Quỷ Phu Nhân rơi xuống đất, dùng kiếm rạch đùi mình, cố gắng ép bản thân phải bình tĩnh và tỉnh táo.
Bởi vì ngay lúc trúng chiêu, bà đã phát hiện mình bị trúng độc. Tuy đã nuốt vài viên đan dược để tim tạm thời ngừng chảy máu, nhưng lúc này thực lực của bà đã giảm sút nghiêm trọng, e rằng ngay cả việc chạy trốn cũng là một vấn đề, loại độc này thật quá lợi hại.
Quỷ Phu Nhân đứng dậy, lại phun ra một ngụm máu đen, toàn thân vận chuyển công pháp để khôi phục thương thế, cố gắng nâng cao sức mạnh của bản thân đến mức tối đa.
Trong lòng bà chỉ có một niềm tin duy nhất: bà không thể bị bắt, cũng không thể chết. Bà phải trở về thăm con gái nuôi của mình, dù có chết cũng hy vọng được nhìn thấy hai đứa lần cuối, nói một lời xin lỗi vì đã không thể đòi lại hồ lô cho chúng.
Chính nhờ niềm tin ấy, sức mạnh của Quỷ Phu Nhân tạm thời khôi phục về thời kỳ đỉnh cao. Quỷ Phu Nhân biết rõ, đây chính là hiện tượng "hồi quang phản chiếu".
"Chậc chậc, thật không ngờ, Quỷ Phu Nhân đáng gờm thật đấy!" Đại hộ pháp cũng phải cất lời tán thưởng. Nhìn vào mọi chuyện vừa rồi, bà ta rõ ràng đã ở thế cùng đường mạt lộ, không ngờ vẫn có thể xoay chuyển tình thế, nếu đổi là người khác thì đã sớm mất mạng rồi.
"Ồ?" Ngũ hộ pháp cũng hơi kinh ngạc, chân mày nhíu chặt. Là bí thuật của Quỷ Đảo sao? Cũng quá trâu bò rồi, trạng thái này chẳng khác nào hồi phục đầy máu, Ngũ hộ pháp cười khổ.
Ngay lúc Ngũ hộ pháp chuẩn bị tung thêm một chiêu nữa, Quỷ Phu Nhân không đánh nữa mà bỏ chạy thẳng, để lại bốn người đứng hình với vẻ mặt ngơ ngác!
Chẳng phải nghe đồn người của Quỷ Đảo không bao giờ nhận thua sao? Đây là tình huống gì thế này?
"Lão Ngũ, cậu còn ngây ra đó làm gì? Mau đuổi theo! Nói cho cậu biết, người đàn bà này cậu bắt buộc phải bắt sống về cho ta, Điện chủ cần đấy!"
Đại hộ pháp vừa dứt lời, Ngũ hộ pháp nhìn về phía Điện chủ, nhận được cái gật đầu mới đuổi theo.
Đạo Thần lên tiếng: "Điện chủ, bên này không còn việc gì của tôi nữa, tôi xin phép rời đi, có chút việc riêng cần xử lý!"
Đạo Thần đã quyết định rồi, phải ra ngoài tránh gió một thời gian!
"Ừm, có việc bản Điện chủ sẽ thông báo cho ngươi, đừng có mà chơi trò mất tích..." Điện chủ gật đầu, Đạo Thần liền xé rách hư không rời đi.
Đại hộ pháp lúc này mới thắc mắc: "Điện chủ, Đạo Thần vừa rồi có chút kỳ lạ!"
"Không cần quan tâm đến hắn..."
"Vậy... được rồi... Điện chủ, thuộc hạ còn một thắc mắc nữa, đó là... là Bích Thủy Tinh này rác rưởi như vậy, tại sao ngài lại phải đích thân đến?"
"Thứ nhất, sự tái xuất của Ác Ma Cấm Điển, hãy để nó bắt đầu tại đây. Thứ hai, Minh Vương chưa chết... tên nhóc thối tên Triệu Tín kia quen biết hắn, ta giết nó, xem thử Minh Vương có chịu lộ diện gặp ta không!"
Điện chủ giải thích với Đại hộ pháp, giọng điệu lúc thì kích động, lúc lại bình tĩnh, lúc lại không cam lòng.
Đại hộ pháp trợn tròn mắt, Minh Vương chưa chết? Vậy viên tinh thể ghi chép kia là sao?
Điện chủ lắc đầu nói tiếp: "Triệu Tín đã về rồi sao?"
"Vâng, đã về rồi!"
"A Tứ chết trong tay Minh Vương đúng không? Triệu Tín không thể nào giết được A Tứ!" Điện chủ nhíu mày, Minh Vương này muốn làm gì? Mất trí nhớ rồi sao?
"Điện chủ, tại sao Minh Vương lại làm vậy? Và nếu chúng ta giết Triệu Tín, liệu Minh Vương có..." Đại hộ pháp đổ mồ hôi lạnh nói.
"Thực tế thì ta cũng không biết, ngươi sợ rồi sao?"
"Ồ, không phải đâu..."
"Dạo trước, ta đã đi vào lối mòn, tưởng rằng hắn đã chết, kết quả sau đó phát hiện Ác Ma Cấm Điển vẫn bình an vô sự. Lần này, nhất định phải ép hắn lộ diện!" Điện chủ nghiến răng nói.
Đại hộ pháp gật đầu, trong lòng vẫn còn bao nhiêu thắc mắc, nhưng đành chịu vì Điện chủ đã rời đi rồi.
Tại phòng Long Giai Ni trong nhà họ Triệu.
Thiến Thiến tâm trạng đã khá hơn nhiều vì đang ôm Quỷ Châu trong tay. Vừa rồi cô bé phát hiện trong túi mình có thêm rất nhiều thứ, đưa tay vào sờ sờ rồi cười ngốc nghếch nửa ngày, đồ đạc đều quay trở lại cả rồi.
