Lão Hổ tức giận không nhẹ, nhưng hắn cũng chẳng thèm chấp nhặt với con nít!
"Tiểu Cường, hổ ở đâu cơ?" Thiến Thiến tìm mãi không thấy con hổ trong lòng mình, liền hỏi gã Cường ca đứng bên cạnh.
Khóe miệng Lão Hổ giật giật, thằng cha Trương Tử Cường này thật là hết thuốc chữa, bị một đứa trẻ gọi là "Tiểu Cường" mà không nổi giận, còn mẹ nó cười cười nói nói!
"Tiểu công chúa, người trước mặt cháu đây chính là hổ..." Cường ca nói xong cũng thấy ngượng chín mặt!
"Không đúng, không đúng, chẳng giống chút nào, hổ không mọc thế này, trông hơi giống mèo con thì có!" Thiến Thiến mở to đôi mắt nhìn chằm chằm Lão Hổ, thấy khác xa với hình tượng trong lòng mình quá!
"Hì hì, anh cũng thấy vậy, chẳng oai phong gì cả, mà cũng đòi làm hổ? Đến mèo hoa còn chẳng bằng!" Cường ca bắt đầu nịnh hót.
"Chẳng vui tí nào, bảo bảo đi đây!" Thiến Thiến nhìn Lão Hổ đang tức giận, còn làm mặt quỷ với hắn!
Hành động này khiến Lão Hổ nổi trận lôi đình. Hai tên côn đồ cao lớn đứng ở cửa phòng bao liền chặn đường, hừ hừ đe dọa Thiến Thiến!
Thiến Thiến từng trải qua Thập Nhị Vực, chút cảnh tượng này đối với cô bé chỉ là chuyện nhỏ, sao có thể sợ hãi? Đúng lúc đó, mắt cô bé sáng lên khi thấy một con cá màu đen chui qua khe cửa từ bên ngoài vào!
Cái đầu nhỏ đầy vẻ ngạc nhiên, sao ở đây lại có cá nhỉ? Mà làm gì có nước biển đâu!
Trong chớp mắt, toàn bộ mặt sàn phòng bao tràn ngập những khối đen, rồi ngay trước mắt bọn họ, từng khối một rơi xuống dưới!
Cường ca run lẩy bẩy, lại một lần nữa chứng kiến cảnh tượng này!
Lão Hổ đáng thương còn chưa hiểu chuyện gì đã rơi tọt vào trong khối đen của Ma Ảnh!
Chỉ trong vài cái chớp mắt, ngoài Cường ca và đám đàn em đang ngất xỉu trong tay gã ra, tất cả những người khác đều rơi xuống hết!
Phòng bao trở lại bình thường, Cường ca lại một lần nữa đi dạo qua quỷ môn quan. Cảnh tượng ở tầng một khách sạn Nguyệt Hạ lần trước sắp trở thành cơn ác mộng của gã rồi!
"Ồ!! Chính là ngươi!"
Thiến Thiến chỉ vào Ma Ảnh đang bơi lội giữa sàn nhà đầy kinh ngạc, cái miệng nhỏ há hốc, vì Ma Ảnh này đã biến thành một con cá màu đen, đang nhảy nhót tưng bừng!
Thiến Thiến tò mò chạy tới, Cường ca lúc này đứng hình không dám cử động dù chỉ một chút!
"Ơ! Đừng chạy!"
Thiến Thiến dùng đôi chân ngắn cũn chạy đuổi theo Ma Ảnh!
"A ha, cá nhỏ đợi ta với!"
Ra khỏi phòng bao, tiếng cười của cô bé vang vọng cả hành lang. An Tình đang hoảng hốt tìm đứa nhỏ nghịch ngợm này, lại không dám thông báo cho Lăng Vân. Giờ nghe thấy tiếng cười của Thiến Thiến, cô vội vàng chạy về phía phát ra âm thanh.
"A ha, ta bắt được ngươi rồi!" Thiến Thiến ngồi thụp xuống, tưởng rằng đã bắt được, nhưng sau đó cô bé dùng đôi bàn tay nhỏ bé vồ thế nào cũng không chạm được vào Ma Ảnh!
"Ơ, lại chạy rồi!"
Thiến Thiến đứng dậy định đuổi theo tiếp, nhưng bím tóc nhỏ của cô bé đã bị An Tình đang tức giận túm lấy. Thiến Thiến quay đầu nhìn lại, cười hì hì nói: "Mẹ ơi, con tìm thấy mẹ rồi nè!"
An Tình nhìn thấy nụ cười của con bé, quên cả việc dạy dỗ đứa nhỏ nghịch ngợm này, dở khóc dở cười.
"Ừm, vừa nãy con đi đâu thế? Sao không đợi mẹ?" An Tình tò mò hỏi.
"Thiến Thiến đi bắt cá!"
An Tình vừa nghe thấy vậy, lòng lại hoảng loạn. Trước đây cô luôn cảm thấy đầu óc Thiến Thiến có vấn đề, vốn định đưa con bé đi khám bác sĩ tâm lý nhưng cứ bận rộn rồi quên mất, giờ rất có thể tình trạng đã trở nên nghiêm trọng hơn!
"Mẹ ơi? Đừng khóc nhé!" Thiến Thiến nhìn đôi mắt đỏ hoe của An Tình, còn đưa tay lên lau giúp mẹ!
An Tình cảm thấy quá có lỗi với con gái, bản thân cứ mải mê sự nghiệp mà chẳng quan tâm đến con bé!
"Mẹ ơi, nhìn kìa! Là cá nhỏ đó!"
Thiến Thiến lại ngạc nhiên reo lên, vội vàng tuột khỏi lòng An Tình, chỉ vào cửa phòng bao của Lăng Vân rồi lại chạy đi đuổi theo!
