“Có chuyện lớn rồi!”
Thấy rõ gã thiếu niên kia sắp biến thành một con quái vật huyết nhân, Lục Huyền sinh lòng cảnh giác.
Từ khi đặt chân lên hòn đảo này, hắn đã phát hiện và tiêu diệt hơn mười gã tán tu bị tai họa xâm nhiễm. Không ngờ rằng lại có nhiều Huyết Ngưng Âm Trùng chủ động tìm đến như vậy.
"Đa tạ tiền bối."
Thiếu niên có chút xấu hổ cúi đầu, sắc đỏ trong thân thể không ngừng dồn lên đầu.
Hơn mười người xung quanh lén lút đi chuyển, mơ hồ bao vây Lục Huyền.
"Không cần khách khí. Lần đầu gặp mặt, ta tặng ngươi mấy món đồ chơi nhỏ, coi như pháo đốt cho vui."
Lục Huyền tươi cười hòa nhã, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra ba viên thạch châu đỏ thẫm.
Dưới Phá Vọng Đồng Thuật, tơ máu trong cơ thể thiếu niên và đám tu sĩ xung quanh càng lúc càng trở nên hỗn loạn.
"Ôi chà, sơ ý quá." Lục Huyền giả vờ kinh ngạc, quyết định ra tay trước để chiếm lợi thế.
Ba viên Bạo Viêm Châu bay ra, xếp thành hình tam giác trên không trung.
Cùng lúc đó, thất khiếu của thiếu niên bắn ra những mũi tên máu, một cái hang động huyết sắc khổng lồ chớp nhoáng bao trùm lấy đầu hắn.
Hang động mang theo mùi tanh nồng nặc, chớp nhoáng lao về phía Lục Huyền.
Trước khi nó kịp thành hình hoàn chỉnh, Lục Huyền bật nhảy lên không trung.
"Bùm!"
Ba viên Bạo Viêm Châu nổ tung, hỏa diễm nóng rực như dung nham bao phủ đám tư sĩ bị ô nhiễm.
Từng con Huyết Ngưng Âm Trùng từ xác người chui ra, đôi cánh màu đỏ nhạt, xúc tu đỏ tươi, ngọn lửa đỏ thẫm như giòi bọ gặm nhấm, cháy bừng bừng không dứt.
"A!"
Huyết nhân thiếu niên đánh lén bất thành, ngược lại bị Bạo Viêm Châu của Lục Huyền gây ra tổn thương lớn. Đau đớn khiến vô số xúc tu màu máu chui ra từ khắp cơ thể hắn, cả người biến thành một con quái vật huyết trùng, vỗ đôi cánh với những hoa văn huyết sắc, bay về phía Lục Huyền còn đang trên không trung.
Vô số xúc tu đỏ tươi mọc ra, như những ngọn thương, từ bốn phương tám hướng đánh tới Lục Huyền.
Lục Huyền thần sắc tự nhiên, linh lực cuồn cuộn, niệm kiếm quyết. Phong Lôi Kiếm trong tay hóa thành một tia ô quang, chém về phía quái vật huyết trùng.
Trong khoảnh khắc, quảng trường nổi gió gầm sấm, kiếm khí tung hoành.
Từng xúc tu đỏ tươi bị Phong Lôi Kiếm chém thành hai đoạn, rơi xuống đất, giãy giụa.
Trùng Vương Huyết Ngưng Âm Trùng rít lên một tiếng quái dị, tất cả xúc tu tan chảy, hóa thành những luồng huyết quang, cuốn ngược lên, hòa vào thân thể như những mạch máu.
"Hử? Không chết?"
Lục Huyền khẽ kinh ngạc, một lá Đại Nhật Kiếm Phù tứ phẩm trượt ra khỏi tay áo, một tia linh lực rót vào trong đó.
Mặt trời đỏ rực ở trung tâm kiếm phù bỗng bừng sáng, vô số kiếm khí đỏ thẫm như ánh nắng mặt trời, vù vù gào thét, bắn về phía Trùng Vương Huyết Ngưng Âm Trùng.
Dưới vô vàn kiếm khí Đại Nhật công kích, Trùng Vương cuối cùng không chống đỡ nổi, thân thể thủng lỗ chỗ, màu máu nhanh chóng trở nên ảm đạm, không thể khôi phục nguyên dạng.
"Thật đáng sợ, suýt chút nữa thì bị con tà trùng này đánh trúng."
Lục Huyền cầm Đại Nhật Kiếm Phù trong tay, đáp xuống mặt đất.
Toàn bộ quảng trường cháy đen một mảng, tất cả tán tu bị Huyết Ngưng Âm Trùng ô nhiễm đều hóa thành tro tàn.
Cũng may Lục Huyền đã sớm chuẩn bị, cố ý dẫn dụ đám Huyết Ngưng Âm Trùng này đến chỗ hẻo lánh, nên không ảnh hưởng đến những tu sĩ bình thường khác trên quảng trường, chỉ có vài người bị thương nhẹ.
Trùng Vương trong cơ thể tên thiếu niên kia, hắn ước chừng có thực lực không kém gì tu sĩ Trúc Cơ tiền kỳ. Thêm vào hơn mười con Huyết Ngưng Âm Trùng còn lại, tu sĩ Trúc Cơ bình thường khó mà nhanh chóng giải quyết.
Cũng may Lục Huyền có rất nhiều bảo vật.
Bạo Viêm Châu tam phẩm, có thể ngay lập tức gây ra hỏa diễm thiêu đốt trên diện rộng, đến từ chùm sáng màu trắng của Liệt Diễm Quả, tỷ lệ mở ra cực lớn. Hắn có không dưới hai mươi viên trong nhẫn trữ vật.
