Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 5616 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 243
bùi gia đưa sính lễ

❊ ❊ ❊

Trong từ đường ồ lên, mọi người đều mỉm cười Bùi Tử Quân, trong lòng đều hiểu

Triệu Tương Nghi vẫn đang chìm đắm trong vui sướng và kích động, nàng thậm chí quên mất phải hỏi thăm Bùi Tử Quân thế nào, chỉ ngây ng1o6c đứng tại chỗ, mím chặc môi đỏ mọng, trong mắt hiện lên một tầng sương mỏng.

Một tân khách đột nhiên kêu lên: “Nha, người ngoài cửa khí phái thật phô trương.”

Sự chú ý của mọi người dần dần chuyển ra phái bên ngoài từ đường.

Lập tức, trong từ đường ồ lên

Mọi người bắt đầu nói nhỏ, trên mặt hơn phân nửa vì vui sướng.

Người Triệu gia cũng nhìn ra ngoài, thấy bên ngoài xếp một hàng người dài, dẫn đầu là mấy nha hoàn, bà tử, quần áo đều mang sắc thái vui mừng, đều vây quanh một phụ nhân trung niên xinh đẹp, nhìn thấy những tên gai đinh, người nào người nấy đều mang hạ lễ đỏ thẫm, người sáng suốt nhìn liền biết đây là Bùi Tử Quân mang sính lễ đến cầu hôn. Như vậy phụ nhân trung niên kia chính là bà mối.

Vốn tiết trời trở nên giá lạnh, nhưng hàng người mặc áo hồng thì cảm giác ấm áp.

Triệu Tương Nghi thả lỏng người, Triệu Tín Lương và Nhâm thị đi ra ngoài từ đường nhìn

Bùi Tử đi xuyên qua đám người, ánh mắt vẫn dừng lại ở trên người Triệu Tương Nghi, hắn chậm rãi đi đến, vừa đi vừa ôn nhu nói: “Tương Nghi, huynh đã về.”

Triệu Tương Nghi gật đầu, nước mắt một lần nữa rơi xuống, thật cao hứng.

Ký ức trong nháy mắt trở về, khi đó nàng và Bùi Tử Quân ba năm không gặp, thậm chí lúc đó không có tình cảm sâu đậm như thế này, ở trong ấn tượng, Bùi Tử Quân vẫn là một hài tử có tính cách chấp nhất. Ba năm sau, một lần nữa xuất hiện trong thế giới của mình, mang đến không ít kinh ngạc và rung động không nhỏ, khi đó, hắn cũng như thế này, chậm rãi đi tới, nói câu ——

Tương Nghi, huynh đã về.

Có lẽ bắt đầu từ lúc đó, nàng bắt đầu chú ý đến Bùi Tử Quân đi?

Với thân phận là một thiếu nữ

Thời gian như dừng lại, Triệu Tương Nghi chỉ cảm thấy thế giới của nàng, vạn vật đều giống như sống lại.

“Muội đã chân chính trưởng thành.”Dừng trước mặt Triệu Tương Nghi, Bùi Tử Quân điệu thấp nói, trên tay là một cây trâm phượng hoàng, lúc nói chuyện, tiện thể cài lên cho Triệu Tương Nghi, “Thật là đẹp, đều nói vàng, bạc tục khí, nhưng đeo trâm này lên, trông muội cực kỳ xinh đẹp.”

“Ngay mới vừa rồi, muội còn không hy vọng quá xa vời rằng huynh sẽ trở lại.” Triệu Tương Nghi cắn môi, chua chát nói.

“Đứa ngốc, huynh đã đáp ứng muội, nhất định sẽ làm được.” Bùi Tử Quân nháy mắt mấy cái với Triệu Tương Nghi, sau đó chỉ ra bên ngoài, “Đi ra xem một chút đi?”

Bên ngoài từ đường, lúc này không ít người.

Mọi người đương nhiên biết, đây là Bùi gia vội tới mang sính lễ tới cầu hôn Triệu Tương Nghi, tấm tắc ngợi khen Triệu Tương Nghi thật có phúc, vừa cười vừa nói, bây giờ đã cập kê, nhà trai lập tức tìm đến, đúng là quá quan tâm.

Chỉ là đem sính lễ đến cầu hôn thôi, mà xếp thành một hàng thật dài, mọi người quan sát các hòm sính lễ, đều suy đoán xem sính lễ Bùi gia đưa đến là gì.

Nhâm thị làm việc lưu loát, trong lòng biết mọi người ngăn ở đây chỉ là muốn xem náo nhiệt thôi, đây không phải là kế dài lâu, nhìn Bùi gia xuất ra một đội ngũ tới cầu hôn cũng biết trọng yếu, nhưng sao có thể ở đường bàn bạc?

Vì vậy rất nhanh mời đội cầu hôn đến nhà cũ ở Triệu gia thôn.

Cũng chính là đại phòng Triệu gia trước kia, bây giờ để trống. Nhị phòng mấy năm nay kiếm không ít tiền liền ở sát vách xây một căn nhà, để tiện giúp đại phòng trông coi, quét dọn nhà cũ của đại phòng, để tránh khi có việc dùng đến

Sau khi ngồi xuống hết, Triệu Tương Nghi được Bích Văn đưa lên lầu hai. Hôn nhân đại sự từ trước là do phụ mẫu làm chủ, con gái không nên ở đây.

Lúc này, nàng đứng ở lầu hai, dựng thẳng cái lỗ tai lên nghe ngóng, hận không thể nghe hết cuộc đối thoại bên dưới, Bích Văn thấy thế, liền mím môi cười trộm.

Dưới lầu, Nhâm thị cười khanh khách nhìn Bùi Tử Quân.

Triệu Hoằng Lâm khẽ đẩy Bùi Tử Quân một chút: “Ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng.”

Bùi Tử Quân cũng cười, lộ ra hàm răng trắng noãn: “Vốn định tới sớm hơn, nhưng nghĩ hôm nay là sinh thần của Tương Nghi, vừa lúc al2 đại lễ cập kê, không ngày nào tốt hơn ngày hôm nay.”

Còn lại là do An bà mai nói, thấy An bà mai nhướng mi dùng khăn tay che miệng cười nói: “Ôi yêu, Triệu lão bản, Triệu phu nhân! Ta làm mai nhiều năm như vậy, còn chưa từng thấy qua một đôi trai tài gái sắc như thế đâu! Nhìn nhà khuê nữ nhà các vị và Bùi thiếu gia đứng chung một chỗ, giống như thần tiên quyến lữ, không nói một câu tuyệt phối là không được!”

Mọi người chỉ coi đây là An bà mối vì đôi tình nhân nói lời hay, nhưng cũng rất hưởng thụ, mọi người đều cười cả.

An bà mối nhấp một ngụm trà, bắt đầu nói đến hôn sự của hai người, cùng với tương quan lễ tiết.

Nói đến một nửa, lệnh gia đình Bùi phủ cầm danh mục sính lễ đọc một lần, sau đó cung kính giao cho Nhâm thị.

Cho dù Nhâm thị thấy cũng tốt, còn là những người còn lại cũng thấy vậy, nghe danh mục sính lễ xong, ai nấy đều khỏi âm thầm líu lưỡi, Bùi gia thật đúng là hào phóng.

Cái gì tốt, đắt tiền, quý hiếm đều bày hết ở trên bàn.

Nhâm thị và Triệu Tín Lương, Triệu Hoằng Lâm coi như quen mặt, khen ngược, có điều Phương thị và Triệu lão gia tử nghe đến mấy thứ này xong, mắt đều thẳng, rất nhiều thứ trong danh mục hai người họ chưa từng nghe qua, nhưng hẳn cực kỳ trân quý.

Vừa thấy Bùi Tử Quân coi trọng Triệu Tương Nghi như vậy, trong lòng bọn họ an tâm một chút.

Mọi người theo tục lệ nói chuyện với nhau, Nhâm thị nhịn không được hỏi: “Tử quân, thẩm hỏi con một câu, nương con bên kia cũng đồng ý sao?”

Sính lễ nặng hay không nặng, cầu hôn phô trương long trọng hay không long trọng, những thứ này Nhâm thị hết thảy đều không quan tâm, bà chỉ quan tâm một điểm, đó chính là cái nhìn của Ông thị

Giả như Ông thị lúc này đã thông suốt, thật tình tiếp nhận Triệu Tương Nghi làm con dâu, như vậy so với sính lễ quý hiếm gì còn quý gái hơn.

“Nương con đã thông suốt, bà rất thích Tương Nghi, hiện tại những thứ cản trở cũng dần mất đi, cho nên không để ý nữa mà tiếp nhận. “Quan trọng là, hắn kiên kiên trì như vậy... Thấy Bùi Tử Quân lại nói, “Vốn là nương con cũng định đến, chỉ là ngày gần đây bị nhiễm phong hàn, thân thể bệnh nhẹ, không thể tới được.”

“Thân thể không tốt? Không có gì đáng ngại chứ?” Nhâm thị vừa nghe Bùi Tử Quân trả lời, không khỏi hít một ngụm khí lớn, ngược lại hỏi tới sức khoẻ Ông thị.

Bùi Tử Quân gật đầu cười nói: “Không sao, mấy ngày nữa sẽ tốt thôi, chỉ sợ trong ngày đại cát thế này mà mang bệnh đến sẽ mang theo điềm xui, nên không đến.”

“Ừ, phải giữ thân thể tốt mới đúng.” Nhâm thị gật đầu, lại nói, “Được rồi, chờ lúc mọi người về huyện Giang Ninh, con ghé hiệu thuốc nhà thẩm lấy chút thuốc cho nương con uống, Tương Nghi nghiên cứu những phương thuốc đối với phong hàn cực kỳ hữu hiệu đó, lấy về cho nương con uống, tin chắc sẽ khỏi nhanh thôi.”

“Cảm ơn Triệu thẩm thẩm quan tâm.” Bùi Tử Quân lễ độ nói.

“Còn gọi là Triệu thẩm thẩm gì nữa, phải đổi lại rồi.” Triệu Tín Lương đột nhiên nói đùa, mọi người đều nở nụ cười, Bùi Tử Quân cũng cười theo.

Cứ như vậy, hôn sự của Triệu Tương Nghi và Bùi Tử Quân hôn sự rốt cục đã định xuống.

Chờ xem qua bát tự, ứng theo tục lệ làm xong hết sẽ đón dâu.

Thời gian gả qua, hai nhà thương lượng xong, định là mùa xuân năm sau, mồng 8 tháng 3 là ngày cực tốt.

Bên này, Triệu Tương Nghi ôm mừng rỡ về Triệu phủ, đêm này nàng mất ngủ, trong đầu là mặt Bùi Tử Quân, không khống chế được tưởng tượng cảnh sống chung ngày sau của hai người.

Tất cả đều là ngọt ngào, hạnh phúc, lòng mềm xuống, hóa thành mật ngọt

Bùi Tử Quân so với Triệu Tương Nghi, còn bận rộn hơn, ngoại trừ hôn sự, hắn còn phải tức tốc tiếp nhận việc ở Nhiễm Thuý Trai, nhưng mà, đồng thời còn quản luôn gai nghiệp bên huyện Giang Ninh, mấy ngày này, hắn không có khả năng vẫn ở lại trấn Thanh Hà, chỉ có thể chạy tới chạy lui giữa huyện Giang Ninh và trấn Thanh Hà.

Bởi hai người lúc này đã đính hôn, liền lập tức trở thành đối tượng được mọi người bảo vệ, muốn gặp mặt như ngày trước còn khó hơn.

Ngày trước là thanh mai trúc mã chơi với nhau. Bây giờ, Triệu Tương Nghi đã là đại cô nương, Bùi gia cũng đưa sính lễ tới, đương nhiên biểu hiện bên nhà gái so với trước biểu hiện càng rụt rè mới đúng.

Vì thế, từ ngày sinh nhật đến giờ, Triệu Tương Nghi vẫn luôn bị Nhâm thị huấn luyện.

Từ nữ hồng đến trù nghệ, lại từ trù nghệ đến phương diện nữ đức, Nhâm thị cơ hồ là đem tính tình mình thế nào truyền hết cho Triệu Tương Nghi.

Theo lý thuyết, gái y của tân nương tử phải tự mình thêu mới tốt, nhưng Triệu Tương Nghi ở phương diện nữ hồng thật không có thiên phú chút nào, Nhâm thị cũng chỉ có thể kiên trì dạy cho nàng kiến thức cơ bản, làm cho nàng nhìn qua không đến nỗi tồi tệ, về phần cuộc sống sau này, Bùi phủ gia nghiệp lớn, tất nhiên là không cần Triệu Tương Nghi tự mình làm những thứ này, nhưng Triệu Tương Nghi hiểu chút mới được.

Về phần giá y, Nhâm thị không thể làm gì khác hơn là giao cho Tề Uyển Dao làm.

Kỹ thuật thêu của Tề Uyển Dao bây giờ có thể so sánh với Nhâm thị, được chân truyền từ Nhâm thị, thậm chí có xu thế trò giỏi hơn thầy.

Triệu Tương Nghi mỗi ngày đều bận rộn, nhưng nếu rãnh rổi thì trong đầu là hình ảnh về Bùi Tử Quân.

Tách ra lâu như vậy, nàng có rất nhiều lời muốn nói với Bùi Tử Quân, thế nhưng từ sinh nhật nag2y ấy, hai người vẫn không có cơ hội hảo hảo mà ở chung.

Cuối cùng dùng lại cách cũ, gửi thư cho nhau.

Triệu Tương Nghi ở trong thư hỏi Bùi Tử Quân, vì sao lâu như vậy không gửi thư cho mình, còn nghĩ rằng hắn đã buông tha mình rồi.

Kết quả, Bùi Tử Quân trả lời, đó là muốn cho nàng một kinh hỉ.

Triệu Tương Nghi đang cầm tờ giấy viết thư cười đến ngọt ngào, đây là phu quân tương lai của mình, đây là chính là nơi nương tựa ờ thời này.

Người tốt, dáng dấp anh tuấn, quan trọng là, hắn yêu nàng, xem nàng là trân bảo. Hắn đã từng nói, cả đời này chỉ cần nàng là tốt rồi.

Từ khi nàng đến thời đại này, chẳng bao giờ hy vọng xa vời về chuyện này, nhiều lắm chỉ tưởng tượng mà thôi, phu quân tương lai của mình mà có thiếp thất, thông phòng, nhất định sẽ phát huy chỉ số thông minh, thanh lý sạch sẽ, cũng cố gắng để phu quân thích mình, trân trọng mình. Hoặc là, cứ tìm đại một anh nông dân đàng hoàng gả cho cũng tốt, bằng vào tài trí của nàng, làm giàu cũng được đó, có thể đem đến cuộc sống tốt cho cả nhà.

Cho nên, sau khi Bùi Tử Quân hứa hẹn với mình, Triệu Tương Nghi liền ở trong lòng kiên định, đời này, nếu không phải Bùi Tử Quân sẽ không lấy.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »