"Đạo hữu thấy sao, một trăm linh thạch cho cái linh chủng cổ quái này? Nó đã hơn hẳn nhiều loại linh chủng nhị phẩm thông thường. Với giá này, mua một mầm nón loại và phẩm giai tương tự còn chưa chắc được, tôi tính giá cực kỳ công đạo đấy."
Lục Huyền tuy trong lòng nóng ruột, nhưng ngữ khí vẫn tỏ ra thoải mái, không chút để ý.
"Một trăm linh thạch thấp quá! Linh chủng này lớn lên kỳ lạ như vậy, nhìn là biết loại trân quý hiếm thấy rồi. Thế này đi, một trăm năm mươi linh thạch, đạo hữu có thể mang đi ngay."
Trung niên tu sĩ một mắt nhượng bộ một bước dài.
"Cho dù là linh thực trân quý hiếm thấy gì đi nữa, không biết phương pháp bồi dưỡng thì cũng chẳng làm nên chuyện gì."
Lục Huyền chỉ ra vấn đề mấu chốt.
Hắn từng chút một mặc cả với chủ quán, cuối cùng cũng mua được tam phẩm Kinh Cức Cốt với giá một trăm hai mươi linh thạch.
Gần nửa ngày sau, Lục Huyền đứng trong một tiểu viện, nhìn quanh bốn phía.
Thiên Kiếm Tông quy định đệ tử không được phép bồi dưỡng linh thực, linh thú tà dị.
Trong tay hắn hiện tại có năm cái Quỷ Diện Thạch Cô đang ngủ say, còn có Kinh Cức Cốt vừa mua được. Một cái lấy oán niệm làm thức ăn, một cái cần hấp thu tinh hoa hài cốt, đều không phải là linh thực đứng đắn gì.
Nhưng nếu vì vậy mà bỏ qua thì Lục Huyền không cam lòng. Dù sao, cả Quỷ Diện Thạch Cô lẫn Kinh Cức Cốt đều là linh thực tam phẩm, một khi thành thục sẽ mang lại phần thưởng hào quang phong phú.
Bất đắc dĩ, hắn nghĩ ra một đối sách, thuê một tiểu viện trong Kiếm Môn Trấn, chuyên để gieo trồng và bồi dưỡng những loại linh thực kiểu Kinh Cức Cốt này.
Nghĩ là làm, hắn nhanh chóng tìm được nơi này.
Tiểu viện nằm ở vị trí tương đối vắng vẻ của Kiếm Môn Trấn. Diện tích linh điền bên trong không lớn, chỉ khoảng nửa mẫu, may mắn là linh khí nồng đậm và tinh khiết cũng không tệ, tốt hơn chút so với linh điền của Lục Huyền ở Lâm Dương Phường Thị trước đây.
Sau khi cò kè mặc cả, cuối cùng hắn thuê lại khu nhà nhỏ này với giá bốn mươi linh thạch mỗi tháng, trả trước nửa năm tiền thuê.
Tiếp đó, hắn mua thêm một trận pháp phòng hộ nhị phẩm, bao phủ toàn bộ tiểu viện.
"Quả là gần tông môn, một mảnh linh điền nhỏ này mà cần đến bốn mươi linh thạch mỗi tháng."
Lục Huyền có chút xót xa nghĩ.
Tam phẩm Kinh Cức Cốt tốn hết một trăm hai mươi linh thạch, tiền thuê và tiền cọc tiểu viện hết hai trăm tám mươi linh thạch, trận pháp nhị phẩm khoảng hai trăm linh thạch.
Như vậy, trong tay hắn còn lại khoảng một ngàn hai trăm linh thạch.
"Chỉ có thể mong đợi sự đầu tư này sẽ mang lại hồi báo lớn hơn.”
Linh thực tam phẩm, lại còn là loại hắc ám tà dị, Lục Huyền trong lòng có phần mong chờ vào hào quang trắng.
Hắn định dùng cái tiểu viện này bồi dưỡng các loại linh thực tà dị quỷ quái, thỉnh thoảng rời khỏi Thiên Kiếm Tông để đáp ứng nhu cầu sinh trưởng của chúng.
Tất nhiên, với cách bồi dưỡng này, hắn cũng không quá coi trọng việc chăm sóc tỉ mỉ, có thể nuôi thành quen đã là kết quả tốt rồi.
Lục Huyền nghĩ thầm, lấy từ trong nhẫn trữ vật năm cái Quỷ Diện Thạch Cô có được từ bí cảnh.
Quỷ Diện Thạch Cô vẫn trong trạng thái ngủ say, những hoa văn quái dị xám trắng trên bề mặt không hề thay đổi, tựa như một gương mặt quỷ dị.
"Có được lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể gieo trồng."
Lục Huyền thi triển Địa Dẫn Thuật, vùi năm cái Quỷ Diện Thạch Cô vào trong linh nhưỡng.
Tiếp đó, hắn lấy ra Oán Hồn Linh nhị phẩm đã cố ý mua.
Nhẹ nhàng lắc lục lạc, vô số âm hồn oán niệm trong đó, dưới sự điều khiển của Lục Huyền, từ từ chảy ra theo hoa văn trên bề mặt.
Rất nhanh, mười đạo oan hồn mờ ảo ngơ ngác đứng trước mặt Lục Huyền.
Những âm hồn oán niệm này đã mất đi linh trí, chỉ còn lại bản năng, chịu sự điều khiển thúc giục của Lục Huyền, chủ nhân Oán Hồn Linh.
Lục Huyền khống chế chúng đứng lại một chỗ, linh lực trong cơ thể biến hóa, một đạo kiếm khí vàng óng bắn ra như điện, trong chốc lát xoắn mười đạo oan hồn thành hàng ngàn hàng vạn mảnh vụn.
Trong các mảnh vụn chứa vô số âm hồn oán niệm khiếm khuyết, thống khổ kêu rên không thành tiếng.
Lục Huyền thấy vậy, kiếm khí vàng óng ra ra vào vào, tiếp tục chặt đứt cắt nát các mảnh vụn, cho đến khi không thể phân chia được nữa mới dừng lại.
Sau đó, hắn gom những mảnh vụn nhỏ bé này lại, chia thành năm phần nhỏ, đều bôi lên các đường vân trên bề mặt Quỷ Diện Thạch Cô.
Tâm thần ngưng kết trên Quỷ Diện Thạch Cô, Lục Huyền lập tức nhận ra, Quỷ Diện Thạch Cô vốn cứng rắn như đá, nay có sự biến đổi nhẹ nhàng.
Những hoa văn tạo thành gương mặt quỷ dị đang chậm rãi hấp thu các mảnh vụn oan hồn.
"Vò nát oan hồn quả thực có thể đánh thức Quỷ Diện Thạch Cô đang ngủ say."
Lục Huyền cảm nhận được năm cái Quỷ Diện Thạch Cô đang từng bước khôi phục, trong lòng vui vẻ.
Hắn đi tới một bên linh điền, thi triển Địa Dẫn Thuật, linh dưỡng xuất hiện một vết nứt nhỏ.
Lục Huyền đem Kinh Cức Cốt có hình thái quái dị đặt vào bên trong, sau đó lấy ra một bộ hài cốt còn lưu lại vết máu tươi mới, đặt bên cạnh Kinh Cức Cốt.
Khi chuẩn bị trận pháp phòng hộ, hắn tiện tay mua một chút hài cốt yêu thú nhất phẩm tươi mới nhất trên quảng trường đá xanh, để Kinh Cức Cốt hấp thu tinh hoa hài cốt mà trưởng thành.
Chưa đầy bao lâu sau khi đặt hài cốt, Lục Huyền cảm nhận được Kinh Cức Cốt tam phẩm trong linh điền, dưới sự kích thích của hài cốt, xuất hiện biến hóa rất nhỏ.
Trên đám xương trắng lộn xộn dài mảnh, những chiếc xương nhỏ như lông tơ lặng lẽ tạo ra, từ từ đâm vào hài cốt tươi mới mà Lục Huyền vừa đặt, hấp thu tinh hoa bên trong.
Vì trong tông môn còn có nhiệm vụ nuôi dưỡng Giao Long Cự Mãng, Lục Huyền không thể ở lại Kiếm Môn Trấn quá lâu.
Thấy Quỷ Diện Thạch Cô đã thức tỉnh, hắn liền lấy ra năm mươi đạo oan hồn hoàn chỉnh từ trong Oán Hồn Linh, lại thả đầy hài cốt yêu thú xung quanh Kinh Cức Cốt.
Nhìn lướt qua, gió tà từng trận trong linh điền, âm hồn oán niệm du tẩu không chừng, trong góc còn có một ngọn núi nhỏ toàn xương trắng, tràng cảnh tà dị cổ quái.
"Ừm..."
"Đã nói là ấm áp làm ruộng cơ mà? Sao bức tranh của ta lại đột nhiên biến thành âm phủ thế này?"
Lục Huyền nâng trán cảm thán một câu, khởi động trận pháp.
Trong lòng hắn mừng thầm vì Kiếm Môn Trấn ở ngay gần Thiên Kiếm Tông, các tu sĩ bên trong cũng không hỗn tạp như phường thị, tính an toàn của tiểu viện vẫn được bảo vệ rất tốt.
Mang theo ý nghĩ đó, Lục Huyền xuyên qua Chu Thiên Tinh Đấu Kiếm Trận bên ngoài Thiên Kiếm Tông, trở lại động phủ của mình.
Vừa mới mở cửa sân, một con chim béo lùn màu xanh nhạt cao chừng ba thước phù phù một tiếng nhảy lên vai Lục Huyền.
"A, tiểu gia hỏa lớn nhanh thật đấy!"
Vai Lục Huyền trĩu xuống, nhìn con Phong Chuẩn ấu điểu có phần lớn con, cảm thán nói.
Đạp Vân Xá Lỵ lười biếng nằm trên mặt đất, đôi mắt xanh biếc lơ đãng nhìn Lục Huyền.
"Tới tới tới, mang đồ ngon về cho các ngươi đây."
Lục Huyền vội lấy từ trong nhẫn trữ vật hai phần thịt yêu thú, đặt trước mặt hai đứa.
Nhân lúc chúng đang thưởng thức thịt yêu thú, Lục Huyền đi tới linh điền.
Trong tầm mắt, Thảo Khôi Lỗi đang vụng về dò xét linh điền, các loại linh thực sinh trưởng đạt dào, toát ra sức sống tràn trề, đối lập hoàn toàn với khối linh điền âm khí u ám trong Kiếm Môn Trấn.
"Đây mới là cách mở linh điền đúng đắn..."
Lục Huyền thong thả cảm thán một câu, đi tới linh điền, bắt đầu xem xét tình hình sinh trưởng của các linh thực.