Một đài sen nở rộ, tượng Phật an nhiên trong làn khói hương trầm ố vàng, bên cạnh là một khối hình thù kỳ dị, bất ngờ từ đó tuôn ra một dòng bùn đen mang theo oan hồn, cùng một thanh tiểu kiếm xanh biếc tràn đầy sinh mệnh lực.
Thời gian gần đây, hắn đã vài lần đến Tàng Kinh Các, lật giở các loại điển tịch tài liệu, tìm hiểu lai lịch của hương dây và bùn đen.
Hương dây có tên là Độ Hồn Thiện Hương, một bảo vật tứ phẩm, do các tu sĩ Phật môn thu thập hương hỏa của hàng vạn tín đồ mà luyện thành, có tác dụng an tâm định thần, độ hóa âm hồn oán niệm.
Khi tu hành, đốt hương dây còn có thể ngăn cản tâm ma xâm nhập, duy trì trạng thái tu hành tốt nhất.
Bùn đen có tên là Oán Linh Nê, một loại linh nhưỡng ngũ phẩm, bên trong chứa đựng nồng đậm oán khí, có thể dùng để bồi dưỡng một số loại linh thực âm tà, hoặc luyện chế các pháp khí tương ứng.
Lục Huyền tùy ý lấy một mầm Linh Huỳnh Thảo còn sót lại ra thử, trồng vào Oán Linh Nê, linh chủng rất nhanh bị oán khí xâm nhập, biến thành phế phẩm.
"Linh nhưỡng đặc thù ngũ phẩm, đáng tiếc tạm thời chưa dùng được, trong tiểu viện âm gian cũng không có linh thực nào thích hợp sinh trưởng trong Oán Linh Nê này."
Trước đây, trong Lãng Nguyệt phúc địa, hắn từng có được Mậu Linh Nhưỡng tam phẩm, được Lục Huyền rải lên tầng ngoài linh điền trong động phủ, có tác dụng xúc tiến sự phát triển của phần lớn linh thực.
Khối Oán Linh Nê này, tuy phẩm giai cao hơn hai bậc, nhưng lại có tính hạn chế rất lớn, chỉ có thể dùng cho một số ít linh thực đặc thù.
Trong ba kiện bảo vật, chỉ có thanh tiểu kiếm xanh biếc kia là chưa tìm ra lai lịch. Lục Huyền cũng không vội, cắm nó vào Dưỡng Huyền Kiếm Sao để ôn dưỡng.
Tiểu kiếm xanh biếc không giống như Tử Điện Kiếm, Phong Lôi Kiếm trước đây, cắm vào không hề có chút điện giật sấm sét nào, ngược lại không ngừng bồi dưỡng vỏ kiếm cũ kỹ, hơn nữa thân kiếm có kích thước vừa vặn, khiến cho vỏ kiếm vốn không thích phi kiếm tiến vào lại chấp nhận nó ngay lập tức.
Trong phòng, hương dây ố vàng lẳng lặng bốc cháy, làn khói tạo thành hình tượng Phật, mang đậm thiền ý, bốn phía lan tỏa mùi thơm thuần hậu kéo dài.
Lục Huyền tĩnh tọa trên một bồ đoàn ngọc thạch, vận chuyển linh dịch trong đan điền, tranh thủ thời gian tu hành « Đại Ngũ Hành Công ».
Đột nhiên, linh thức cảm ứng được Lưu Quang Phù Trận ở chân núi truyền đến một trận dị động.
Hắn mở mắt, một vết nứt nhỏ xuất hiện dọc theo vân tay, ngay lập tức một con mắt xám trắng chui ra từ trong vết nứt.
Thông qua Hư Không Yểm Mục truyền đến, hắn thấy một con bạch ngọc viên hầu và một con chim loan trắng muốt tao nhã đang hướng sườn núi chạy tới.
"Ra là bạn cũ."
