Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 5776 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 265
lòng tham không đáy

❊ ❊ ❊

Xe ngựa rốt cuộc dừng trước mặt bọn thổ phỉ, ổn thỏa xong, xa phu cung kính đỡ chủ tử trên xe đi xuống.

Đầu tiên là Bùi Hạ Niên, ông vừa xuống xe đã nhìn xung quanh, tìm thân ảnh của con trai, chỉ thấy những gương mặt xa lạ, không nhìn thấy người mình muốn gặp, tâm trạng không khỏi hốt hoảng, nhưng nét mặt vẫn trấn định như cũ

Sau đó là Mạc Hướng Quần, vẻ mặt của ông ấy và Bùi Hạ Niên không có khác nhau al2 mấy, phỏng chừng ý nghĩ trong lòng cũng không có khác.

Cuối cùng là Triệu Tương Nghi, nàng vâng lời Bùi Hạ Niên và Ông thị, đeo nón che, vừa xuống xe đã nhìn xung quanh, nhưng không thấy người muốn gặp, cũng giống hai trưởng bối, hoảng hốt như nhau.

Chuyến này cộng thêm xa phu nữa là 4 người, họ không dám đem thêm nhiều người đến, sợ kích động bọn thổ phỉ, đến lúc đó xảy ra chuyện không hay.

Bọn thổ phỉ vừa thấy trận thế này, không khỏi đều thoả mãn, nhìn xe ngựa lần nữa, không có người theo, lúc này mới âm thầm yên tâm, thở phào nhẹ nhõm.

“Bạc đâu?” một thổ phỉ lớn tiếng hỏi.

“Chúng ta gặp người trước mới nói.” Bùi Hạ Niên trấn định trả lời, Triệu Tương Nghi đ1ưng phái sau lưng Bùi Hạ Niên, không đến lúc quan trọng, nàng sẽ không mở miệng.

Chuyến này nàng đến, chính là sợ bọn thổ phỉ thay đổi ý định, nếu như có thể thuận lợi giải quyết, tất nhiên là không thể tốt hơn.

Tên thổ phỉ nói chuyện lúc nãy lão đại, tên đầu lĩnh híp đôi mắt ưng, khẽ gật đầu. Dưới chỉ thị của y, hai tên tráng hán lập tức áp giải Bùi Tử Quân từ trong khe đá đi tới, đứng trước mặt mọi người.

Triệu Tương Nghi thấy Bùi Tử Quân đ1ưng an toàn trước mặt, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, tảng đá treo cao trong lòng rốt cuộc có thể để xuống..

Song, bộ dáng chật vật của Bùi Tử Quân, khiến Triệu Tương Nghi đau lòng.

Bùi Tử Quân không ngờ Triệu Tương Nghi cũng sẽ theo đến, mặc dù nàng mang nón che, nhưng hắn vẫn nhận ra, hắn cũng không biết kế hoạch của Triệu Tương Nghi, nên lo lắng đến mức nóng nảy.

“Sao ngươi lại tới đây?” Bùi Tử Quân thần tình rất đạm nhiên, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, ứng đối diện, không phải thê tử của mình thì là ai

Triệu Tương Nghi cũng không trách cứ hắn dùng loại khẩu khínày nói chuyện với mình, bởi vì nàng hiểu, hắn đây là đang bảo vệ mình, nếu hắn biểu hiện quá mức để ý, đến lúc đó chỉ sợ làm cho bọn thổ phỉ chú ý

Cho nên mập mờ trả lời: “Lặn lội đường xa, lão gia cần phải có người chiếu cố.”

Như vậy, thân phận của nàng sẽ trở nên mơ hồ, có thể là thê tử của Bùi Tử Quân, cũng có thể là nha hoàn, cũng có thể là một thị thiếp của Bùi Hạ Niên hoặc Mạc Hướng Quần.

Chỉ số thông minh của bọn thổ phỉ hẳn là cũng không cao, không để ý đến những lời này, chỉ cho rằng Triệu Tương Nghi là một nha hoàn mà thôi

Lấy được câu trả lời của Triệu Tương Nghi, Bùi Tử Quân thoáng an tâm, suy đoán bọn họ đến đây là có chuẩn bị

“Ít nói nhảm mau giao bạc ra đây” Tên thổ phỉ lúc nãy mở miệng nói.

“Chúng ta một tay giao tiền, một tay thả người” Bùi Hạ Niên tiến lên vài bước, không sợ hãi chút nào, trấn định nói.

“Ông còn dám ra điều kiện với ta? Không muốn sống nữa à.” Thổ phỉ trừng lớn hai mắt, tức giận

Nhưng tên đầu lĩnh hướng hắn lắc đầu, tiến lên vài bước, đi tới trước mặt họ, nhếch môi cười nhạt: “Cầm bạc, chúng ta tự nhiên sẽ thả người.”

Tay Bùi Hạ Niên căng cứng, bọn họ nhiều người, biện pháp của con dâu, ông còn không biết, nàng nói nếu mọi người biết tường tận rồi, biểu tình và lời nói không ăn nhập, biết được càng ít thì sẽ giúp đỡ được nhiều hơn.

Vì thế lúc này, Bùi Hạ Niên hơi hoang mang, có thể cứu người thoát ra không.

“Đem bạc đưa cho họ đi.” Triệu Tương Nghi ở phía sau, đột nhiên đến gần Bùi Hạ Niên, nhỏ giọng đề nghị, Mạc Hướng Quần cũng nghe thấy được, không khỏi khẩn trương nhìn bọn thổ phỉ phía trước

Mà lúc này, bọn thổ phỉ cũng vểnh tai nghe, lo lắng bọn họ sử dụng hao chiêu gì, nhưng bất đắc dĩ giọng qúa nhỏ, cái gì cũng không nghe, vì vậy mà đều tự cảnh giác.

Bùi Hạ Niên cuối cùng đồng ý đề nghị của Triệu Tương Nghi, dù sao bọn thổ phỉ nhiều người như vậy, vạn nhất thái độ do dự của bọn họ chọc giận bọn chúng, bọn chúng đến đoạt bạc, đến lúc đó chẳng phải là càng thêm bất lợi.

Vì vậy, ra dấu với xa phu đằng sau, xa phu liền cầm túi bạc lớn đi đến, tay hơi run run.

Tên thủ lĩnh tự mình nhận lấy bạc, lấy ra mấy khối nén bạc nhìn một chút, cắn cắn, xác định là bạc thật, đem túi bạc ném cho huynh đệ sau lưng, cao hứng hô lớn: “Các huynh đệ, cầm bạc chia ra đi”

Ra lệnh một tiếng, đám thổ phỉ hô to.

Triệu Tương Nghi khẽ nhíu mày, bị tiếng la hét này làm cho đau đầu

“Có thể thả người được chưa” Giọng Bùi Hạ Niên xuyên thấu tiếng la hét.

Thủ lĩnh híp đôi mắt ưng, cười trào phúng: “Thả người? Bọn ta nói khi nào sẽ thả người? Một nghìn lượng bạc, các ngươi nhanh như vậy có thể gom góp, chắc là thực sự có của cải, cho nên năm nghìn lượng bạc cũng có thể lấy ra dễ dàng đi? Năm nghìn lượng bạc, đổi mấy mạng người các ngươi, ta tin rằng người nhà các ngươi sẽ đem bạc đến chuộc.”

“Ngươi đ1úng là tiểu nhân nói không giữ lời” Mạc Hướng Quần tiến lên một bước, mắng tên đầu lĩnh.

“Bọn ta làm thổ phỉ, cần gì phải giữ chữ tín?” trong mắt tên thủ lĩnh hiện lên tai lãnh ý, sau đó hạ lệnh mấy huynh đệ ở phíasau, “Đem mấy người bọn họ bắt lại, chúng ta có thể kiếm thêm được một khoản.

“Hảo, hảo,hảo” Đám thổ phỉ bắt đầu hô to.

“Các ngươi bắt một mình ta là được rồi, thả họ ra, ta bảo đảm họ sẽ đem bạc đến nữa.” Giọng Bùi Tử Quân vang lên, nhìn tên thủ lĩnh.

“Thả bọn họ? Thả bọn họ hảo để cho bọn họ trở lại báo quan tới bắt chúng ta sao?” Tên thủ lĩnh trừng mắt nhìn Bùi Tử Quân.

Sau đó, mấy tên thổ phỉ bắt đầu vây bắt đám người Triệu Tương Nghi

Triệu Tương Nghi hoảng sợ, quả nhiên nói không giữ lời, xuất hiện dị biến.

Rất nhanh, mấy người Bùi Hạ Niên bị bắt lại, mà bọn thổ phỉ còn lại, hưng phấn chai bạc.

“Các ngươi buông nàng ra” Bùi Hạ Niên quát nhìn mấy tên thổ phỉ, muốn bảo vệ Triệu Tương Nghi

Bùi Tử Quân cũng hết hồn, trong đầu đang nhanh chóng tìm cách thoát thân.

Nhưng Triệu Tương Nghi, vẻ mặt trào phúng nhìn Bùi Hạ Niên cười: “Sớm biết rằng các ngươi vô dụng như thế, ta hà tất theo tới? Ta thực sự là mắt bị mù, đã nhìn lầm người, mới có thể theo các ngươi lâu như vậy, mà nay, ta lại thấy đám thổ phỉ này uy phong hơn các ngươi nhiều.

Giọng nàng rất lớn, đủ để bọn thổ phỉ nghe thấy.

Bùi Hạ Niên và Mạc Hướng Quần đều cực kỳ khiếp sợ, chưa từng nghĩ một người nhu thuận nghe lời, thông tuệ động lòng người như Triệu Tương Nghi, có thể nói những lời đại nghịch bất đạo

Bùi Tử Quân cũng là nghe được nhất thanh nhị sở, nhưng hắn không có biện thuyết phục chính mình tin tưởng, đây là sự thật.

“Mời các ngươi mang ta đến gặp thủ lĩnh, ta có lời muốn n1oi với ông ta.” Triệu Tương Nghi nhìn mấy tráng hán bên cạnh cười nói.

“Dựa vào cái gì? Con quỷ nhỏ, đứng có ở đó đùa giỡn với bọn ta” Một trong đám thổ phỉ quát.

Nhưng Triệu Tương Nghi căn bản không sợ, thừa dịp hai tay được tự do, tháo nón che xuống, lộ ra khuôn mặt vi kiều

Khác hẳn với gương mặt thuần khiết, trang nhã thưpo27ng ngày, hôm nay Triệu Tương Nghi đ1ung al2 diêm dúa, lẳng lơ, câu nhân tâm phách

Bọn thổ phỉ thấy, không khỏi kinh ngạc, trên mặt lộ ra nụ cười xấu xa.

Tên thủ lĩnh sau khi thấy dung mạo của Triệu Tương Nghi, nhếch môi: “Tiểu tam,tiểu tứ, mang nàng tới trước mặt ta”

Ra lệnh một tiếng, sớm đã có hai tráng hán bắt giữ Triệu Tương Nghi đi vào.

Bùi Hạ Niên vẫn không tin được vào mắt mình, chỉ hướng thân ảnh Triệu Tương Nghi hô: “Tương Nghi, con vì sao lại sỉ nhục chính mình như thế”

Thân hình Triệu Tương Nghi hơi lắc lư, thế nhưng không quay đầu lại, chỉ cắn môi tiếp tục bước đến

Lúc đi ngang qua Bùi Tử Quân, nàng giương giọng nói: “Sớm biết rằng ngươi vô dụng như thế, ta trước đây sẽ không chọn ngươi.”

Bùi Tử Quân nheo mắt, cắn chặc hàm răng, run rẩy xuất thủ cho Triệu Tương Nghi một bạt tay

“Tiện nhân.” Giọng Bùi Tử Quân rất lạnh, mắng Triệu Tương Nghi

Nhưng Triệu Tương Nghi không có bi thương, ngược lại còn tar2o phúng nhìn Bùi Tử Quân cười, tiếp tục đi về phái trước, đến trước mặt tên thủ lĩnh.

“Ta có thể gọi ngài là lão gia chứ?” Triệu Tương Nghi híp mắt, trên mặt đầy tiếu ý, giọng nói yểu điệu không như thường ngày, nói xong bọn thổ phỉ cảm thấy ngứa ngáy một trận.

Tên thủ lĩnh thấy Triệu Tương Nghi dung mạo diễm lệ, đồng thời chủ động đến đây, trong khoảng thời gian ngắn tâm hoa nộ phóng, ôm lấy Triệu Tương Nghi, khen ngợi: “Đương nhiên nha, ta có thể làm lão gia một lần.”

Đồng thời cực kỳ đắc ý nhìn Bùi Tử Quân và Bùi Hạ Niên cười trào phúng nói: “Thấy không, là các ngươi vô dụng, ngay cả một ả đàn bà cũng không giữ được, ả đàn bà này sẽ là của bọn ta.” Nhìn đám thổ phỉ xung quanh lớn tiếng nói, “Các ngươi yên tâm, ta tuyệt không độc hưởng, chờ ta dùng xong, nhất định đưa cho các huynh đệ nếm thử.”

Nói như thể Triệu Tương Nghi là mỹ thực vậy.

Vừa dứt lời, bọn thổ phỉ giơ tay giơ chân hoan hô, mà Triệu Tương Nghi, dựa vào lòng tên thủ lĩnh, nụ cười trên mặt ngày càng quỷ dị.

Lời nói này khiến Bùi Hạ Niên hết hồn, trong lòng Bùi Tử Quân xuất hiện một tia gợn sóng

Thế nhưng, cũng không bao lâu, nụ cười trên mặt tên thủ lĩnh cứng lại, có vẻ đau xót vội vàng đẩy Triệu Tương Nghi ra, có điều bị Triệu Tương Nghi kiềm chế

“Không được đến đây” Triệu Tương Nghi thấy bọn thổ phỉ còn lại đang cầm d.a.o găm chuẩn bị công kích mình, rống giận nói,kiềm chặt tên thủ lĩnh cả người đầy đau đớn, không có khí lực, “Các ngươi nếu vào lúc này giếc ta, vậy thủ lĩnh của các ngươi cũng sẽ c.h.ế.t theo, vì không có ta thì không có ai có thể giải được độc trên người hắn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »