Biên Niên Sử An Nam

Lượt đọc: 3357 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 7
triệu kim nam phế vật.

❊ ❊ ❊

Mười bảy năm sau.

Rừng rậm Phong Nha, một tên nam tử cao gầy khuôn mặt anh tuấn đang đuổitheo một con hươu sao có cặp sừng rất lớn. Có lẽ nó là con đầu đàn trong bầy hươu sao này.

Những con hươu còn lại trong bầy thấy nam tử kia đến, liền hốt hoảng tản mát ra tứ phía. Chỉ duy nhất có con đầu đàn tuy chạy nhưng cũng chạykhông có nhanh, cũng không phải là nó không thể chạy được, mà có lẽ nócố tình chạy chậm lại cho nam tử kia đuổi theo để cố tình câu giờ chobầy đàn của nó thoát nạn.

- " Thiếu gia... Thiếu gia... Thiếu môn chủ...".

Một tên nô hầu hớt ha hớt hải, đuổi theo nam tử kia, nhưng ước chừng chỉ được vài bước đã gục xuống, hổn hển thở không nói lên lời, cũng khôngcó đuổi tiếp được nữa.

- " Từ Hải, ngươi sức lực cũng thật sự là kém quá a, ta vốn đã là phế vật rồi, vậy mà ngươi cũng không có theo kịp".

Nam tử kia nheo nheo cái mắt lại cười, rồi bước đến gần tên nô bộc giơgiơ chiếc đầu con hươu sao mà hắn vừa bắt được lên cười toe toét. Nam tử này không ai khác chính thị Triệu Kim Nam, thiếu tông chủ của Triệuthánh tông.

- " Về thôi, hôm nay đến đây là đủ rồi".

Kim Nam và tên nô bộc vừa đi vừa cười nói lui ra khỏi khu rừng, cũngkhông có mất bao lâu thì cả hai đã đến một ngôi nhà sàn nhỏ ở phía bìarừng. Ngôi nhà này được trang trí đậm theo phong cách của dân tộc Thái,với chiếc cầu thang lớn ở bên trái góc nhà để đi lên, phần trên ngôi nhà dùng để ở và phần dưới ngôi nhà dùng để các vật dụng cần thiết cùng thú nuôi.

Hắc Bạch phát hai vị trưởng lão cũng có mặt trong ngôi nhà này, mỗi vịcó một căn phong riêng phân biệt hai hướng đông tây, dường như cũng làđể trấn thủ bảo vệ cho Kim Nam hắn.

Triệu Kim Nam từ khi được sinh ra đã được toàn bộ An Nam quốc thừa nhậntương lai chắc chắn là một cái tuyệt thế cường giả. Thế nhưng đến naylại không có như vậy.

Từ khi sinh ra cho đến khi hắn lớn tới bậc này, đã được truyền dạy vô số công pháp tuyệt đỉnh của Triệu gia, kể cả bí tịch trấn phái tuyệt đỉnhtruyền cho hắn cũng hết thảy vô dụng, hắn cũng không có lĩnh ngộ được.

Các trưởng lão đã nhận định, hắn tuyệt đối là thiên tài, chỉ có điều là thiên tài phế vật mà thôi.

Bởi lẽ, người bình thường dù cho có kém cỏi đến đâu, khi tu luyện côngpháp của Triệu gia, bét nhất cũng tụ được nội khí, đánh được vài cáicông kích cơ bản, đằng này tuy hắn được vô số điều tốt từ khi sinh ra,nhưng mà cũng như vậy, không có tụ được nội khí hay tráng kiện thân thểgì hết, chỉ được mỗi cái gương mặt anh tuấn, hắn yếu đuối hệt như congái vậy.

Triệu Vô Tùy vô cùng thất vọng về con mình, đành cho Kim Nam hắn đến bìa rừng Phong Nha này để săn bắt thú vật, tiêu khiển qua ngày, tránh sựxấu hổ chê trách của nhân gian.

Kim Nam hắn cũng biết mình đã làm Tông tộc thất vọng, nên hắn cũng không có trách cha hắn, hắn đến đây bề ngoài thì săn bắt tiêu khiển, nhưngtrên thực tế lại chính là tìm hiểu những phương pháp mới, nhằm nắm giữmột tia hy vọng, có thể giúp cha hắn đánh bại Bắc Quốc.

Hắn không nói ra cái suy nghĩ của mình với cha hắn, vì như vậy chỉ làmcha hắn bận tâm thêm mà thôi, hắn cũng không chắc có thể tìm ra phươnghướng tu luyện hay không, bởi vậy nên hắn cũng chỉ có thể mỉm cười màsống qua ngày mà thôi.

Hôm nay hắn bắt được một con hươu sao thật lớn, làm một bữa thịt nướngthật tươi ngon cùng hai vị trưởng lão thưởng thức. Nói về phương diện tu luyện hắn quả là phế vật, nhưng về khoản ngự trù thì hắn tuyệt đối làthiên tài.

Hai vị Hắc Bạch trưởng lão, tu hết liền một hơi hai vò rượu, thấy KimNam hắn cười khúc khích nhìn hai lão, hai lão cũng cười lại. Bạch pháttrưởng lão giơ bàn tay của lão về phía Kim Nam, xoa xoa đầu hắn thưởngthức.

- "Cái tên tiểu tử này, tuyệt đối là thiên tài ngự trù mà"

Lão cũng không có đả động đến việc tu luyện của Kim Nam, bởi lão sợ như vậy sẽ làm hắn buồn.

Hắc phát trưởng lão thấy vậy cũng chêm thêm một câu:" Sau này ngươituyệt đối không được bỏ đói hai lão già này a". Nói rồi cả hai lão cườikhanh khách.

Cũng không biết chừng khoảng bao lâu thời gian thì một truyền tin thư từ đâu bay đến. Hắc phát trưởng lão đọc xong thì cũng vò nát lá thư đi,tức giận nói " Thật quá quắt mà".

- "Lão Hắc, có chuyện gì vậy, có phải đế đô xảy ra sự tình".

- "Đúng vậy, thám quân báo, Bắc quốc lần này dồn tổng thể quân lực từmọi phía Đông, Tây, Nam, Bắc cả thảy hơn một triệu quân, quyết tâm đánhđến tận Cổ Loa thánh thành".

- " Một triệu quân, lão hắc, ngươi thực sự không có đùa đấy chứ, bọn chúng lấy đâu ra mà nhiều binh như vậy".

- "Chuyện này, thực có khả năng, theo như ta biết, Bắc Quốc trong nhữngnăm qua chiêu binh mãi mã, sớm đã đến con số năm trăm vạn rồi, có thểnói sự chuẩn bị trong những năm qua của bọn chúng, là dồn một kích toànlực cho lần này".

Kim Nam nghe hai vị trưởng lão đối thoại, người cũng trở lên bần thần.Vì hắn sao, tất cả là vì hắn sao, trong những năm qua hắn thể hiện ratuyệt đối là phế vật, vậy mà Bắc Quốc vẫn quyết xóa sổ An Nam quốc chỉvì một cái cường giả huyễn ảo tưởng tượng như hắn.

Trong lòng hắn bỗng dâng lên một tia chiến ý, hắn quyết tâm, đời này hắn còn sống, sẽ quyết tận diệt cái Bắc Quốc này, giết sạch những kẻ có ýđịnh giết hắn, những kẻ có ý định xóa sổ cái đất nước an bình mà hắn lớn lên, tuyệt đối, chó gà không tha.

- " Hai vị trưởng lão, ta muốn trở về đế đô".

Hai vị trưởng lão, hiện cũng có thể lờ mờ đoán được trong lòng hắn đangnghĩ gì, cũng không có phản đối, mà nhẹ nhàng gật đầu nói:

- " Cũng đến lúc rồi, đến lúc ngươi phải hồi Phái rồi, cha ngươi nhấtđịnh rất nhớ ngươi, ngươi cũng không phải lo lắng về chuyện này, BắcQuốc nhất thời vẫn chưa có thể làm gì làm gì Nam Quốc chúng ta đâu".

Nói rồi Hắc phát trưởng lão thở dài một hơi " Ngươi cũng đi ngủ sớm đi, ngày mai chúng ta lên đường".

Năm ngày sau.

Cổ Loa thánh thành.

Kim Nam cũng đã rời khỏi đây được ba năm rồi, kể từ cái ngày Kim Namđược làm lễ trưởng thành, được tông môn nhận định là phế vật, hắn rờikhỏi cái đế đô phồn hoa này, để đến nơi sơn thôn hoang dã.

Trong lòng hắn cũng tràn đầy một cái cảm khái, cái cảm khái được trở vềquê hương nơi hắn sinh ra, nơi có những huynh đệ đồng môn nhất mực tunghô hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »