Trong thâm tâm, Lăng Vân thực sự cảm thấy quả trứng này có lai lịch bất phàm, một cảm giác mơ hồ khó tả.
Tương tự như... niết bàn trùng sinh!
Thần thông Ngũ Thái Thần Phượng chính là truyền thuyết về niết bàn. Có lẽ đây không phải một quả trứng thực thụ, mà là nó đã bị thương nặng nên buộc phải biến trở lại thành trứng để sống lại một lần nữa.
Cô bé nhíu mày hỏi: "Làm sao bây giờ, phiền quá đi."
An Tình bật cười, bắt chước theo: "Phiền quá đi."
Long Yên Nhiên: "Phiền quá đi."
Bối Bối chống cằm: "Phiền quá đi."
Sau đó, tất cả bọn họ đều hùa theo câu nói đó...
"A ha." Cô bé che nửa mặt, ánh mắt lộ vẻ không nỡ nhìn.
Lăng Vân nói: "Thế này đi, ta giữ giúp con, đợi thời cơ chín muồi sẽ trả lại cho con."
Cô bé ôm chặt lấy, liều mạng lắc đầu, lầm bầm: "Không chịu, không chịu."
Vẻ mặt như sợ Lăng Vân cướp mất không trả.
Lăng Vân buồn cười, cũng không tiếp tục ép buộc, để mặc cô bé tự cất giữ, dù sao cũng như nhau cả thôi.
Sau khi cô bé cất quả trứng Ngũ Thái Thần Phượng đi, lại lấy ra ngọc san hô, khua khoắng trước mặt Lăng Vân, bĩu môi: "Ba ba, mau! Bảo bối nè!"
Lăng Vân thản nhiên nói: "Phong ấn ma lực viễn cổ? Các con muốn?"
Muốn chứ?
Từng người bọn họ đều phấn khích, thầm nghĩ ma lực là thứ tốt.
Đương nhiên là thứ tốt, toàn bộ ma pháp của Ma Pháp Đại Lục cộng lại cũng không nhiều bằng ma lực phong ấn trong ngọc san hô nhỏ này, quan trọng nhất là nó còn là ma lực viễn cổ.
Cô bé và Bối Bối nhìn nhau cười lớn, đòi Lăng Vân đưa một trăm viên cực phẩm linh thạch thì mới bán thứ này cho ông.
Ma lực ư?
Bọn họ không hứng thú, dù sao bây giờ bọn họ tự thấy mình đã rất "trâu bò" rồi.
Lăng Vân cũng không cần nó, nhưng nhìn ánh mắt của bọn họ, ông chỉ biết câm nín đặt dấu tay, nợ lại một trăm viên cực phẩm linh thạch.
Sau vụ việc An Tình mượn linh thạch, bọn họ lại bày trò, nhất quyết đòi điểm chỉ, xong lại cảm thấy chưa an tâm.
Bối Bối đảo mắt, bắt đầu làm nũng, đòi Lăng Vân viết chi phiếu.
Mắt An Tình sáng rực lên, sao cô lại không nghĩ ra việc dùng tiền Hoa Hạ để đổi lấy linh thạch nhỉ.
Cuối cùng, Lăng Vân đưa cho bọn họ tấm chi phiếu hai mươi triệu, coi như trừ sạch nợ tiền mua sữa bột và bánh Uông Tử trước đó.
Bối Bối và cô bé há hốc mồm, hóa ra ngọc san hô đáng giá đến vậy.
Trong lòng thầm tính toán, sau này sẽ đi đào thêm vài cái nữa.
Hai đứa nhỏ này tưởng đó là hàng bình dân sao? Cải trắng? Đất đỏ? Đầy rẫy khắp Thần giới à?
Nếu Lăng Vân biết suy nghĩ của bọn chúng, sắc mặt chắc chắn sẽ rất khó coi.
An Tình cũng nảy ra ý định, quay về Lam Tinh bọn chúng chắc chắn không biết cách giữ tiền, đến lúc đó cô chỉ cần dụ dỗ một chút, tiền vẫn sẽ quay về túi cô thôi.
Ầm!
Hai tiếng nổ lớn vang lên ngay bên ngoài Thần Cung.
Người tới chính là Thượng Quan Tú!
"Thái Thượng Đế Quân, ngươi mau ra đây cho bản thánh nữ, chúng ta nói chuyện nhân sinh."
Giọng điệu không nghe ra hỉ nộ ái ố.
Nói chuyện nhân sinh?
An Tình nghe thấy bốn chữ này, cả người không còn vui vẻ, trên mặt thoáng hiện lên vẻ lạnh lẽo như băng sương.
Ầm!
Lại một tiếng nữa!
Thượng Quan Tú đang dùng quyền oanh tạc trận pháp bên ngoài Thần Cung.
"Đồ rùa rụt cổ, mau ra đây!"
Tây Thần Tôn nhìn với vẻ nửa cười nửa không, cũng không có ý định lên tiếng ngăn cản.
Lăng Vân nhíu mày, thể thống gì thế này?
Ông chậm rãi đứng dậy định bước ra ngoài, thì An Tình mỉm cười nói: "Thiến Thiến muốn nghe kể chuyện, chàng kể cho con bé đi, đúng không con gái?"
Cô bé vui vẻ đáp: "Ba ba, kể chuyện đi, con muốn nghe."
Lăng Vân đáp: "Ra tay nhẹ thôi, đừng làm bị thương người ta."
An Tình giận dỗi...
Còn quan tâm người khác? Chẳng quan tâm đến cô sao?