Hai con linh thú này chính là hậu duệ của hộ tông linh thú Thiên Kiếm Tông, lần lượt là Bạch Ngọc Kình Thiên Viên và Huyền Thiên Loan Điểu.
Lục Huyền đã ba năm không gặp hai "cái đùi" đang tuổi ăn tuổi lớn này, trong lòng cũng có chút nhớ nhung, liền mở trận pháp, thân hình hóa thành một làn khói trắng bay ra.
"Hoan nghênh, hoan nghênh! Lâu ngày không gặp, thật là nhớ nhung a."
Hắn tiến đến sườn núi, nhiệt tình chào đón hai con linh thú.
Chim loan trắng kêu to một tiếng, dường như trách cứ Lục Huyền sao lâu như vậy mới thấy bóng dáng.
Tiểu viên hầu có da thịt óng ánh như ngọc thạch trốn sau lưng chim loan, thò cái đầu nhỏ ra, trên đỉnh đầu có một đám lông trắng muốt, càng làm tăng thêm vẻ thần kỳ.
"Ta nhận một nhiệm vụ trấn thủ tông môn, đi xa nhà một chuyến, gần đây mới trở lại tông môn."
Lục Huyền cười giải thích, hai con linh thú đều có linh trí cực cao, không cần lo lắng chúng không hiểu.
“Lâu như vậy không gặp, có nhớ linh quả linh nhưỡng của ta không? Còn có thịt yêu thú nướng nữa?”
Lục Huyền vừa cười vừa hỏi hai con linh thú.
"Lịch lịch!"
Huyền Thiên Bạch Loan hưng phấn kêu to, không ngừng gật đầu nhỏ, ra vẻ tán thành.
Tiểu viên hầu nhanh nhẹn sau lưng nó chui ra, chớp đôi mắt đỏ rực long lanh, khẽ gật đầu một cái, rồi lại rụt về sau cánh chim loan.
Sau khi rời khỏi Lục Huyền, hai con linh thú thỉnh thoảng lại đến định núi nơi Lục Huyền ở, chỉ là vì nhớ những bữa tiệc linh quả mà hắn thường tổ chức.
Trong tông môn, tuy rằng tu sĩ nuôi dưỡng chúng tận tâm tận trách, nhưng những loại linh quả ấy vẫn không có gì thay đổi, mười năm như một, đã nhạt như nước ốc, chẳng còn chút khẩu vị nào.
Còn ở chỗ Lục Huyền, linh quả phẩm chất thượng hạng, phối hợp phong phú, Bách Quả Linh Tương có hương vị đặc biệt, thêm vào đó là các phương pháp chế biến đa dạng để làm thịt yêu thú nướng, còn có món điểm tâm đặc biệt có một không hai, khiến chúng được thỏa sức cảm nhận niềm vui thú ẩm thực.
Đối với Lục Huyền, chúng thậm chí đã hình thành một sự ỷ lại nhất định.
"Tới tới tới, trước dùng Băng Hỏa song tầng Thiên Linh Quả lót dạ đi."
Lục Huyền vung tay, một lượng lớn Liệt Diễm Quả và Băng La Quả bay ra từ trong nhẫn trữ vật, xếp thành một ngọn núi linh quả nhỏ.
Hắn lại rót cho hai con hộ tông linh thú và linh thú của mình mỗi con một ly Bách Quả Linh Tương.
"Nếm thử một chút đặc sản ta mang từ nơi khác về, cá Không Minh Linh hun bằng phương pháp đặc biệt."
Hắn lấy ra một hộp ngọc tinh xảo, trong hộp đựng đầy cá Không Minh Linh đã được xử lý bằng các phương pháp khác nhau.
Một phần được hun bằng một loại linh mộc nào đó, hương vị nồng đậm, khiến người thèm thuồng.
“Chờ ta một lát, ta đi nướng mấy con tươi."
