Quân vương nổi giận, thây nằm trăm vạn, máu chảy trôi chày.
Thường dân nổi giận, máu văng năm bước, thiên hạ để tang!
Nhan An Thanh là hoàng tử, nhưng hắn sống chẳng khác nào một kẻ thường dân.
Không, thậm chí còn chẳng bằng hạng người nơi đầu đường xó chợ.
Hôm nay, Nhan An Thanh quyết định trút bỏ nỗi lòng, đại khai sát giới ngay trong hoàng cung này.
"Việc mình định làm hôm nay, nếu thực sự làm, chắc chắn sẽ phải chết không nghi ngờ!"
"Thế nhưng, mình đã hạ quyết tâm rồi, sống thế này quá uất ức, thà chết quách cho xong!"
Trong mắt Nhan An Thanh lóe lên ngọn lửa giận không thể kìm nén, nhưng vẻ mặt lại dần trở nên tĩnh lặng: "Những kẻ bắt nạt mình và Tiểu Bối dữ dội nhất, chính là Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử, cùng đám chó săn bên cạnh bọn họ."
"Trước khi chết, kéo được đứa nào theo đứa đó!"
"Thân là hoàng tử mà danh không xứng với thực, một mạng rẻ rúng, giết một đứa là hòa vốn, giết hai đứa là lãi to!"
"Tốt nhất là giết sạch sành sanh đám hoàng tử, công chúa trong cái hoàng cung này, khiến hoàng đế phải đau lòng, đoạn tuyệt huyết mạch của lão! Để lão cũng biết thế nào là hối hận vì sinh con ra mà không dạy dỗ cho tử tế!"
Những năm tháng ở trong hoàng cung này, hắn đã bị bắt nạt quá mức rồi.
Trí nhớ của Nhan An Thanh rất tốt.
Người đối tốt với hắn, hắn sẽ luôn ghi nhớ.
Còn kẻ đối xử tệ với hắn, hắn lại càng ghi khắc cả đời!
Đáng tiếc, bao năm qua, người duy nhất đối tốt với hắn chỉ có một tiểu thái giám trung thành tận tụy, còn những kẻ khác, tính từng đứa một, đều là lũ chó má xu nịnh.
Nhan An Thanh hận không thể giết sạch bọn chúng!
"Đáng tiếc, đáng tiếc, năng lực mình có hạn, chỉ có thể giết từ những đứa đáng ghét nhất trước!"
Ánh mắt Nhan An Thanh chớp động, tâm tư xoay chuyển trăm vòng: "Thực lực của mình không tính là mạnh, chỉ mới đạt đỉnh cảnh giới Khí Huyết nhất giai, so với Tam hoàng tử, Nhị hoàng tử thì còn kém xa, quá xa."
"Tuy nhiên, cơ thể người rất yếu ớt, trừ khi tu luyện đến cảnh giới Huyệt Khiếu ngũ giai, sinh mệnh lực tăng vọt mới không còn yếu điểm, dù tim hay não bị xuyên thủng vẫn có thể sống sót, thậm chí là tái tạo chi thể."
"Cảnh giới của mình tăng chậm, nhưng về hiểu biết cơ thể người, mình không thua kém bất kỳ ai. Chỉ cần nắm bắt cơ hội, mình có thể giết chết bất cứ kẻ nào dưới ngũ giai! Dù là cao thủ cảnh giới Bì Mô tam giai, được mệnh danh là đao thương bất nhập, thì mắt và tai của bọn chúng vẫn là điểm yếu!"
Ai có thể ngờ được, một bậc thiên hoàng quý trụ lại đi làm chuyện của sát thủ?
Thân phận của Nhan An Thanh chính là tấm bình phong tốt nhất.
---❊ ❖ ❊---
Bắc Đẩu Điện.
Tam hoàng tử Nhan Tu Nhã đang tổ chức yến tiệc.
Các vị công chúa và những hoàng tử không có chí tiến thủ, cũng chẳng có thế lực nào đều tới dự.
Trong đó bao gồm cả Đại hoàng tử vừa bị tước bỏ ngôi vị thái tử.
Trong số con cái của hoàng đế, ngoại trừ Nhị hoàng tử không nể mặt mũi, từ chối tham gia yến tiệc, thì chỉ còn Cửu hoàng tử Nhan An Thanh bị bắt nạt là không được mời.
Vì vậy, khi Nhan An Thanh đột ngột xuất hiện trước Bắc Đẩu Điện, tất cả mọi người đều sững sờ một lúc, rồi ngay lập tức cười nhạo mỉa mai.
"Ôi chao, đây chẳng phải là Cửu hoàng tử điện hạ của chúng ta sao? Nhị ca, huynh lại mời hắn tới à?"
"Ha ha, không mời mà tới, ở đây làm gì có chỗ cho hắn."
"Sao lại thế được? Cho hắn ngồi quỳ bên cạnh Nhị ca cũng tốt mà, làm con chó con mèo, ném cho ít đồ thừa thãi, trêu đùa một chút cũng vui."
"Thằng tạp chủng này, nhìn thấy hắn là ta thấy bực rồi. Nghe nói mẹ hắn chỉ là một cung nữ hèn hạ, sau khi phụ hoàng say rượu mới may mắn mang thai long chủng."
"Tiếc là mệnh bạc, vừa sinh ra lão Cửu này là bà ta chết tươi ngay."
Trước ánh mắt chế giễu và những lời mỉa mai của mọi người, Nhan An Thanh không hề nổi giận đùng đùng như thường lệ, ngược lại còn tỏ vẻ lúng túng, như thể đã chấp nhận số phận, chạy đến để lấy lòng, dựa dẫm vào Tam hoàng tử.
"Ơ? Đề nghị của Lục đệ không tồi."
Tam hoàng tử Nhan Tu Nhã vẫy tay với Nhan An Thanh, dáng vẻ của một công tử bột, giống như đang gọi một con chó con mèo, nói: "Lại đây với ta, nhìn mấy món trên bàn tiệc này đi, đều rất có ích cho việc tu hành võ đạo đấy. Ta thực ra biết thiên phú của ngươi rất tốt, nếu ngày nào cũng ăn những thứ này, lại không bị cắt xén đan dược, chắc là khí huyết đã sớm tràn đầy, đạt đến cảnh giới Luyện Nhục nhị giai rồi nhỉ?"
Nhan An Thanh tỏ vẻ ngoan ngoãn bước tới bên cạnh Nhan Tu Nhã.
Nhan Tu Nhã vẫn đang huênh hoang, chỉ vào đĩa thức ăn đặt dưới đất nói: "Món cao xương hổ đen tử ngọc này, chắc cả đời ngươi chưa từng được ăn đúng không? Bình thường ta toàn dùng nó để nuôi chó, con chó nhà ta bây giờ, cảnh giới sinh mệnh chắc cũng chẳng kém gì ngươi đâu."
"Thế này đi, ngươi học tiếng chó sủa hai tiếng, đĩa thức ăn này ta ban cho ngươi."
Xuất thân quyết định tất cả, Nhan An Thanh không giống các vị hoàng tử, công chúa ngồi đây.
Mẫu tộc của bọn họ đều là hào môn quý tộc, thế gia môn phiệt, cao quý vô cùng, sau lưng còn có thế lực chống đỡ.
Nhan An Thanh chẳng có gì cả, thế nên mới bị bài trừ, bị chèn ép, bị cười nhạo, bị bắt nạt, thậm chí không được coi như con người.
"..."
Nhan An Thanh lặng lẽ bước tới bên cạnh Tam hoàng tử Nhan Tu Nhã.
Một con chó lớn có bộ lông màu xanh nhạt sủa điên cuồng về phía hắn!
"Tiểu Lam, ngoan, đừng sủa, ngươi sắp có bạn rồi đấy."
Tam hoàng tử Nhan Tu Nhã xoa đầu con chó lớn lông xanh, trên mặt lộ ra nụ cười trêu chọc.
Thế nhưng...
Trong chớp mắt, một bàn tay nhẹ nhàng ấn lên cổ hắn, một con dao ăn sắc bén, lóe lên tia lạnh lẽo cũng dí sát vào.
Cả sảnh đường kinh hãi!
Trong đại điện yến tiệc, im phăng phắc, mọi người câm như hến, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Một lát sau, mọi người gào thét lên.
"Khốn kiếp! Ngươi muốn làm gì!"
"Ngươi muốn giết Tam ca à?"
"Quả nhiên là con sói mắt trắng nuôi không thuần!"
"Ngươi tiêu đời rồi, sau chuyện này, dù lên trời xuống đất cũng không có đường sống! Ngươi sẽ bị đày đi làm những việc hèn hạ nhất, làm bạn với đám thái giám cung nữ!"
Tim Tam hoàng tử Nhan Tu Nhã đập loạn xạ, khí tức hỗn loạn, nhưng vẻ mặt vẫn tỏ ra bình thản.
Hắn cười nhạt: "Cửu đệ, chúng ta chỉ đùa với ngươi một chút, ngươi không chịu nổi đùa thế sao?"
"Ngươi lui xuống ngay, ta coi như chuyện này chưa từng xảy ra, cũng sẽ phong tỏa tin tức, không để phụ hoàng biết, thế nào?"
Dù hứa hẹn như vậy, nhưng trong lòng Nhan Tu Nhã đang gào thét đầy giận dữ!
Giết chết Nhan An Thanh!
Nhất định phải giết chết thằng súc sinh, thằng tạp chủng này!
Nhan Tu Nhã cả đời này chưa từng chịu thiệt thòi lớn đến thế!
Trong yến tiệc lại bị khống chế, tính mạng nằm trong tay kẻ khác?!
Nhục nhã, quá nhục nhã!
Sau chuyện này, hắn sẽ dùng mọi thủ đoạn để hành hạ Nhan An Thanh đến chết!
Dù sao sau lưng Nhan An Thanh cũng chẳng có thế lực gì, chắc ngay cả phụ hoàng cũng không nhớ nổi mình có đứa con này, thậm chí còn không nhớ nổi tên hắn nữa là? Chỉ cần dàn xếp tốt, giết chết rồi thì cũng chẳng sao cả!
Thế nhưng, Nhan Tu Nhã vừa dứt lời, liền cảm thấy tai mình lạnh toát, sau đó là một cơn đau nhói nóng rát!
Xoẹt!
Một bên tai bay ra ngoài.
Nỗi đau dữ dội ập đến, Nhan Tu Nhã không dám nói thêm lời nào nữa.
Nhan An Thanh cười âm hiểm: "Được thôi, trò đùa này của ngươi rất thú vị, ta rất thích."
"Nào, đùa thêm một câu nữa cho ta nghe xem?"
Khách khứa dự tiệc, tức đám hoàng tử công chúa kia, thi nhau thét lên: "Ngươi xong đời rồi! Ngươi hoàn toàn không biết mình đang làm gì à? Ngươi muốn chết sao?"
"Mau thả Tam ca ra!"
"Kẻ hèn hạ! Thừa lúc người khác không để ý mà đánh lén, có giỏi thì quyết đấu trực diện đi!"
Dao ăn Tây, quyết đấu à...
Những thứ này đều được truyền bá từ xã hội người da trắng phương Tây, đám hoàng tử công chúa này lấy việc học theo phương Tây làm vinh, lấy văn hóa bản địa của Huyền Vương Triều làm nhục.
Chỉ vài câu là lộ rõ bản chất.
Xoẹt!
Bên tai còn lại của Tam hoàng tử Nhan Tu Nhã cũng bay ra ngoài, máu tươi bắn tung tóe!
Sau bao năm, trong tầm mắt của Nhan An Thanh, cuối cùng lại xuất hiện sinh vật tròn vo đáng yêu kia một lần nữa.
"Chúc mừng người chơi đạt được thành tựu [Hệ thống kiêu ngạo]!"