Trở lại nội viện, được bảo vệ bởi hai đại trận pháp ngũ phẩm, Lục Huyền khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Một ý niệm vừa lóe lên trong đầu, mấy đạo linh lôi màu vàng óng bắn ra từ cơ thể hắn, lượn lờ xung quanh.
Sau đó, hắn lấy ra cái túi da héo hon, ủ rũ.
Vừa cảm nhận được tự do, túi da định vùng vẫy phản kháng, nhưng ngay lập tức nhận ra sự khắc chế tự nhiên của những đạo linh lôi tru tà kia, lập tức ngoan ngoãn bất động.
"Lén lút rình mò bên ngoài động phủ, chắc chắn không có ý tốt."
Lục Huyền nhíu mày, nhìn cái túi da quỷ dị, hư thực biến ảo trước mặt, thầm nghĩ.
Một luồng âm khí tinh thuần cưỡng ép xâm nhập vào trong túi da.
Tập trung tinh thần vào đó, Lục Huyền lập tức nắm bắt được thông tin chi tiết về cái túi.
【Dị Thi Bì Thuế: tà vật, thực lực tương đương tu sĩ Trúc Cơ viên mãn, do Ngọc Diện chân nhân thu thập da của vô số tu sĩ, dùng tà pháp luyện thành. Có khả năng ẩn nấp cực mạnh, tu sĩ Kết Đan bình thường khó lòng phát hiện.】
【Có thể vô hình nhập vào người mục tiêu, ăn mòn thần hồn, chiếm đoạt thân xác.】
"Dị Thị Bì Thuế."
Lục Huyền lẩm bẩm.
Tà vật này hành tung quỷ dị, ẩn nấp cực giỏi. Nếu không phải hắn có linh thức Kết Đan trung kỳ, lại được dị bảo Uẩn Thần Thiếp tẩm bổ lâu ngày, cùng với sử dụng nhiều loại linh quả, bảo vật tăng trưởng linh thức, thì thật khó mà phát hiện sự tồn tại của nó.
"Ngọc Diện chân nhân, người quen cũ, chẳng phải gã Tà tu đến bái phỏng mình khi mới chuyển tới đây sao?"
Trong đầu Lục Huyền hiện lên hình ảnh một tu sĩ mang nụ cười giả tạo.
“Thả một tà vật như vậy bên ngoài động phủ của mình, quả là không phải láng giềng tốt.”
Hắn nhếch mép, cười lạnh.
Chỉ cần nghĩ đến việc tấm da này luôn rình mò quanh động phủ mình, còn có nguy cơ chiếm đoạt thân xác, Lục Huyền cảm thấy giận dữ.
"Lục mỗ ghét nhất kẻ khác giám thị mình!"
Hắn hừ lạnh một tiếng, ý niệm vừa động, một con ngươi trắng xám tà dị lặng lẽ chui ra từ một khe nứt trên không trung, nhanh chóng trườn đi xa.
"Xem thử nền tảng của Ngọc Diện chân nhân kia đã.”
Chẳng bao lâu sau, Hư Không Yểm Mục đã tìm thấy động phủ của Ngọc Diện chân nhân.
Lục Huyền cảm thấy bàn tay hơi ngứa, một vết nứt xuất hiện, và ngay lập tức một con mắt trắng xám chui ra, chia sẻ tầm nhìn của Hư Không Yểm Mục cho hắn.
Hư Không Yểm Mục là dị bảo ngũ phẩm, khả năng ẩn nấp vượt xa Dị Thi Bì Thuế. Lục Huyền còn cố ý khống chế khoảng cách, tránh bị Ngọc Diện chân nhân phát hiện.
Động phủ của gã Tà tu kia tràn ngập âm khí, chỉ có một tòa huyễn trận tứ phẩm phòng hộ. Bên trong động phủ, nhờ Hư Không Yểm Mục tinh thông huyễn thuật, mọi thứ đều bị thu vào mắt, nhìn rõ mồn một.
“Huyễn trận tứ phẩm, không đủ mạnh mẽ.”
Lục Huyền thầm cảm khái.
Động phủ của hắn tại Phong Uyên tinh còn có hai tòa trận pháp ngũ phẩm bảo vệ, chưa kể đến Vạn Chướng Huyền Tinh Trận lục phẩm trong động phủ ở Lôi Hỏa tinh. Vậy nên, việc chướng mắt cái huyễn trận tứ phẩm này cũng là điều dễ hiểu.
Tuy nhiên, hắn cũng hiểu được mọi thứ mình đang chứng kiến.
Phần lớn người ở Thiên Tinh động đều là tán tu, có được công pháp, pháp khí ngũ phẩm phù hợp tu vi đã là không tệ, rất ít ai còn dư lực bố trí trận pháp cao giai bên ngoài động phủ.
“Biến rồi!”
Hôm sau, trong tầm mắt của Hư Không Yểm Mục, một người lùn ba thước điều khiển một đạo kiếm quang xuất hiện bên ngoài động phủ của Ngọc Diện chân nhân.
Đầu người lùn to dị thường, tứ chi teo tóp, mềm oặt như không xương. Ánh mắt hắn lạnh lùng quan sát xung quanh, sau khi không phát hiện bất thường nào, liền quen đường tiến vào động phủ.