Đại Nhật Kiếm Phù tứ phẩm, có được từ chùm sáng Dưỡng Kiếm Hồ Lô, có thể dễ dàng chém giết tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, thậm chí hậu kỳ. Đối phó với một con Trùng Vương cảnh giới tam phẩm, tự nhiên không có gì khó khăn.
Lục Huyền thậm chí chỉ thi triển khoảng một phần mười kiếm khí Đại Nhật trong kiếm phù.
Sau khi giải quyết xong Huyết Ngưng Âm Trùng Vương trên đảo Không Minh, Lục Huyền tiếp tục tìm kiếm xung quanh.
Tìm thêm hai lượt, chỉ tìm thấy lác đác vài tán tu bị tà trùng xâm nhập, liền tiện tay tiêu diệt chúng.
Trong sự cảm kích sâu sắc của Tống Dục, Lục Huyền trở lại tiểu viện của mình.
Hắn suy nghĩ một chút, lấy ra một tấm truyền tấn phù lục từ trong nhẫn trữ vật.
Trên một hòn đảo lớn, Thạch Trọng nhíu mày, dẫn theo mấy tên tu sĩ Luyện Khí cao cấp phi tốc chạy đến một góc đảo.
Không lâu trước đây, hắn nhận được tin cầu cứu khẩn cấp, có một lượng lớn tà trùng lộ nguyên hình, chui ra từ cơ thể tán tu, điên cuồng tấn công, gây ra không ít thương vong.
Với sự hỗ trợ mạnh mẽ của hắn, rất nhiều tà trùng nhanh chóng bị tiêu diệt.
Chỉ là vẻ lo lắng trên lông mày của hắn không hề giảm bớt.
Sau khi phát hiện dị thường khi câu cá ở duyên hải, Lục Huyền và Chu Băng Vũ đã trở lại hòn đảo đóng giữ và chuẩn bị đầy đủ.
Khi tai họa bắt đầu xuất hiện và bùng phát, nhờ có sự chuẩn bị trước mà họ không lâm vào tình thế hỗn loạn.
Nhưng tai họa khó đối phó hơn tưởng tượng của hắn.
Đầu tiên là khó phát hiện, chúng hòa làm một với vật chủ. Nếu tu sĩ Luyện Khí điều tra, rất có thể sẽ bỏ sót.
Thứ hai, tu sĩ bình thường cực kỳ khó ứng phó với sự tấn công của tà trùng. Ngoại trừ một số thủ đoạn trừ tà, phần lớn thời gian họ không gây được nhiều tổn thương cho tà trùng.
Vì vậy, gần đây hắn luôn trong trạng thái bận rộn, khắp nơi dập lửa, hầu như không có thời gian nghỉ ngơi, càng không nói đến việc ra biển câu cá.
Đột nhiên, một đạo truyền tấn phù lục xuất hiện trước mặt hắn.
Thạch Trọng cảm nhận được khí tức mờ nhạt của Lục Huyền trên bùa chú, yên tâm kích phát phù lục. Một giọng nói quen thuộc vang lên.
"Thạch đạo hữu, tình hình của ngươi dạo này thế nào?"
"Đảo Không Minh phát hiện không ít bóng dáng tà trùng. Theo ta biết, những con huyết trùng đó tên là Huyết Ngưng Âm Trùng, có thể âm thầm nuốt chửng tất cả huyết dịch của ký chủ, cất giữ trong cơ thể mình. Chúng là thủ đoạn thường thấy của những kẻ tu luyện tà thuật huyết đạo để thu hoạch tinh huyết."
"Vì vậy, rất có thể có tà tu đứng sau. Mong đạo hữu cẩn thận hơn."
"Ngoài những phù lục và thuật pháp trừ tà thường thấy, thuật pháp hỏa hệ có thể gây ra một mức độ sát thương nhất định cho tà trùng. Kiếm quyết và thuật pháp loại Hạo Nhiên quang minh có lẽ có kỳ hiệu."
Thạch Trọng trầm ngâm một lát, truyền vào phù lục một đạo tin tức.
Hành động này của Lục Huyền có thể nói là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi đối với hắn.
Giới thiệu chi tiết về lai lịch, năng lực của tà trùng, đưa ra cách ứng phó và chỉ ra những nguy cơ tiềm ẩn phía sau, giúp Thạch Trọng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Trên đảo Không Minh, hai đạo truyền tấn phù lục lần lượt rơi xuống sân của Lục Huyền.
Đó là đến từ Thạch Trọng và Chu Băng Vũ. Hai người lần lượt bày tỏ lòng cảm kích với Lục Huyền và cố ý giao phó, sau khi giải quyết xong tai họa xâm nhập, sẽ tìm kiếm thông tin về linh dịch cho Lục Huyền.
"Xem ra cũng không vô ích khi cho đi cái nhân tình này."
Lục Huyền bóp lấy phù lục, âm thầm cảm thán.
Sau khi giải quyết xong tà trùng trên đảo Không Minh, Lục Huyền không tiếp tục quan tâm đến những hòn đảo khác bị tai họa xâm nhập, chỉ là thuận tay truyền đạt một chút thông tin liên quan đến tà trùng cho Thạch Trọng và Chu Băng Vũ.
Hai người tuy xuất thân từ đại tông, kiến thức rộng rãi, nhưng Huyết Ngưng Âm Trùng dù sao cũng là đồ vật của tà đạo, lại không có năng lực như Lục Huyền. Coi như từng nghe nói đến danh tiếng của tà trùng, cũng không nhất định có thể giải quyết tốt.
Hắn liền cho hai người một cái nhân tình thuận tay, và hai người cũng không làm hắn thất vọng, mỗi người đều bày tỏ lòng cảm kích sau khi nhận được sự ủy thác của Lục Huyền.