Lăng Vân không hề hay biết Ma Ảnh này trêu chọc Thiến Thiến lại khiến An Tình nghi ngờ con bé có vấn đề!
An Tình cuối cùng không kìm được nước mắt, phải lau khô ở bên ngoài rồi mới bước vào.
"Ba ơi, ba có thấy không?"
"Không thấy!" Lăng Vân hơi say rượu trả lời.
"Em gái, tìm gì thế?" Bối Bối tò mò hỏi.
"Cá nhỏ! Đang bơi khắp nơi kìa!" Thiến Thiến lúc này đang dán mắt xuống đất, nhìn quanh quất!
"Cá nhỏ? Ở đâu?" Bối Bối lập tức phấn chấn hẳn lên, cảm thấy thú vị rồi!
Thiến Thiến lắc đầu: "Vào đây rồi biến mất tiêu!" Nói xong cô bé bĩu môi, cô không tin nó có thể chạy đi đâu được?
"Hai đứa lại làm gì thế?" Long Yên Nhiên thấy bọn trẻ tìm đồ khắp nơi trên sàn nhà thì lạ lẫm hỏi.
Bối Bối nói: "Cô ơi, cô có thấy không? Cá nhỏ đó!"
Long Yên Nhiên đầy vạch đen trên trán, mặc kệ bọn trẻ, miễn là không nghịch phá là được!
Bối Bối vừa tìm vừa hỏi Thiến Thiến: "Em gái vừa đi đâu thế, lâu quá cơ..."
Thiến Thiến đáp: "Đi xem hổ!"
"Hổ!" Bối Bối kêu lên, ngạc nhiên một chút rồi hỏi: "Ở đâu?"
"Không phải đâu, Thiến Thiến bị lừa rồi!" Giọng điệu của Thiến Thiến có vẻ rất ấm ức!
"Ồ." Bối Bối nghĩ lại cũng đúng, làm gì có hổ ở đây, mặt cô bé lập tức đỏ bừng!
An Tình quay lại, trực tiếp tìm Lăng Vân. Cô cảm thấy thật sự không thể không nói, nếu không sẽ xảy ra chuyện mất!
"Lăng Vân, em có chuyện muốn nói với anh..." An Tình trực tiếp kéo Lăng Vân đang uống rượu.
Lăng Vân đặt ly rượu xuống: "Chuyện gì thế?"
"Anh qua đây trước đã..."
Lăng Vân nhún vai, theo An Tình đến một góc ngoài phòng bao: "Nói được rồi chứ, bí ẩn quá đấy!"
Đột nhiên An Tình ôm lấy Lăng Vân, vùi đầu vào ngực anh, khóc nức nở: "Lăng Vân, đầu óc Thiến Thiến hình như có vấn đề rồi..."
Sau đó, Lăng Vân lặng lẽ nghe An Tình kể một loạt biểu hiện bất thường của Thiến Thiến, ví dụ như nói chuyện với bình hoa, rồi giờ là tự nói một mình, và cả chuyện vừa rồi!
Lăng Vân thấy đau đầu, hóa ra là chuyện này. Biết giải thích sao đây, đã dặn Thiến Thiến phải chú ý rồi mà con bé cứ không nghe, giờ thì hay rồi, lại "hại cha" rồi!
"Em nghĩ chúng ta nên đưa con bé đi khám bác sĩ!" An Tình lau nước mắt đề nghị.
"Anh thấy rất bình thường mà! Em đừng nghĩ ngợi lung tung!" Khóe miệng Lăng Vân giật giật, đi khám bác sĩ? Không bệnh cũng thành có bệnh!
"Anh không phát hiện ra thôi, anh vào xem con gái chúng ta đang làm gì kìa!" Giọng điệu An Tình trở nên gay gắt, cảm thấy Lăng Vân chẳng quan tâm đến con gái, có vấn đề mà không thấy sao?
Lúc này Thiến Thiến và Bối Bối vẫn không bỏ cuộc tìm kiếm Ma Ảnh, sau khi nói với Long Yên Nhiên, cô ấy cũng chạy theo hai đứa nhỏ tìm kiếm!
"Anh sẽ chịu trách nhiệm, chuyện này em đừng lo!" Lăng Vân nói thẳng. An Tình trừng mắt nhìn anh, anh lại nói tiếp: "Ý anh là anh sẽ đưa con bé đi khám, em cứ bận việc của em đi, chuyện của con gái cứ giao cho anh!" Nói xong còn hôn cô một cái!
An Tình lộ vẻ e thẹn của người phụ nữ nhỏ bé, đỏ mặt nép vào lòng Lăng Vân.
Lăng Vân nhân lúc hơi say liền hôn lấy An Tình. Việc này ở ngoài phòng bao có không ít người qua lại nhìn thấy, mà ở quán bar thì chuyện này cũng bình thường thôi!
An Tình lập tức chìm đắm, trong đầu toàn là nụ hôn của Lăng Vân!
Cường ca lúc này mới đứng dậy nổi, đôi chân mềm nhũn, sau đó gọi vài đàn em dậy, đánh thức những tên khác. Toàn bộ chuyện này chỉ mình gã thấy, nên không cần lo lộ bí mật.
Chuyện này gã lập tức báo cho anh rể mình, là phó bang chủ bang Dã Lang. Đây là chuyện tốt, bang Dã Lang của họ lại bớt được một kẻ thù, nhưng dù có hỏi thế nào, Cường ca cũng không nói rõ chuyện gì đã xảy ra!
Địa bàn của bang Mãnh Hổ ở Giang Bắc cứ thế bị bang Dã Lang thu phục!