Ba cô nhóc tò mò cực độ, cứ bám theo hỏi han Long Giai Ni.
Lăng Vân hiếm khi được nhàn rỗi, thảnh thơi vô cùng.
Chỉ là không dám uống rượu.
Nhưng mà, uống trà bọt cũng khá ổn.
Long Yên Nhiên được nhờ, hết chén này đến chén khác. Lăng Vân đã nói, trà này uống thường xuyên có công dụng làm đẹp dưỡng nhan, lại còn giúp ích cho công pháp của cô, có lợi cho việc nâng cao tu vi.
Đột nhiên điện thoại Lăng Vân đổ chuông…
Là An Tình gọi đến.
“Sao vậy?” Điện thoại vừa kết nối, Lăng Vân liền hỏi.
“Còn nhớ gã cao to đi cướp bóc kia không?”
“Ừm, gã gọi cho em à?”
“Không, gã chưa từng gọi, nên em vừa mới nhớ ra, mới cảm thấy có điều bất thường.”
Lăng Vân nhíu mày, cũng cảm thấy không ổn. Gã cao to đó chẳng phải nói hôm sau sẽ gọi điện tới sao?
Thế mà đã mấy ngày rồi?
Nếu An Tình không nhắc tới, Lăng Vân cũng đã quên mất nhân vật này.
“Lát nữa anh qua xem sao, em vẫn đang bận à?”
“Không bận, em nói anh nghe, Hồ Lô Oa nổi tiếng rồi!” Giọng điệu An Tình đầy vẻ phấn khích.
“Anh đã bảo mà, chắc chắn không thành vấn đề, có phải đang cực kỳ sùng bái anh không?”
“Bớt đi!”
“Không sùng bái? Chà, anh định chuẩn bị một bài hát cho em, xem ra không cần nữa rồi!”
An Tình mừng rỡ: “Cần, nhất định phải cho em, nếu không em nổi cáu với anh đấy!”
“Được thôi, anh thích em… lúc nổi cáu với anh!”
Lăng Vân nói cứ như đang tỏ tình, thật ngại ngùng…
“Hừ hừ!”
“Hết rồi?”
“Hừ hừ.”
“Chỉ có hai chữ thôi sao?”
Không định nói chuyện à? Lăng Vân đột nhiên cười nói: “Em có biết heo kêu thế nào không?”
“Chúc mừng cô An Tình, heo chính là kêu như vậy đấy.”
“Phì, Lăng Vân… anh… em… em!” An Tình giận hờn, đến mức nói năng lộn xộn cả lên.
“Ha ha!” Lăng Vân cười lớn, mấy cô nhóc đều chạy lại hóng chuyện.
Lăng Vân nhìn trân trối vào mắt Thiến Thiến, dùng giọng điệu trẻ con nói với An Tình trong điện thoại: “Nói yêu anh đi, không thì không cho đâu!”
Đây là đang bắt chước Thiến Thiến sao?
Cô nhóc vừa lầm bầm: “Ba xấu xa, làm nũng… mặt dày!” vừa làm mặt quỷ!
“Em… em…” Mặt An Tình đỏ bừng, Thiến Thiến đang ở cạnh anh, sao cô dám mở miệng.
“Ba ơi, con yêu ba…” Thiến Thiến chu cái miệng nhỏ hôn lên mặt Lăng Vân, còn cọ cọ má vào mặt anh!
Lăng Vân cười ha hả vội cầm lại điện thoại: “Nói được rồi đấy!”
An Tình nhanh trí, cũng cười đáp lại: “Alo, alo… Lăng Vân? Anh còn đó không? Alo… alo, nhớ hát bài đó cho em nhé, alo, ôi chao! Mất tín hiệu rồi!”
Sau đó cô thong thả nhấn nút ngắt cuộc gọi!
Nghe tiếng tít tít, Lăng Vân nhún vai, chiêu này cũng nghĩ ra được, cho điểm tốt!
“Ba ơi, có phải ba đang tán tỉnh mẹ không?”
“Sao con biết?”
“Nghe là biết ngay!”
“Vậy ba không tán nữa…”
“Không được, không được, ba phải tán!” Thiến Thiến lắc đầu.
“Chú đẹp trai, chúng cháu giúp chú…”
“Giúp chú hiến kế, a ha!”
Lăng Vân cạn lời, chỗ nào cần mấy con nhóc tinh nghịch này cơ chứ, dù gì mình cũng là bậc đại nhân vật mà.
“Ba ơi?”
“Ừ.”
“Thiến Thiến hôm nay ngoan lắm, ba đi chơi với mẹ đi!”
“Thiến Thiến hiểu chuyện rồi nhé.”
“Ừm, sữa bột uống hết sạch rồi…”
“Hết rồi ư?” Lăng Vân thầm kinh ngạc, mới mấy ngày? Sao lại cạn đáy nhanh thế, chẳng phải anh đã dặn chúng tiết kiệm chút sao?
Xem ra lại nói thừa rồi!
“Chú đẹp trai, không đủ uống!” Bối Bối bĩu môi.
“Chú ơi, mau lấy thêm vài hộp ra đi!”
Lăng Vân thầm nuốt nước bọt, sức ăn này lớn thật đấy, phải bảo Lục Hộ Pháp chế tạo thêm một dây chuyền sản xuất mới được.
“Đây là năm hộp, Thiến Thiến, ba kiểm tra con nhé, các con còn lại bao nhiêu hộp?”
