Không đợi Mộc Nam Đại Đế trả lời, hắn lại tiếp tục nói: "Nhất Trọng Thiên không biết sống chết, Ma tộc vẫn còn chưa chịu từ bỏ ý định, hừ!"
Mộc Nam Đại Đế run lên bần bật, lại nhớ đến cảnh tượng Thái Thượng Đế Quân giết chết Thiên Khải Lão Nhân, mồ hôi lạnh không ngừng rơi xuống từng giọt.
"Sao thế? Tiểu Nam, thời tiết nóng lắm sao?" Mộc Bá Thiên nghi hoặc hỏi. Theo lý mà nói, dù trời có nóng thì cháu trai của ông cũng không đến mức mồ hôi đầm đìa như vậy, chẳng lẽ… một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng ông.
Mộc Nam Đại Đế ngẩng đầu lên, sắc mặt trắng bệch của hắn khiến Mộc Bá Thiên giật nảy mình!
Sắc mặt cả hai người đều rất tệ, không ai chịu lên tiếng trước. Cuối cùng, Mộc Nam Đại Đế không nhịn được hỏi: "Ông nội, người làm sao vậy?"
Trong lòng hoảng loạn, nhưng Mộc Nam Đại Đế vẫn quan sát rất kỹ, sắc mặt ông nội hắn trắng bệch một cách bất thường, khóe miệng còn vương chút máu, trong không khí cũng thoang thoảng mùi máu tanh.
Mộc Bá Thiên nghe vậy, không thể kìm nén được nữa, trực tiếp phun ra một ngụm máu. Mộc Nam Đại Đế kinh hãi vội vàng đứng dậy đỡ lấy ông nội, lo lắng gọi: "Ông nội!"
"Không sao." Mộc Bá Thiên xua tay, không cho Mộc Nam Đại Đế vận công chữa thương cho mình.
Thấy Mộc Nam Đại Đế không hiểu, ông nói: "Đây là tâm ma, vô dụng thôi!"
Nhớ lại trận chiến với Thái Thượng Đế Quân bảy ngàn năm trước, lòng ông không kìm được mà run rẩy, cũng chính vào lúc đó, ông đã nảy sinh tâm ma này.
"Tiểu Nam, ta cảnh cáo con một lần nữa, đừng nhúng tay vào chuyện của Thần giới, nếu không chẳng ai có kết cục tốt đẹp đâu." Mộc Bá Thiên thần sắc nghiêm trọng nói. So với bảy ngàn năm trước, khí thế vừa rồi của Thái Thượng Đế Quân đã đe dọa đến Thánh địa, thần thức khủng khiếp quét qua quét lại không dưới mười lần, vậy mà chẳng có một ai dám đứng ra đối đầu với Thái Thượng Đế Quân.
Thật sự quá mức kinh khủng, trong lúc giao đấu với Thiên Khải Lão Nhân mà vẫn có thể phân tâm đe dọa bọn họ.
Muộn nhất là tối nay, Thánh địa sẽ vì chuyện hôm nay mà triệu tập đại hội. Việc đứng đầu là Nam Vô gia tộc lại không hề tham gia vào chuyện của Nhất Trọng Thiên và Thần giới khiến ông cảm thấy bất ngờ.
Bề ngoài thì Thánh địa bọn họ đồng lòng, nhưng đấu đá nội bộ lại vô cùng khốc liệt.
Mộc Nam Đại Đế cười khổ, hắn đã tham gia rồi, nếu không hắn cũng chẳng phải bỏ chạy. Thời gian không còn sớm, hắn nói: "Ông nội, con phải về sư môn đây, người hãy bảo trọng."
"Hôn ước giữa con và Thánh nữ, hãy chọn ngày lành tháng tốt mà cử hành đi."
"Chuyện này người quyết định là được."
"Tốt, tốt, tốt! Lão phu sẽ đi nói với lão già Thượng Quan ngay đây, ha ha!"