"A ha, a ha, a ha!"
Hai tiểu bảo bối bắt đầu vui vẻ trở lại...
"Em gái, hình như không có cái nào bị mất cả, đều ở đây hết này, ha ha." Bối Bối chỉ vào đống bảo vật trên mặt đất, che miệng cười không khép nổi miệng.
Long Giai Ni đứng một bên ngẩn người, hai đứa trẻ không khóc nữa thì tốt, nhưng vấn đề là đống nhẫn trữ vật này ở đâu ra, còn có những món đồ quý giá khác nữa, khiến cô cũng phải ghen tị.
"Đã đếm kỹ chưa?" Thiến Thiến ngoắc ngoắc ngón tay, đếm mãi mà không hết.
"Lục gia gia không thấy đâu cả!" Mắt Bối Bối đỏ hoe, nếu ông ấy ở đây thì đâu cần hai đứa phải tự đếm.
"Ừm nà, ông ấy sẽ tự quay về thôi!"
Thiến Thiến không hề lo lắng chút nào, có lẽ vì biết ông ấy có thể hóa hình nên cũng chẳng để tâm, trong đầu cô bé bây giờ chỉ toàn là bảo vật của mình.
"Tiểu công chúa, con có biết chuyện gì xảy ra không?" Long Giai Ni tò mò hỏi.
"Ừm nà, Lục gia gia bỏ vào đó!" Thiến Thiến gật đầu, cô bé biết chắc chắn là Lục hộ pháp làm!
Long Giai Ni gãi đầu lẩm bẩm: "Lục hộ pháp? Ông ấy làm cách nào vậy?"
"Dì ơi, Nhan ma ma vẫn chưa về sao?" Thiến Thiến chu môi, bây giờ mới nhớ đến cô ấy, dù không cần cô ấy giúp đòi lại hồ lô nữa nhưng bảo vật đã về hết rồi.
"Đúng vậy, mẹ nuôi đi đâu rồi, Bối Bối tỉnh dậy không thấy cô ấy đâu cả!"
Bối Bối tức thì không vui nữa, cảm thấy sau khi mình ngủ quên đã bỏ lỡ mất thứ gì đó hay ho.
"Hai vị tiểu công chúa, mẹ nuôi của các con sẽ sớm về thôi, đừng lo lắng!"
Long Giai Ni cũng không biết tình hình thế nào, việc Quỷ Phu Nhân có thể giúp bọn trẻ đòi lại hồ lô hay không là một chuyện, nhưng đụng độ với Điện chủ thì khó nói lắm!
Nghe anh trai cô kể, Điện chủ mà ra tay thì anh ấy không đỡ nổi một chiêu, Quỷ Phu Nhân này có sống sót trở về được hay không còn chưa biết, nếu lỡ xảy ra chuyện, lúc đó biết ăn nói sao với hai đứa trẻ đây?
"Dì ơi, chúng ta ra ngoài chơi có được không?" Thiến Thiến đỏ mặt nói.
Bối Bối vừa nghe thấy, lập tức tinh thần phấn chấn, đôi mắt long lanh nhìn Long Giai Ni!
"Không được, không được." Long Giai Ni lắc đầu, từ chối thẳng thừng.
"Dì ơi..." Bối Bối bắt đầu làm nũng.
Thiến Thiến đảo mắt liên tục: "Dì ơi... đi đi mà!"
Long Giai Ni nào dám gật đầu, trong tình thế này thật sự không thể để bọn trẻ ra ngoài chơi, ai mà biết được Đế Đô đang có bao nhiêu tai mắt của Chiến Thần Điện!
Huyết Mãn Lâu và Triệu Nhật Thiên đều đã được cứu đi, sau này chắc chắn sẽ điên cuồng trả thù nhà họ Triệu, biết đâu bây giờ chúng đang ẩn nấp xung quanh đây!
Vì sự an toàn của hai đứa, dù có không nỡ đến đâu, Long Giai Ni cũng không thể gật đầu.
"Dì không còn yêu Thiến Thiến nữa rồi..." Thiến Thiến dụi mắt hỏi.
"Đừng khóc, đừng khóc nha, chúng ta tự ra ngoài chơi!" Bối Bối xoa xoa đầu nhỏ của Thiến Thiến, không biết nỗi lo của Long Giai Ni, còn xúi giục Thiến Thiến.
Thiến Thiến lại đảo mắt, cảm thấy Bối Bối nói rất có lý, cùng lắm thì bọn trẻ tự đi chơi thôi, cô bé cũng khá quen thuộc với một vài con phố ở Đế Đô rồi.
Long Giai Ni giật giật khóe miệng, tuyệt đối không thể để chúng đi: "Tiểu công chúa, chúng ta chơi trò chơi đi!"
"Không cần, không cần, Thiến Thiến muốn ra ngoài dạo phố!" Vừa nói, đôi chân ngắn cũn đã chạy tót ra ngoài.
"Ha ha, đi chơi thôi!" Bối Bối vỗ tay, cả ngày nay rồi, cuối cùng cũng có cơ hội ra ngoài, cô bé vui sướng tột độ, đứa trẻ này vẫn chưa biết chuyện Hứa Lạc và Long Yên Nhiên đã chết.
"Em gái, em gái, cô đâu rồi?" Bối Bối kéo Thiến Thiến, vừa đi vừa hỏi.
Long Giai Ni theo phía sau lại căng thẳng thần kinh, đại công chúa cuối cùng vẫn hỏi đến chuyện này.
"A ha, dì Long đang ngủ nướng đấy!" Thiến Thiến cười nói, cái miệng còn chu ra.