"Lê đạo hữu, hoan nghênh, hoan nghênh!"
Ngọc Diện chân nhân ngoài cười nhưng trong không cười ra đón.
“Ngọc Diện đạo hữu.”
Người lùn khẽ gật đầu.
Hai người ngồi trong biệt viện, nói chuyện phiếm nhẹ nhàng.
Hư Không Yểm Mục thì trườn trên độ cao ngàn trượng, lúc ẩn lúc hiện, vô thanh vô tức.
"Ngọc Diện đạo hữu, ngươi giám thị tên Lăng đạo hữu kia lâu như vậy, có phát hiện gì không?"
Sau khi hàn huyên một hồi, người lùn hỏi Ngọc Diện chân nhân.
Cả hai đều có lòng tin vào thực lực của mình, lại đang ở trong động phủ, nên không cố ý che giấu lời nói và hành động.
Họ không ngờ rằng, trên bầu trời có một dị bảo thu thập từ thiên ma vực ngoại đang lặng lẽ rình mò.
"Không có nhiều phát hiện. Tên Lăng Cổ kia không biết là cẩn thận hay thật sự tu luyện công pháp, túi da của ta không thấy hắn rời động phủ lần nào."
"Cũng có một con Tà Túy không rõ lai lịch, thường xuyên ra khỏi động phủ, tiến vào bí cảnh trong Uế Dương sơn, săn giết yêu thú."
“Ta phái túi da âm thầm theo dõi một chút, Tà Túy kia thực lực không thể xem thường, đoán chừng mạnh hơn phần lớn tư sĩ Trúc Cơ viên mãn.”
Ngọc Diện chân nhân chậm rãi nói.
"Có thể dùng thực lực Kết Đan tiền kỳ, bố trí ra trận pháp ngũ phẩm bên ngoài động phủ, hoặc là lai lịch không thể coi thường, hoặc là mang bí mật cực lớn."
Người lùn nhẹ giọng nói, ngữ khí âm lãnh, khiến người nghe không khỏi rùng mình, như có độc xà đang rình rập.
"Dù là loại nào, đều là một con dê béo."
Hai người nhìn nhau cười một tiếng, mọi thứ đều không nói ra nhưng đã hiểu.
"Phong Uyên tinh động quả là nơi Tà tu hoành hành. Tùy tiện gặp hai người hàng xóm, đã có ý định coi mình là dê béo để làm thịt."
Ở phía xa hai trăm dặm, Lục Huyền thầm lắc đầu.
"Tà khí oai phong như vậy, chúng ta tu sĩ chính đạo..."
"Nên cổ vũ mới đúng!"
Hắn nhìn hai tên Tà tu trong con ngươi trắng xám như nhìn phân bón thượng hạng.
"Hàng xóm đồn lương ta đồn thương, hàng xóm chính là kho lúa của ta."
Hắn vừa nghĩ, bản tôn và hóa thân cùng với Nhục Linh Thần phi tốc tiến về động phủ của Ngọc Diện chân nhân.
"Ngọc Diện đạo hữu, ngươi để túi da của ngươi ở đó lâu như vậy, không sợ bị tên Lăng Cổ kia phát giác sao?"
Người lùn tu sĩ đột nhiên hỏi.
"Lê đạo hữu cứ yên tâm. Túi da của ta có khả năng ẩn nấp cực mạnh, cho dù tu sĩ Kết Đan trung hậu kỳ cũng khó mà phát hiện, huống chỉ một tên Kết Đan tiền kỳ?”
Ngọc Diện chân nhân cười, tự tin vào tà vật mình luyện ra.
"Vừa hay Lê đạo hữu ở đây, ta sẽ liên lạc với Dị Thi Bì Thuế kia. Nếu thời cơ phù hợp, chúng ta cùng nhau đến động phủ đó một chuyến."
"Xem thử tên Lăng Cổ thần bí kia rốt cuộc ẩn giấu bí mật gì!"
Ngọc Diện chân nhân cười lớn, khóe miệng kéo dài xuống tận mang tai.
Sau đó, hắn nhắm mắt, thần thức chìm vào sâu trong thức hải.
"Không hay rồi!"
Hắn đột nhiên mở mắt, ánh mắt vừa khó hiểu, vừa kinh hãi.
"Có biến cố gì sao?"
Người lùn tu sĩ thấy vậy, thần sắc nghiêm nghị, hai xúc tu dưới cằm không gió mà lay, lơ lửng trong không trung, như thể đang vận sức chờ phát động.
“Ta không cảm nhận được khí tức của túi da.”
"Thông thường, Dị Thi Bì Thuế và ta tâm ý tương thông, sẽ không có chuyện này."
"Túi da và thần hồn ta có liên hệ mật thiết, một khi bị tiêu diệt, ta sẽ phát giác ngay lập tức."
"Chỉ là không cách nào liên lạc, có nghĩa là Dị Thi Bì Thuế đã hoàn toàn bị người khác nắm giữ."
Ngọc Diện chân nhân nói đến đây, trong lòng nảy sinh một dự cảm bất an.
“Hai vị đạo hữu, tại hạ tìm thấy một tấm da chạy tán loạn khắp nơi bên ngoài động phủ, có phải của hai vị đạo hữu vô tình đánh rơi?”
Đột nhiên, một giọng nói khàn khàn vang lên trong tai hai người.