Một phần thịt cá Không Minh Linh được đông lạnh bằng hàn băng trăm năm, chất thịt không hề bị ảnh hưởng, lấy ra vẫn tươi ngon như vừa mới giết mổ.
Chỉ một lát sau, hắn đã đem cá linh nướng xong ra, chia đều thành mấy phần, bày trước mặt từng con linh thú.
Linh ngư vốn dĩ đã có hương vị tươi ngon đến cực hạn, ẩn chứa linh lực phong phú, được Lục Huyền thêm vào các loại hương liệu rồi nướng lên, càng trở nên mỹ diệu bội phần.
Bạch Ngọc Kình Thiên Viên và Huyền Thiên Bạch Loan, cùng với linh thú của hắn, đều ăn như gió cuốn, thỏa sức thưởng thức.
"Lại nếm thử một chút Mê Tiên Đào giải ngán, nhưng loại linh quả này tuy ngon, lại không nên ăn nhiều."
Lục Huyền lấy ra mấy quả Mê Tiên Đào màu hồng trắng, cắt thành miếng nhỏ, đưa cho chim loan, viên hầu và các linh thú khác.
Trước đó, từ Mê Tiên Đào hắn biết được, ăn nhiều linh đào có thể tăng cường mị lực của người ăn, hơn nữa trong quá trình bồi dưỡng, chúng còn bị ảnh hưởng bởi sắc dục chướng khí.
Lục Huyền sợ lấy ra quá nhiều Mê Tiên Đào sẽ khiến những linh thú này bị bạo giáp, bạo cánh các kiểu.
Vừa nghĩ đến cảnh đàn thú đại loạn đấu, Lục Huyền không khỏi rùng mình, vội xua tan những hình ảnh đó khỏi đầu.
“Cảnh tượng đó quá đẹp, ta không dám nghĩ.”
Hắn lo lắng nhìn đám linh thú, sợ tình hình mất kiểm soát.
Cũng may số lượng linh đào không nhiều, các linh thú chỉ cảm nhận được mỹ vị của linh quả, không hề có ý gì khác.
Đợi ăn xong linh đào, thấy không có tình huống dị thường nào xảy ra, Lục Huyền mới hoàn toàn yên tâm.
"Hai vị đạo hữu ngày thường có thể rời khỏi tông môn không?"
Ăn no nê xong, Lục Huyền giả vờ như vô tình hỏi.
"Có thể rời đi, nhưng khoảng cách có hạn, hơn nữa không được đi quá lâu."
Chim loan kêu thanh thúy, truyền tới cho Lục Huyền một đạo ý niệm.
"Có thể vài năm nữa, ta có việc cần hai vị giúp đỡ, đến lúc đó mong hai vị hết sức giúp ta."
Lục Huyền trịnh trọng nói.
Ăn của người ta mềm môi, hai con linh thú đã được Lục Huyền cho ăn nhiều mỹ thực như vậy, hơn nữa đã xây dựng tình bạn thâm hậu với hắn, thấy Lục Huyền hỏi vậy, liền rối rít gật đầu.
Bạch Ngọc Kình Thiên Viên hình như phát giác ra có "phi vụ", trong ánh mắt ngượng ngùng lóe lên một tia hưng phấn mơ hồ, chỉ chỉ sau đầu, ra hiệu Lục Huyền đến lúc đó có thể kích phát sợi lông mà nó đã tặng.
Từ lâu trước đây, tiểu hầu tử đã tặng cho Lục Huyền một sợi lông trắng muốt, đồng thời nói rằng chỉ cần trong phạm vi nhất định, dùng linh lực kích hoạt sợi lông đó, nó có thể chạy đến với tốc độ nhanh nhất.
Thấy hai "bé con" hứa hẹn, Lục Huyền lại có thêm vài phần tự tin vào việc phản sát tu sĩ đứng sau Thánh Anh Quả Tử Chu.