Lăng Vân thấy oan ức, ông tin thực lực hiện tại của An Tình hoàn toàn có thể ngược đãi Thượng Quan Tú.
Long Yên Nhiên thì thầm: "Lăng Vân ca, thế này liệu có xảy ra chuyện gì không?"
Trong lòng nàng thầm nghĩ, không lẽ là người thứ ba?
Lăng Vân thản nhiên đáp: "Không đâu, cứ để bọn họ đấu một trận đi, Thiến Thiến có muốn xem không?"
Cô bé gật đầu, xung quanh không thấy Bối Bối và Tiểu Ái Lâm đâu, bên cạnh chỉ còn Cơ Vô Tuyết đang chờ nghe Lăng Vân kể chuyện.
Đứa nhỏ này!
Thật ngây thơ, vẫn đang đợi Lăng Vân kể chuyện thật đấy.
Lăng Vân buồn cười nói: "Không kể nữa, chúng ta đi xem kịch, Tiểu Tuyết chắc chưa xem bao giờ đâu."
Nói xong, ông bế cô bé, dắt tay Cơ Vô Tuyết chậm rãi đi đến rìa Thần Cung.
Bối Bối và Tiểu Ái Lâm đã ở đó xem từ lâu, Long Yên Nhiên đi tới, khóe miệng giật giật, bọn chúng cũng quá thông minh rồi.
Thượng Quan Tú đang định hét lên lần nữa thì An Tình đột ngột xuất hiện trước mắt.
Nhìn An Tình với nụ cười ma mị pha chút yêu kiều, đôi lông mày lá liễu giãn ra tùy ý, chiếc mũi nhỏ nhắn tinh xảo, xung quanh quấn quýt tiên khí mờ ảo.
Thượng Quan Tú ngẩn người!
Ngay sau đó nàng hừ lạnh một tiếng: "Ngươi là Đế Hậu?"
An Tình mỉm cười, lên tiếng hỏi: "Ngươi là kẻ nào? Tại sao lại ở đây quát tháo ầm ĩ và ngang ngược như vậy?"
"Thánh nữ Lưu Tiên Cung, Thượng Quan Tú, bảo Thái Thượng Đế Quân ra đây, ta có việc tìm hắn." Thượng Quan Tú lúc này trong lòng hơi chút sợ hãi.
"Ngươi bảo hắn ra là hắn ra? Thế chẳng phải hắn mất mặt lắm sao?" An Tình trả lời với vẻ nửa cười nửa không.
Thượng Quan Tú không vui: "Hừ, ta đánh cho đến khi hắn ra thì thôi."
An Tình cười, vốn dĩ nên như thế từ lâu rồi, nói mới nhớ cô đã mấy ngày không động thủ, vừa hay để luyện tập.
Một chưởng pháp từ đôi bàn tay ngọc ngà của Thượng Quan Tú bùng nổ, rít gào lao về phía An Tình.
An Tình hít một hơi lạnh, may mà cô né kịp, chưởng đó khiến cô cảm nhận được sự nguy hiểm.
Có qua có lại!
An Tình sử dụng Hàn Băng Chưởng mà Lăng Vân đã dạy.
Vì đối phương sử dụng chưởng pháp hệ băng, vậy thì cứ đấu chưởng pháp trước đã.
Tu vi hai người ngang ngửa, nhất thời bất phân thắng bại.
Hàn Băng Chưởng của An Tình đối đầu với Băng Phách Huyễn Ảnh Chưởng của Thượng Quan Tú.
Đây là chưởng pháp mà Thượng Quan Tú đúc kết từ sư phụ Thiên Diệp của nàng, tuy uy lực không hơn bậc, nhưng lại có khả năng mê hoặc đối thủ tốt hơn.
An Tình nhíu mày, chưởng pháp từ khắp bốn phương tám hướng ập tới khiến cô có chút trở tay không kịp.
Nhờ vào thân pháp, cô vẫn né được nhưng tiêu hao không ít, thầm nghĩ Thượng Quan Tú đúng là khó chơi.
Thượng Quan Tú đắc ý cười: "Chưởng pháp? Ngươi không bằng ta, khoảng cách với sư phụ ta cũng quá lớn, chi bằng chúng ta so tài kiếm pháp?"
"Kiếm pháp của Thái Thượng Đế Quân tung hoành mười hai vực, bản thánh nữ nghĩ, kiếm thuật của Đế Hậu chắc cũng không tệ đâu nhỉ?"
An Tình không phục, đáp: "So thì so, chẳng lẽ lại sợ ngươi?"
Trong tay Thượng Quan Tú xuất hiện một thanh trường kiếm màu tím phát sáng, là một món tiên khí.
Nàng vung vài đường, kiếm khí màu tím rực rỡ bay ra, không khí xung quanh cuộn sóng.
An Tình không có kiếm...
Nhưng cô thấy Lăng Vân, liền trừng mắt nhìn ông, lên tiếng: "Kiếm tới."
Lăng Vân không ngốc, hiểu ý ngay, ánh mắt tập trung, không khí trước mặt lập tức ngưng tụ thành một thanh băng kiếm.
Sau khi hình thành, nó lập tức bay về phía An Tình.
An Tình nắm lấy băng kiếm, vung vài chiêu, kiếm khí múa lượn xung quanh, nơi đi qua không khí đều đóng băng, từng nhành băng nhọn rơi xuống.
Lúc này cô như một nữ vương thế hệ mới, khí phách ngút trời, khí thế khuấy động cả phong vân!
Thượng Quan Tú trợn tròn mắt, lùi lại ba bước, về mặt khí thế nàng đã thua, khí thế như vậy, sư phụ nàng cũng từng thể hiện qua.