Mộc Bá Thiên cười lớn, đang cười thì âm thanh bỗng nhiên ngưng bặt!
Cánh cửa Lôi Đình đang ở ngay dưới chân bọn họ!
Mộc Nam Đại Đế phản ứng rất nhanh, lập tức nhảy ra ngoài, dù lòng hắn đang hoảng loạn đến cực điểm, lòng bàn tay đầy mồ hôi!
"Đế Quân? Tiểu Nam con… con…"
Mộc Bá Thiên lúc này đã hoàn toàn hiểu rõ. Ông hiểu rõ đứa cháu này của mình, chắc chắn là đã gây họa, nếu không nó sẽ không vội vã muốn về sư môn như vậy. Bằng chứng rõ nhất chính là sự xuất hiện của cánh cửa Lôi Đình, Đế Quân muốn hỏi tội rồi!
Muốn chạy ư?
Mộc Nam Đại Đế hoảng sợ bất an như chim sợ cành cong, luống cuống đến mức chẳng tung ra được bất kỳ võ kỹ nào, chỉ biết ngây người nhìn cánh cửa Lôi Đình không ngừng lan rộng.
Mộc Bá Thiên run rẩy, tung mấy chưởng về phía cánh cửa đó, hoàn toàn là hành động tự sát và vô ích. Phía bên kia, Lăng Vân cau mày!
Từ trong cánh cửa đó, những sợi chỉ vàng to bằng ngón tay phóng ra, như được phú cho linh hồn, lao tới quấn lấy Mộc Nam Đại Đế.
Dù hắn có né tránh thế nào, có chém đứt ra sao, những sợi chỉ này vẫn như quỷ dữ bám lấy hắn không buông. Chỉ một lát sau, không chống đỡ nổi quá nhiều sợi chỉ, hắn bị quấn chặt lấy tứ chi rồi lôi tuột vào trong cửa!
"Ông nội, cứu con!"
Mộc Bá Thiên kinh hãi biến sắc, vội vàng chạy khắp nơi gọi người, như một kẻ điên, chẳng còn chút uy nghiêm nào của bậc cường giả. Vừa thổ huyết, ông vừa lao về phía Nam Vô gia tộc.
Dưới Thần Phong
Mộc Nam Đại Đế đang cực kỳ hoảng sợ liền bị ném lên. Tuy hắn có tham gia vào cuộc đấu tranh giữa Thần giới và Nhất Trọng Thiên, nhưng đây là bí mật mà? Chỉ cần hắn không thừa nhận, Thái Thượng Đế Quân có thể làm gì hắn? Thánh địa sẽ đồng ý sao?
Sự tồn tại của Thánh địa có thể đe dọa toàn bộ Thần giới, tất nhiên sự đe dọa ở đây không phải nói về mặt sức mạnh.
Còn một điểm nữa!
Hắn cũng có tôn nghiêm của mình, với tư cách là Đại Đế, Chiến Thần số một Thần giới, lại dùng cách này để "mời" hắn tới sao?
Vì vậy, hắn cố gắng tỏ ra bình tĩnh, trong chớp mắt khôi phục lại khí chất Đại Đế lạnh lùng như trước.
"Đế Quân đại nhân, cách mời người này thật sự rất đặc biệt đấy!"
Mộc Nam Đại Đế cười lạnh, còn bày ra vẻ mặt khó chịu với Lăng Vân. Triệu Tín nhìn hắn từ đầu đến chân, cuối cùng chỉ biết lắc đầu, đúng là đồ trẻ trâu!
Tên trẻ trâu này không nhìn ra Thần chủ Thái Thượng Đế Quân của bọn họ lúc này đang giận dữ ngút trời sao? Triệu Tín là người hiểu rõ nhất mục đích diệt thế của Lăng Vân, tất cả đều liên quan đến chuyện của Thiến Thiến, chuyện như vậy hắn sẽ không chút do dự mà làm lại lần nữa.
"Bản đế có một cách khác để mời ngươi tới, ngươi có muốn thử không?" Ánh mắt Lăng Vân lạnh lẽo, con ngươi thâm sâu đến đáng sợ, tựa như hai hố đen, giọng điệu có chút trầm đục.
Mộc Nam Đại Đế không dám nhìn thẳng vào mắt Lăng Vân, hít sâu một hơi, ưỡn thẳng lưng, khí thế không hề thua kém Lăng Vân, châm chọc nói: "Đến cũng đã đến rồi, bản đế cũng không đến mức hẹp hòi như vậy, nói đi, Thần chủ mời ta tới có chuyện gì?"
Giọng điệu còn cố ý nhấn mạnh vào chữ "mời".
"Lồng Tội Nhân!"
Lăng Vân vừa nói, đồng tử vừa giãn rộng!
Mộc Nam Đại Đế toát mồ hôi lạnh, Lồng Tội Nhân? Dành cho hắn sao?
Không được!
Hắn không thể ngồi chờ chết, phải làm gì đó: "Đế Quân! Ngươi có tư cách gì mà phán xét ta?"
Lúc này Mộc Nam Đại Đế đã mất bình tĩnh, rút đao chém loạn xung quanh. Hắn cảm nhận được xung quanh có một luồng sóng vô hình đang hội tụ, hẳn là Lồng Tội Nhân đang hình thành.
Nghe nói Lồng Tội Nhân là cách trừng phạt người ít gặp nhất của Thái Thượng Đế Quân, tám ngàn năm qua, trong ghi chép cũng chỉ có đúng một lần!
Vị Tiên Đế bị trừng phạt năm đó đã bị tra tấn suốt một tháng trời, kết cục vô cùng thê thảm.
"Ở đây, nắm đấm của bản đế lớn, đủ cứng!" Lăng Vân thản nhiên nói, tay phải vươn ra, đẩy nhanh quá trình hình thành của Lồng Tội Nhân.
Mộc Nam Đại Đế ngưng tụ một nhát chém đầy giận dữ, bổ về phía Lăng Vân, không khí bị xé rách kêu xèo xèo. Thanh đao màu đỏ rực cũng được bao phủ bởi một lớp đao khí đỏ thẫm, ngay sau đó bất kể kết quả thế nào, hắn lập tức xé rách hư không.
Lăng Vân nắm tay quét ngang về phía bầu trời, nhát chém của hắn bị bẻ cong rồi chém về phía xa, tạo nên những tiếng ầm ầm, sức phá hoại cực kỳ khủng khiếp.
Thành thật mà nói, trong số các Thần Tôn, không mấy ai dám trực diện đối đầu với nhát đao vừa rồi của Mộc Nam Đại Đế.
Trốn ư?
Nếu để hắn chạy thoát, mặt mũi Lăng Vân để đâu?
Mộc Nam Đại Đế vừa xé rách hư không, chuẩn bị trốn vào, thì kiếm khí vô hình của Lăng Vân đã ập đến.
Mộc Nam Đại Đế quyết đoán vô cùng…
Một là, nếu lúc này trốn vào, chịu ảnh hưởng của kiếm khí bên ngoài, trăm phần trăm sẽ kích hoạt loạn lưu không gian, hắn không nắm chắc có thể sống sót từ trong loạn lưu tử thần đó hay không.
Hai là, nếu hắn chọn đối kháng với kiếm khí, giây tiếp theo không biết sẽ xảy ra chuyện gì, khó tránh khỏi chiêu tiếp theo của Đế Quân.
Ba là, hắn không chọc nổi thì trốn, kéo dài thêm chút nữa, ông nội hắn sẽ tới!
Vì vậy hắn chọn cách thứ ba. Sau khi né được kiếm khí, hắn lập tức bị Lồng Tội Nhân vừa hình thành nuốt chửng vào trong.