Đây chẳng phải là nhân tài sao, làm sao... đường đường là thế, sao lại bị loại bỏ rồi?
Không chỉ Long Yên Nhiên ngẩn người, Vương Đình Vũ và người đàn ông bên cạnh cũng giật giật khóe miệng.
"Không... không phải... sao con lại bị loại rồi?"
"Nói nhiều quá... tránh ra chỗ khác." Bối Bối bĩu môi, việc em gái mình đã quyết thì cô bé sẽ đồng ý.
Vương Đình Vũ nói: "Xuống đi, người tiếp theo!"
Gã kia mặt mũi ngơ ngác, còn muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy vẻ mặt hơi nhíu mày của cô bé, liền ngẩn ngơ bước ra ngoài.
Gã không biết cô bé vì lý do gì mà loại mình, bản thân gã cảm thấy vừa rồi thể hiện cũng khá ổn, không ngờ lại bị loại trực tiếp như vậy.
Chẳng lẽ nói...
Đây không phải là thử thách, mà là thật, việc gã có được ở lại hay không đều nằm trong tay cô bé!
Thế thì điên rồ quá rồi.
Đến lượt ứng viên tiếp theo, cô bé chỉ nghe nam sinh đó nói đúng ba câu, cũng lập tức loại anh ta ra ngoài. Long Yên Nhiên và Vương Đình Vũ đứng bên cạnh nhìn, cuối cùng không nhịn được nữa.
"Thiên Thiên... ngoan nào, đây không phải chuyện trong phạm vi năng lực của con, chúng ta đi chỗ khác chơi có được không?" Long Yên Nhiên khuyên nhủ hết lời.
Vương Đình Vũ cười nói: "Tiểu ông chủ chính là tiểu ông chủ, ánh mắt nhìn người cũng khác biệt, chúng ta đi chỗ khác xem sao, biết đâu lại vui hơn ở đây?"
"Các cô cứ đi đi, con muốn ở đây, giữ lại nhân tài cho công ty của ba ba, sau này kiếm thật nhiều thật nhiều tiền cho con."
Nghe vậy, khóe miệng Long Yên Nhiên giật mạnh, đây đâu phải là kiếm tiền, đây là phá gia, phá gia mà!
Trời ạ!
Lăng Vân giao cô đến để trông chừng cô bé, lúc này cô mới phát hiện mình hoàn toàn bất lực.
"Tiểu ông chủ, tôi thấy có vài người cũng khá được mà, tại sao con đều loại hết vậy, cho dù không thể giao trọng trách, cũng có thể làm việc khác chứ, trả lương thấp cho họ thôi."
Cô bé nghe lời Vương Đình Vũ, chợt bừng tỉnh.
"Đúng vậy, vừa rồi mình ngốc quá, sao phải loại trực tiếp chứ, giữ lại chẳng phải tốt hơn sao, vừa hay đang thiếu người, giữ lại làm bảo vệ gì đó chẳng phải rất tốt sao." Cô bé lẩm bẩm tự nhủ!
Bối Bối nói xen vào: "Em gái cho họ lương thấp, thế sao được!"
Long Yên Nhiên phê bình ở bên cạnh: "Con làm ông chủ kiểu này, công ty sớm muộn gì cũng phá sản."
Cô bé gật đầu vẻ hiểu mà lại không hiểu.
Sau đó, nghĩ là làm, ứng viên tiếp theo tới, cô bé rất dứt khoát giữ người đó lại. Người đàn ông kia được giữ lại, trong lòng lập tức có chút vui mừng.
Trước đó thấy nhiều người bị loại, nội tâm anh ta vẫn còn chút thấp thỏm, không ngờ mình lại "đắc lực" đến thế, được giữ lại ngay lập tức. Anh ta vui vẻ đứng chờ một bên, tâm trạng vô cùng phấn khởi.
Thế nhưng những chuyện sau đó lại khiến anh ta không thể bình tĩnh nổi. Những ứng viên đến sau, cô bé chẳng hỏi han gì nhiều, trực tiếp cho qua. Chẳng mấy chốc đã có không ít người ứng tuyển thành công và được giữ lại.
Người đàn ông kia đứng một bên với vẻ mặt ngơ ngác, tình hình này là sao đây, có chắc đây là một công ty đàng hoàng không, tại sao anh ta cứ cảm giác buổi phỏng vấn như trò đùa vậy.
Thử hỏi công ty nào có người phỏng vấn là ba đứa trẻ con chứ, có phải đi tuyển bảo mẫu đâu.
"À, thưa các vị giám khảo, tôi tốt nghiệp tại... thôi bỏ đi, dù sao cũng là trường đại học rởm, không nhắc tới nữa."
Ứng viên tiếp theo vừa nói câu đầu tiên, suýt chút nữa làm cô bé phun cả miếng táo vừa ăn trong miệng ra ngoài.
"Có cá tính như vậy sao, ta thích đấy!"
Cô bé lại ngậm bình sữa, nhìn ứng viên này, lập tức nảy sinh hứng thú. Theo suy luận của cô bé, trường đại học rởm mà cũng ngầu thế kia thì chắc chắn người này là nhân tài.
"Cái này..."
"Vậy anh có sở trường gì không, nói nghe xem." Cô bé học theo lời thoại trên tivi, hỏi bằng giọng non nớt.
"Tôi không có sở trường gì đặc biệt, nhưng được cái chịu thương chịu khó, bảo tôi làm gì tôi làm nấy, chưa bao giờ hỏi tại sao!"
"A ha, ngày mai đi làm nhé..." Cô bé cười vui vẻ, cảm thấy mình lại giữ được một nhân tài cho ba, vẻ mặt tràn đầy tự hào.
Long Yên Nhiên và Vương Đình Vũ cũng bị thao tác của cô bé làm cho sững sờ, thực sự không thể ngờ được cô bé đang chơi chiêu gì, thế này thì quá tùy tiện rồi.
Dân trường đại học rởm? Không biết gì cả... vậy mà cũng ứng tuyển thành công.
Người đàn ông này nói mình họ Triệu, bày tỏ lòng biết ơn với tất cả mọi người trong phòng, đặc biệt là cô bé.
"Cảm ơn các vị đã cho tôi cơ hội này, tôi nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng!"
"Ừm nè, cố gắng làm việc nhé, sau này chú đẹp trai giao công ty cho em gái ta rồi, sẽ thăng chức tăng lương cho chú, đạt đến đỉnh cao nhân sinh." Bối Bối nói ở bên cạnh.
Long Yên Nhiên: "..."
Vương Đình Vũ nói: "Chị Long, chuyện này phải làm sao? Ba đứa chúng nó hình như chơi nghiện rồi."
"Lát nữa tôi sẽ nói lại sự thật với anh Lăng Vân, yên tâm đi, sẽ không có vấn đề gì đâu." Long Yên Nhiên nói.
Tiếp đó còn có một ứng viên họ Lý, người này đặc biệt biết nịnh hót, vừa lên đã chọc cho ba đứa trẻ cười ha hả, suýt chút nữa thì được tâng lên tận mây xanh.
"Vậy chú ở lại đi, ngày mai bắt đầu đi làm." Bối Bối rất hài lòng với người này, cười hớn hở.
Long Yên Nhiên nói: "Tuy rằng chắc là nhân tài, biết nhìn mặt bắt hình dong, sau này cho anh ta làm bên mảng kinh doanh đi, nhớ chưa."
Vương Đình Vũ gật đầu, cô cũng thấy ông Lý này được.
Chưa đầy một tiếng, bao nhiêu ứng viên đã phỏng vấn xong hết, khiến Vương Đình Vũ có chút ngẩn người, quá tùy tiện rồi.
"Mọi người, phúc lợi đãi ngộ thế nào các người cũng biết rồi đấy, sau này làm việc cho tốt, sẽ không để các người chịu thiệt đâu. Anh, và anh nữa, sau này là bảo vệ ở đây."
Long Yên Nhiên tiện tay chỉ vào mấy người trông vạm vỡ, nói một câu rất tùy ý.
Mấy gã kia suýt chút nữa không tin vào tai mình.
Cái gì!
Bảo vệ!!
Đây là mình đến nhầm chỗ sao, mình tốt nghiệp đại học danh tiếng, mà đến đây lại chỉ làm bảo vệ?
Tuy trong lòng rất muốn chửi thề, nhưng nghĩ đến phúc lợi đãi ngộ tốt như vậy, mấy gã đó vẫn nhịn xuống. Không còn cách nào khác, ai bảo lương ở đây cao cơ chứ.
Thế nhưng mấy gã từ trường đại học rởm lại được vào những bộ phận quan trọng, không thể không khiến người khác nghi ngờ, nhưng những người này cũng không dám nói gì.
Cô bé nói bằng giọng non nớt: "Mình thật là giỏi, lại tìm được bao nhiêu nhân tài cho ba ba, a ha."
Cô bé ngại ngùng che mắt lại, trông đáng yêu hết chỗ nói.
Phía Lăng Vân!
Anh đang xem xét báo cáo trong tay, là việc người đứng đầu thành phố Giang Bắc bị buộc phải điều chuyển sau đợt thời tiết cực đoan lần trước.
Còn một phần tài liệu nữa, đó là quyền phát triển một mảnh đất khác ở Giang Bắc, những người khác thì lần lượt đưa ra ý kiến với Lăng Vân.
Những lão thần của công ty, hoặc là các giám đốc, đều đang khuyên ngăn Lăng Vân, kế hoạch này không nên tham gia, đầu tư quá lớn.
Hơn nữa!
Thị trường hiện nay không mấy khả quan, lại còn là đợt khủng hoảng chứng khoán hai mươi năm mới có một lần, bây giờ đầu tư vào xây dựng đất đai ở Giang Bắc, không nghi ngờ gì là mất trắng!
Ngay cả Liễu Chí Vân và Phó Thanh cũng không đứng về phía Lăng Vân, họ nói một câu không mấy tích cực, nếu Lăng Vân nhúng tay vào, thì sẽ kéo cả Tập đoàn Nguyệt Hạ xuống vũng bùn.