Thiến Thiến bắt đầu đếm ngón tay, Long Giai Ni ở bên cạnh đã chụp lại vẻ mặt ngây thơ của cô bé, một lúc sau cô bé nói: “Ba ơi, có phải 27 hộp không!”
“Chà, thông minh quá!”
Lăng Vân hôn lên má con bé để khen ngợi!
Trước đó có 32 hộp, năm hộp mang đi Bali là quà tặng, giờ lấy ra thêm năm hộp nữa, chính là 27, còn Lục Hộ Pháp đã sản xuất thêm 35 hộp.
Lăng Vân lấy ra một lần 32 hộp, nói là mua ở Bali.
Tất cả đều giao cho chúng tự bảo quản, ba cô nhóc vui sướng, hộp sữa bột mong chờ bấy lâu cuối cùng đã tới tay.
“Thiến Thiến, mấy đứa ở lại đây, ba đi xử lý chút việc!”
“Ba ơi, con cũng đi…”
“Con nữa.”
“Con cũng đi!”
Ba cô nhóc lập tức ôm chặt lấy đùi Lăng Vân, đi một bước cũng bị kéo lê theo, khiến anh cạn lời.
“Mấy đứa, mau lại đây, xem Hồ Lô Oa một lát, lát nữa anh Lăng Vân về rồi!”
Long Yên Nhiên nói, lần trước đi chơi ở Thập Nhị Vực vài ngày, kết quả về đến nơi phát hiện mới chỉ trôi qua một ngày, khiến cô kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Vì vậy lần này dù Lăng Vân đi đâu, chắc chắn cũng không quá hai ngày, nên cô tin rằng nếu không có gì bất trắc, tối nay chắc chắn Lăng Vân sẽ về.
Long Giai Ni thì khác, cô vừa nghe được đoạn đối thoại giữa Lăng Vân và An Tình, biết là đi xử lý chút việc, chắc một tiếng là xong.
“Thiến Thiến không ngoan rồi!” Lăng Vân giả vờ giận.
Thiến Thiến lập tức buông tay, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ tủi thân…
“Chú đẹp trai không yêu chúng cháu nữa, chúng cháu không ai cần nữa rồi.” Bối Bối ôm lấy Thiến Thiến khóc nức nở.
Cơ Vô Tuyết gãi đầu, không biết phải làm sao!
“Được rồi, đau đầu quá, ta chỉ đi tán mẹ các cháu thôi, các cháu không cần đi theo đâu nhỉ?” Lăng Vân ngồi xổm xuống, xoa trán mình, thăm dò nói!
Mắt Thiến Thiến sáng rực, nếu vậy thì khác! Cô bé vội gật đầu, đáp: “Ba ơi, ba phải cố gắng nhé, về nhớ mang theo mười cây kem!”
“Phải mười cây!” Bối Bối cũng thỏa hiệp!
“Kem? Tiểu Tuyết muốn tám cây!”
“Á!” Long Yên Nhiên phản ứng nhanh nhất, kinh ngạc thốt lên, lạnh lùng như vậy mà cũng ăn nhiều thế sao?
“Tiểu Tuyết, ăn nhiều kem không tốt đâu, cả đám mười cây thôi, đi xem Hồ Lô Oa đi!”
“Vâng ạ!” Cơ Vô Song gật đầu, không hề tỏ vẻ thất vọng.
“Ba ơi, mau về nhé!” Thiến Thiến dụi dụi mắt, không biết có phải Lăng Vân lừa cô bé không, nhưng trong lòng vẫn hơi buồn.
“Sẽ nhanh thôi.”
Lăng Vân không ngoảnh đầu lại, trực tiếp biến mất.
Dưới một cây cầu ở Giang Bắc.
Lăng Vân trực tiếp ẩn thân, vừa đến nơi lại nhíu mày, hoàn toàn không thấy vợ chồng gã cao to đâu.
Đang định phóng thần thức ra tìm kiếm toàn diện, điện thoại anh lại rung lên!
Là An Tình.
Điện thoại vừa kết nối, phía bên kia truyền đến giọng nói vội vã của cô: “Lăng Vân, qua đây nhanh lên, vợ chồng gã cao to gặp chuyện rồi!”
“Anh biết rồi, anh đang trên đường tới, sắp đến nơi rồi.”
Công ty giải trí Nguyệt Hạ.
An Tình đang ở tầng một an ủi Thúy Phân, vợ của gã cao to!
Thúy Phân nhìn thấy An Tình như tìm được cọc cứu mạng, bắt đầu than thở kể lể.
Hóa ra đêm hôm đó, vợ chồng họ vui mừng khôn xiết, cả đêm không ngủ ngon, sáng hôm sau phát hiện tấm danh thiếp có ghi số điện thoại của An Tình mà Lăng Vân để lại đã không cánh mà bay.
Dự là do họ di chuyển đồ đạc, sơ ý làm rơi xuống sông rồi.
Gã cao to không còn cách nào khác đành một mình đi đòi tiền lương, muỗi nhỏ cũng là thịt, mấy trăm đồng tiền lương cũng đủ mua cho con gã mấy bộ quần áo rồi.
Tại công trường, gã cao to khúm núm mở lời với quản lý công trường để đòi lương.
Mà quản lý lại đẩy gã sang cho giám đốc, nói rằng tiền lương đang ở chỗ giám đốc, đã bị giữ lại rồi.