Tiểu gia hỏa còn dẫn theo Tiểu Hổ Tử từ trong không gian ra. Kẻ sau đã khôi phục bản thể, chính là một con hổ có hình dáng tương tự như mèo, vóc dáng cũng khá lớn.
Tiểu Hổ Tử tổn hại căn cơ, nếu không có mấy trăm năm thì khó lòng hồi phục, cũng đã mất đi không ít ký ức.
An Tình dắt tay tiểu gia hỏa đi tới tiệm kem đối diện, trước tiên thỏa mãn cho tiểu tham ăn này, mà bọn họ cũng lập tức bị chú ý tới.
"Cô... cô là... đại minh tinh An Tình kia phải không? Dạo gần đây đài truyền hình nào cũng thấy cô xuất hiện."
"Trời ạ, không ngờ lại thấy cô ấy ở đây, lại còn thân thiện như vậy, một vệ sĩ cũng không mang theo."
"Chúng tôi có thể xin chữ ký không?"
"Cô bé đó chính là tiểu công chúa kia kìa, oa... còn đáng yêu hơn cả trên phim nữa."
Chưa kịp tới cửa, mấy nữ sinh trung học đã nhận ra An Tình.
An Tình mỉm cười nhẹ. Gần đây danh tiếng của cô quả thực rất lớn, trong giới giải trí đâu đâu cũng là chủ đề về cô. Những người này đều là fan hâm mộ. An Tình ra hiệu cho các cô bé giữ ý tứ một chút, sau khi ký tên xong liền đeo khẩu trang lên.
Không đeo khẩu trang không được, bị nhận ra thì sẽ rất phiền phức.
Thế nhưng!
Động tĩnh vừa rồi đã khiến không ít người biết chuyện. Trong tiệm kem cũng có người nghe thấy tiểu gia hỏa gọi An Tình là mẹ!
Trong chốc lát, lời ra tiếng vào bắt đầu lan truyền!
"Đứa bé kia thực sự là con gái cô ta sao? Nhìn kỹ lại thì cũng rất giống. Xem ra tin đồn trước kia không phải giả, đại minh tinh An Tình quả là chưa cưới mà đã có con."
"Không biết là tên khốn nào lại hời lớn như vậy, trả lại nữ thần cho tôi."
Những lời tương tự cứ thế không ngừng lọt vào tai An Tình, khiến lông mày cô hơi nhíu lại.
Bản thân cô thì không để tâm lắm, nhưng tiểu gia hỏa thì khó nói, sau này lớn lên trong môi trường như vậy cũng không tốt.
May mà tiểu gia hỏa đang bận liếm kem, cũng không biết họ đang nói ai nên vẫn rất yên tĩnh.
Mà Tiểu Hổ Tử thì nước miếng đã chảy ròng ròng, cứ "meo meo meo" kêu mãi.
Dáng vẻ đó dường như đang nói: "Tiểu chủ nhân, mau cho ta một cây đi, thèm chết ta rồi..."
"Tiểu Hổ Tử, ngươi nói với ta cũng vô dụng thôi, hỏi mẹ ta ấy, bà ấy có tiền, ta không có..."
"Meo meo meo..."
Đại ý là nữ chủ nhân không nghe hiểu được thú ngữ này.
Bị nó kêu mãi, tiểu gia hỏa cũng rất hào phóng, trực tiếp đưa cây kem mình đang ăn cho Tiểu Hổ Tử.
Tiểu Hổ Tử cũng chẳng chê bai, vui vẻ liếm lấy, dáng vẻ hạnh phúc đó dường như đang nói: "Tiểu chủ nhân thật tốt."
"Quên chưa nói với ngươi, kem này có độc đấy, là loại thuốc độc mới do Lục gia gia nghiên cứu ra."
Có độc?
Tiểu Hổ Tử lập tức dừng liếm kem, trong đầu đầy dấu chấm hỏi!
Sao không nói sớm?
Chẳng lẽ... là loại ăn vào sẽ mất mạng hổ đó sao?
Đã liếm rồi, làm sao bây giờ?
Lão già đó quả nhiên không vừa mắt nó.
Tiểu Hổ Tử trợn tròn mắt, trong lòng thầm nghĩ không biết có qua nổi đêm nay không, nó vẫn còn trẻ mà.
An Tình nói: "Ăn nhanh lên, dọa nó làm gì."
Tiểu Hổ Tử: "..."
Nó biết ngay mình không phải là tướng đoản mệnh mà, rồi lại vui vẻ liếm tiếp.
An Tình không để tiểu gia hỏa ăn quá nhiều, ăn hai cây xong liền đưa cô bé đi tới An gia.
An gia!
Trong phòng khách, An Quốc Dân đang xem tin tức, toàn là tình hình thị trường chứng khoán, vẻ mặt đầy lo âu.
Một người giúp việc hớt hải chạy tới, hét lớn với An Quốc Dân: "Ông chủ... ông chủ."
"Chuyện gì mà gấp gáp vậy, nhìn xem cô thở không ra hơi kìa."
"Đại tiểu thư về rồi ạ."
"Tiểu Tình về rồi sao?"
An Quốc Dân lập tức đứng dậy, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên mặt.
Lời vừa dứt, An Tình đã dắt theo tiểu gia hỏa cùng một con hổ nhỏ đi tới trước biệt thự.
"Ông ngoại, ông ngoại, con tới rồi đây."
Tiểu gia hỏa còn chưa vào cửa đã bắt đầu gọi, làm Công Tôn Tình ở tầng hai cũng phải chạy ra, thật khiến người ta dở khóc dở cười.
"Ôi chao, tiểu công chúa nhà chúng ta cuối cùng cũng chịu tới thăm ông ngoại rồi, mấy ngày nay các con đi du lịch ở đâu vậy?"
An Quốc Dân cười hì hì, nhìn thấy con gái và cháu ngoại trở về, ông đặc biệt vui mừng.
"Hỏi ba ba... hỏi ma ma."
Tiểu gia hỏa lắc lư cái đầu nhỏ, đôi mắt còn đảo liên tục!
An Tình cười nói: "Ba có Tống Tống rồi là quên mất con gái này rồi nhỉ."
"Nói gì vậy, ha ha, về là tốt rồi, mẹ con đã sớm nhắc tới hai đứa, mong ngóng như sao trên trời đợi con về đấy."
"Mẹ đâu ạ?"
"Trên lầu đấy. Lần này về đừng vội đi, ở lại vài ngày, bầu bạn với hai lão già chúng ta cũng tốt."
"Con cũng đang định thế."
Cũng đã lâu không về Lam Tinh, nên An Tình thực sự rất nhớ nhà.
Sau đó Công Tôn Tình đi xuống, vừa thấy tiểu gia hỏa đã vui mừng khôn xiết, hết ôm lại nựng má.
Một lát sau!
Tiểu gia hỏa liền tự mình ra ngoài chơi, đại khái là đi dạo quanh quẩn, đứa trẻ này không thích nghe An Tình và An Quốc Dân trò chuyện.
An nhị lão gia cũng nghe tin An Tình về, đang định sang hỏi han vài câu, kết quả nhìn thấy tiểu gia hỏa đang lén lút không biết làm gì.
"Tiểu Tống Tống, cháu đang làm gì ở đây thế?"
"A... không... không có gì ạ."
"Một mình không được đi lung tung, dù là ở An gia cũng không được, đi theo nhị thái gia."
Tiểu gia hỏa: "..."
Ủa!
Một tiếng kêu khẽ, An nhị lão gia nhìn thấy Tiểu Hổ Tử bên cạnh tiểu gia hỏa, lập tức kinh ngạc, đây là hổ sao.
"Đây là mèo hay hổ? Là thú cưng của cháu à?"
"Dạ, ba ba con bắt cho con đó."
Tiểu Hổ Tử: "..."
Tuy nó đã mất một phần ký ức, nhưng cũng đừng đem chỉ số thông minh của nó ra chà đạp như vậy chứ.
"Ồ!"
An nhị lão gia lập tức không còn thắc mắc gì nữa, nếu nói Lăng Vân bắt cho cô bé một con rồng, ông cũng sẽ tin, chỉ là một con hổ nhỏ thì có gì lạ đâu.
Lúc này, bên ngoài có tiếng bước chân vội vã, An nhị lão gia vẫy vẫy tay, ra hiệu cho người bảo vệ kia lại gần.
"Sao gấp gáp thế, xảy ra chuyện gì rồi?"
"An nhị lão gia, chúng tôi phát hiện một con lợn rừng ở sau núi, còn có mấy sinh viên đại học đang ở trong đó, chúng tôi có nên đi cứu người không?"
"Chuyện này còn phải báo cáo sao, mau đi cứu người đi, đây là chuyện mạng người quan trọng đấy."
An nhị lão gia lập tức tức giận không thôi, người bảo vệ này chẳng có ý thức gì cả, mỗi tháng còn mặt mũi nhận lương mấy chục ngàn.
"Tiểu Tống Tống, cháu tự về đi, lão phu đi xem có gì giúp được không, nhớ là tuyệt đối không được chạy lung tung, nhớ chưa?"
An nhị lão gia vừa định rời đi, khựng lại một chút vì vẫn hơi lo tiểu gia hỏa ở đây một mình, sau đó tiện tay bế cô bé đặt trước cửa biệt thự, lúc này mới yên tâm.
Ngay lập tức!
Thân pháp ông nhanh như chớp, vài bước đã nhảy vọt về phía sau núi.
Tiểu gia hỏa gãi gãi đầu, đôi mắt đảo liên tục, trong lòng nghĩ sau núi có lợn rừng? Có vẻ có chuyện hay để xem rồi, cuối cùng cũng không chán nữa.
Tiểu Hổ Tử nhìn cái hố đen trước mắt, dường như không có gì ngạc nhiên, liền theo sát tiểu gia hỏa đi vào trong.
Trong chớp mắt, sau núi xuất hiện thêm một đứa trẻ và một con hổ nhỏ.
Khi An nhị lão gia tới nơi, nhìn thấy tiểu gia hỏa đang ở ngay phía trước, mắt ông suýt nữa thì lồi ra ngoài.
Ông bắt đầu nghi ngờ nhân sinh, không biết trước mắt là ảo giác hay gì nữa.