.”

Thấy Trương Giản Chi đã lãnh chỉ, cựu thần Lý Đường khác cũng không có gì để nói, còn chần chờ một chút, sẽ chứng thực bọn họ không phải trung với Lý Đường, mà là Anh Vương.

Không trung với nước mà trung với người, sao có thể xem là “Trung”?

Khi sử quan đời sau bình luận về bọn họ, giữa những hàng chữ đều sẽ lộ ra hai chữ “Giả trung”, bọn họ chờ đợi mười năm, sao có thể đổi lấy kết cục như vậy vào thời khắc cuối cùng.

Nếu Anh Vương hết nhường rồi lại nhịn, Võ Hoàng đã tuyên thánh chỉ, bọn họ cũng không có gì để tranh.

Ít nhất, điện hạ đã nói qua —— nàng họ Lý.

“Chúng thần tuân chỉ.”

Chúng thần cùng lễ bái, tất cả đã kết thúc.

Ngày đó, không để đêm dài lắm mộng, Võ Hoàng lập tức dán chiếu lệnh thông báo với thiên hạ. Biết được Võ Chu khôi phục thành Lý Đường, đám người nhớ Đường nhiều năm vui mừng vô cùng, nhìn thấy Võ Hoàng lập Hoàng Thái Nữ, không ít bá tánh từng được công chúa ban ân huệ càng vui trời mừng đất.

Trữ quân nhân đức, tuy là nữ tử, lại rất có tài cán.

Tuy có vài nhân tâm vẫn có phê bình, nhưng điện hạ làm chủ Đông Cung cũng coi như đạt được mục đích chung, ngoại trừ điện hạ là nữ tử làm cho vài người thấp thỏm, những mặt khác bọn họ không chỉ ra được một chút không tốt.

Đại điển sách phong Hoàng Thái Nữ cử hành vào mười lăm tháng Ba, ngày đó toàn bộ Thần Đô đều sôi trào.

Hai người mặc cổn phục đứng trước văn võ bá quan, nghi thức được tiến hành từng bước một theo như lễ chế. Đây là vị Hoàng Thái Nữ đầu tiên từ xưa đến này, người đội miện quan cho nàng chính là vị Nữ Hoàng đầu tiên từ xưa đến nay.

Trong nháy mắt đội miện quan lên, Thái Bình giương mắt nhìn về a nương qua chuỗi hạt châu, nàng cảm thấy tất cả đều cực kỳ không chân thật. Nàng có chút chua xót, nhưng thấy đáy mắt Võ Hoàng ẩn nhẫn ý cười, nàng nhớ rõ Võ Hoàng đã nói qua —— nàng nói, quân vương không thể dễ dàng rơi nước mắt.

Đúng vậy, ở trước mặt thần tử, nàng cần phải lấy ra khí độ mà quân vương nên có.

Bàn tay già nua của Võ Hoàng vuốt lại tóc mai cho Thái Bình, sửa lại dây ngọc rũ xuống cho chỉnh tề, người nàng đang nhìn không phải là Trấn Quốc Công Chúa Đại Chu, mà là Hoàng Thái Nữ Đại Đường, là nơi nàng đặt tất cả kỳ vọng về tương lai.

“Mong con luôn lấy xã tắc làm trọng, lấy bá tánh thiên hạ làm đầu.”

Đây là kỳ vọng của Võ Hoàng với trữ quân, những kỳ vọng không thể nói ra Thái Bình cũng biết, nàng sẽ tiếp nhận gánh nặng của Võ Hoàng, tiếp tục bước đi.

“Con kính nghe mẫu hoàng dạy bảo.”

Thái Bình cung kính nhất bái, thẳng lưng lên, nghiêm nghị xoay người liếc nhìn chúng thần. Nàng cầm lòng không đậu hướng ánh mắt về phía Uyển Nhi, khóe miệng nàng hơi hơi giương lên, mặc dù chuỗi hạt châu rũ xuống khép hờ trước mặt nàng, nhưng nàng biết Uyển Nhi thấy được nàng đang vui mừng.

Huyết mạch Uyển Nhi đều sôi trào, đời trước ba chữ “Hoàng Thái Nữ” không khác gì hải thị thận lâu, một đời này cuối cùng nhờ nỗ lực của Võ Hoàng cùng công chúa mà đã thành thật.

Ai nói nữ tử sinh ra phải làm tầng lớp thấp kém nhất? Ai nói nữ tử không thể giống như nam nhi quân lâm thiên hạ?

Võ Hoàng có thể làm được, Thái Bình cũng có thể làm được.

“Điện hạ thiên tuế.” Uyển Nhi hơi hơi cúi đầu, cùng văn võ bá quan hành lễ với Thái Bình. Nàng đã thấy qua vô số bộ dáng đẹp đẽ của công chúa, công chúa của hôm nay nàng có thể khắc ghi cả đời.

Thái Bình tươi đẹp đứng ở chỗ đó, tiếp nhận bách quan chầu mừng, không có sợ hãi, không có thấp thỏm, chỉ có thoả thuê mãn nguyện, nàng cũng có Đạo mà nàng muốn thực hiện. Truyện Truyện Teen

Cả cuộc đời nàng, nàng muốn làm cho Đại Đường xuất hiện một thái bình thịnh thế.

Đây là bắt đầu hành trình quân lâm thiên hạ của Thái Bình, nàng cùng Uyển Nhi đều rất thanh tỉnh, đoạn đường tương lai còn có rất nhiều bụi gai chờ các nàng chém xuống, nhưng các nàng cái gì cũng không sợ, bởi vì ——

“Có nàng.”

Hai chữ này không cần nói ra ngoài miệng, hai người đã tâm linh tương thông mà cũng nghĩ tới một chỗ.

Lý Hiển nhìn khí phách dâng cao của Thái Bình, nói nửa điểm không hâm mộ, đều là nói dối. Hơn mười năm sinh hoạt ở Phòng Châu, hắn đã thấy rõ ràng năng lực của chính mình. Trở về thấy trên triều đình có những triều thần mang đủ loại tâm tư, hắn tự nghĩ không có năng lực khống chế những người đó. Hắn đã bốn mươi lăm tuổi, thân thể thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, cùng Thái Bình tranh chấp đến cuối, chỉ có nền tảng lập quốc bị tổn hại. Chi bằng quãng đời còn lại làm người phú quý nhàn rỗi, hưởng thụ Thái Bình mang đến thịnh thế cho giang sơn. Nếu có thể sống đến khi Sùng Mậu thành niên, thấy Thái Bình nhường ngôi cho Sùng Mậu, vậy hắn chết cũng nhắm mắt.

Nghĩ đến đây, Lý Hiển nhịn không được nhìn về phía Hoàng Thái Tôn Sùng Mậu đứng bên cạnh Thái Bình. Dù sao cũng là cốt nhục của hắn, mặt mày có bảy phần rất giống hắn.

“Sùng Mậu, phải bình an lớn lên nhé.” Lý Hiển thành tâm cầu nguyện, hắn cần phải thừa nhận, mấy năm nay Thái Bình xác thật chiếu cố Sùng Mậu rất tốt, gương mặt mũm mĩm, một đôi mắt linh động, nhìn như thế nào cũng đều là hài tử thông minh.

Trên phi các xa xa, An Lạc dựa vào lan biên, trông về sự kiện trọng đại nơi xa.

Trong con ngươi của nàng đong đầy hâm mộ, lẩm bẩm nói: “Nếu a gia làm chủ Đông Cung, ngày nào đó ta cũng có thể làm Hoàng Thái Nữ!”

“Xuỵt! Quận chúa! Lời này không thể nói trong cung!” Tỳ nữ ở một bên nghe được hoảng hốt, vội vàng khuyên nhủ.

Bởi vì Lý Hiển được phong Anh Vương, sau đó Võ Hoàng phong hết nữ nhi dưới gối Lý Hiển là quận chúa. An Lạc bởi vì nhìn thấy mẫu thân chết thảm, sau khi hồi cung bệnh nặng một hồi, mấy ngày nay mới khoẻ hơn, thường thường mang theo tỳ nữ đi lại trong cung.

Võ Hoàng nghĩ nàng còn đau thương mất mẫu thân, liền tùy ý nàng, muốn du hồ thì du hồ, muốn cưỡi ngựa thì cưỡi ngựa, chỉ cần nàng mở miệng, Võ Hoàng đều đáp ứng.

Ban đầu An Lạc cho rằng Võ Hoàng Hoàng Tổ Mẫu không thương các nàng, nhưng đã nhiều ngày trôi qua, nàng được Võ Hoàng sủng ái, càng thêm kiêu căng.

“Sợ cái gì! Ngôi vị Đông Cung là chính a gia nhường cho cô cô!” An Lạc không phục, lập tức phản bác tỳ nữ, “Ngươi không nhìn thấy cô cô mấy ngày gần đây thân cận với ta không ít sao?” Nói tới đây, An Lạc có chút không hiểu, vì sao cô cô đối với nàng luôn không mặn không nhạt, rõ ràng nàng chưa bao giờ trêu chọc cô cô, nhưng luôn thấy giữa cô cô cùng nàng có một rãnh sâu vô hình vắt ngang, mỗi khi nàng muốn thân cận, nhưng cô cô đã rời đi rất xa.

Tỳ nữ nghe thấy lạnh cả sống lưng, hiện giờ công chúa cũng không phải là công chúa, nàng chính là trữ quân của Đại Đường, “Quận chúa, những lời này về sau ngàn vạn không được nói.”

“Sao lại không được nói?” An Lạc hất mặt cao ngạo, “Đều là người một nhà, có gì đâu.”

Tỳ nữ thở dài, nếu không phải vương phi bị ám sát bỏ mạng, An Lạc phải giữ đạo hiếu, chỉ sợ Võ Hoàng đã sớm hạ chỉ tứ hôn. Sau khi quận chúa gả cho Lương Vương Võ Sùng Huấn, sẽ có quận mã trông giữ, không ở trong cung nói mấy lời làm người ta run sợ như vậy nữa.

“Nơi này thật nhàm chán, đi, theo bổn cung xuống dưới dạo một chút.” An Lạc tự nhiên cảm thấy không thú vị, lôi kéo tỳ nữ xuống gác, mới đi vài bước dọc theo con đường trong cung, liền nhìn thấy bọn quan viên rời khỏi đại điển sách phong từ cửa hông.

Trong đó có một người là Võ Sùng Huấn.

Hắn rất tinh mắt, từ xa đã nhìn thấy An Lạc, lập tức lộ ý cười, muốn đi đến hàn huyên vài câu.

Nhưng mà An Lạc chỉ liếc mắt nhìn hắn một cái, xoay người rời đi.

“Quận chúa……”

“Bùi chiêm sự!”

An Lạc bắt được chiêm sự Bùi Hoài Thanh của cô cô, cười nói: “Ta có một bài thi văn, cảm thấy tối nghĩa khó hiểu, xin Bùi chiêm sự chỉ điểm cho ta một chút.”

Bùi Hoài Thanh giật mình, “Hôm nay thần muốn đi cùng điện hạ……”

“Đi thôi! Ta tự mình xin cô cô mượn ngươi một ngày!” Không đợi Bùi Hoài Thanh nói xong, An Lạc liền lôi một góc y phục của nàng kéo đến chỗ Thái Bình.

_____

Chú giải

Nhất phách lưỡng tán: một chiêu đánh vào đá, đá vỡ ra văng vào người, người cũng bị đả thương

Hải thị thận lâu: Thận là một loài hải quái trong thần thoại Trung Quốc, có ngoại hình trông như một con hàu khổng lồ, có thể phun ra sương khói, hình thành ảo ảnh lâu đài, hiện tượng này được gọi là "hải thị thận lâu".

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »