Đây không phải là Lăng Vân hố lão đầu, quả trứng yêu thú Hắc Yêu Mãng này nếu xác định là hàng thật, đem đấu giá ít nhất cũng được một ngàn năm trăm quỷ tệ, tám trăm này đúng là cái giá lương tâm!
"Ông nội rùa, nghe thấy chưa... Thiến Thiến không lừa người đâu nha." Thiến Thiến nhìn ông lão rùa với vẻ mặt ngây thơ, trong lòng thầm nghĩ, không phải mình lừa đâu, là ông bố xấu xa hố người đấy chứ!
Ông lão rùa vuốt cằm, suy nghĩ một lát mới nở nụ cười: "Vậy tám trăm thì tám trăm, hắc hắc."
Sau đó lão lấy ra tám trăm quỷ tệ đặt lên bàn rồi nói: "Nhóc con, tám trăm cho cháu!"
"Tiền, a ha, a ha, ba ba thấy chưa, Thiến Thiến có tiền nè." Thiến Thiến ôm lấy đống quỷ tệ, lắc lư thân hình nhỏ bé.
"Ái chà, đừng kích động, ba ba đều thấy cả rồi." Lăng Vân mỉm cười xoa đầu cô bé.
Triệu Tín thấy thật khó tin, ông lão này vừa rồi còn vẻ mặt đau xót vì mất quỷ tệ, sao giờ lại hào phóng thế?
Ông lão rùa lén lút thu lấy quả trứng yêu thú kia, lão rất thông minh, từ khi biết Lăng Vân muốn hố mình, lão đã không còn hy vọng giữ lại số quỷ tệ đó nữa.
Giờ bỏ quỷ tệ mua quả trứng yêu thú này, ít nhất vẫn còn một quả trứng giữ lại cho mình, số quỷ tệ trong nhẫn trữ vật có thể coi như không còn thuộc về lão nữa.
Lăng Vân đã nhìn thấu tất cả, số quỷ tệ ít ỏi của ông lão rùa, anh vốn chẳng thèm để mắt tới, nhưng dù sao cũng đã cứu lão ra, không biểu hiện chút gì thì sao được?
Đôi mắt Bối Bối tràn đầy ánh sáng, chú soái ca này lợi hại quá, trong chốc lát đã kiếm được quỷ tệ rồi!
Mỹ nữ chủ trì buổi đấu giá hô lớn: "Ba ngàn quỷ tệ, có ai trả giá cao hơn ba ngàn không?"
Các tầng lầu đều xôn xao bàn tán, ai nấy đều thảo luận xem quả trứng Á Long viễn cổ này có đáng giá hay không.
"Được rồi, thời gian đã hết, vẫn chưa có ai trả giá cao hơn ba ngàn quỷ tệ, vậy quả trứng rồng này thuộc về phòng 303 ở tầng ba."
Mỹ nữ cầm chiếc chùy gỗ gõ lên bàn, quyết định xong xuôi, nàng vung tay ra hiệu cho Quỷ Vệ mang quả trứng rồng lên trên.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía phòng 303 ở tầng ba.
Rốt cuộc là ai đã lấy được trứng rồng, ai nấy đều cảm thấy tò mò. Ngự Thú Tông hình như không hề ra giá? Mà Long tộc cũng không thấy lên tiếng, tình huống gì đây? Là chưa chuẩn bị quỷ tệ? Hay là lần đấu giá tại Quỷ Thị này Long tộc không tới?
Thiến Thiến đều nghe thấy cả, ba ngàn quỷ tệ đấy, đôi mắt đảo tròn, nói với Lăng Vân: "Ba ba, quả trứng chết đó đáng giá vậy sao?"
Cô bé đang nghĩ, chẳng lẽ quả vừa rồi bán bị lỗ vốn rồi? Bĩu môi, bắt đầu cảm thấy không vui.
"Họ đều không biết hàng, đáng giá cái gì chứ." Lăng Vân lắc đầu giải thích.
"Soái ca, chúng ta ra ngoài mua thêm một quả về, rồi lại bán cho họ..." Bối Bối nói bằng giọng trẻ con, còn giơ ngón tay tính toán, nếu thành công thì kiếm được bao nhiêu nhỉ? Mười ngón tay cũng đếm không xuể.
Long Yên Nhiên chọc vào trán cô bé: "Nghĩ cái gì thế! Em tưởng họ ngốc nghếch như em à!"
"Cô ơi, đừng chọc đầu con, Bối Bối không ngốc đâu."
"Ừm hừm, chị là thông minh nhất, lại có thể kiếm tiền rồi."
Mọi người dở khóc dở cười, cái ý tưởng này ai mà thèm, chỉ có hai cô nhóc ngốc nghếch này mới nghĩ ra.
"Vật phẩm đầu tiên đầy kịch tính đã được đấu giá thành công, tiếp theo hãy để Quỷ Vệ của chúng ta mang món thứ hai ra, Du Quỷ Xích, đây là cơ hội hiếm có để sở hữu thần khí!"
Mọi người cạn lời... kịch tính chỗ nào chứ, rõ ràng là bình bình đạm đạm mà?
Thần khí thứ hai sao? Du Quỷ Xích? Do Quỷ Đảo chế tạo à?
Mỹ nữ gõ gõ mặt bàn: "Yên lặng một chút, nghe tôi nói hết đã, nhiều người chắc không hiểu lắm nhỉ? Du Quỷ Xích này, sao chưa từng nghe qua, xin xác nhận đây là lần đầu tiên Du Quỷ Xích xuất hiện trước công chúng."
Một phòng ở tầng năm hỏi: "Đừng nói với chúng tôi, thứ này do Quỷ Đảo chế tạo đấy nhé?"
"A!"
Mọi người đồng loạt kêu lên.
"Đúng vậy, chúc mừng vị đạo hữu ở tầng năm, bạn đoán đúng rồi, tiếc là không có phần thưởng!" Mỹ nữ ngẩng đầu mỉm cười!
"Giới thiệu chút đi nào!" Một tu sĩ ở phòng khác nói.
Mỹ nữ cũng không định dài dòng, đi thẳng vào vấn đề: "Nghe cho kỹ đây, Du Quỷ Xích này là một món thần khí, mọi người đều cảm nhận được rồi đấy, nó có thể giúp người sở hữu tăng gấp đôi chân khí, khi chiến đấu còn có quỷ khí bao quanh, quan trọng nhất là nó có thể vô hiệu hóa thể thuật thuộc tính Thủy."
"Trời đất ơi, Quỷ Đảo muốn lên tiên à?"
"Thật hay giả đấy? Tăng gấp đôi chân khí, cũng đáng xem đấy."
"Thể thuật thuộc tính Thủy cũng phá được sao?"
"Tôi phục ông rồi, Du Quỷ Xích tôi lấy!"
"Cút đi, quỷ tệ của tôi nhiều hơn ông, nếu là tôi, tôi chẳng còn mặt mũi nào mà ở lại đây nữa!"
Sau khi mỹ nữ dứt lời, cả lầu đấu giá trở nên xôn xao, trong chốc lát mọi chủ đề đều xoay quanh món Du Quỷ Xích này.
"Anh Vân, thần khí đấy, có cần không?"
Triệu Tín hỏi với đôi mắt sáng rực, nếu Long Giai Ni ở đây, chắc chắn sẽ cốc vào đầu anh ta, thần khí của Minh Vương toàn là nhặt được, cần gì phải đấu giá?
"Chú thích thì cứ đấu, thứ rác rưởi này, anh lấy làm gì?" Lăng Vân chậm rãi nói.
Triệu Tín và ông lão rùa giật giật khóe miệng, rác rưởi? Đây là thần khí đấy!
Lăng Vân cũng không giải thích, trong lòng nhớ lại lời mỹ nữ nói, do Quỷ Đảo chế tạo? Chẳng lẽ lão quỷ chết tiệt đó vẫn còn sống?
Anh nhớ rất rõ, lão quỷ của Quỷ Đảo này năm xưa đã đuổi theo anh qua mấy tinh vực, cứ nằng nặc đòi bái anh làm thầy.
Sau đó Lăng Vân đành dạy lão vài chiêu cho xong chuyện rồi đuổi đi, thế mà bao nhiêu vạn năm trôi qua, lão vẫn chưa chết sao?
Lăng Vân phóng thần thức ra, rất rõ ràng lão quỷ đang ở trong Quỷ Đảo, ngay tại thành Đầu Lâu, nhưng khi nhìn thấy Du Quỷ Xích, anh giật giật khóe miệng, kỹ thuật này thật không phải do anh dạy.
Thấy Lăng Vân đang xuất thần, Thiến Thiến hôn lên má anh, hỏi: "Ba ba, đem những thứ rác rưởi của ba cho Thiến Thiến có được không?"
Bối Bối cũng nói bằng giọng trẻ con: "Soái ca, đó là rác rưởi, mau lấy ra đi!"
"Khụ khụ, những thứ rác rưởi này, sao ta có thể có được!" Lăng Vân nhún vai.
Thiến Thiến đột nhiên nhớ ra điều gì đó, tụt khỏi lòng Lăng Vân, kéo Bối Bối sang một bên thì thầm.
Lăng Vân và những người khác tiếp tục chú ý đến giá cả phía dưới!
Chỉ thấy mỹ nữ trên đài vuốt trán nhíu mày, hơi tức giận hét lên: "Các vị, đừng đấu giá ác ý, Quỷ Vương gia đang ở đây đấy!"
Cái danh hiệu này quả nhiên hữu dụng, vừa nghe thấy Quỷ Vương gia ở đây, từng người đều không dám lên tiếng nữa!
"Được rồi, tiếp tục nào, người vừa ra giá là phòng 223 tầng hai, họ trả chín ngàn tám trăm quỷ tệ, có ai trả cao hơn không?"
"Tôi trả một vạn."
"Một vạn một trăm."
"Một vạn năm trăm."
"Một vạn hai ngàn."
"Xì."
Lầu đấu giá lại yên tĩnh trở lại, người vừa trả giá cuối cùng là phòng 303 ở tầng ba.
Mọi người lại đồng loạt nhìn về phía phòng này, món thứ hai cũng lấy nốt? 303 rốt cuộc là ai, vừa xuất hiện đã đeo mặt nạ đỏ.
"303? Tôi vừa liếc qua, bên trong chỉ có một người đàn ông đeo mặt nạ đỏ."
"Đeo mặt nạ, chắc chắn có vấn đề."
"Xì, cần ông nói à!"
Phòng ở tầng hai đang bàn tán về tình hình của 303!
Có một phòng ở tầng bốn không chịu nhường bước, lập tức lên tiếng: "Một vạn ba ngàn."
"Một vạn năm ngàn." Người ở phòng 303 lại ra giá!
Nhìn tình thế này, có vẻ như muốn đối đầu với 303 đến cùng!