Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 569 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
NGANG SỨC NGANG TÀI

Guillemot tỉnh dậy, đầu ong ong và họng thì rát bỏng. Cậu bé đã ngất đi sau khi bị lũ ma quỷ xổng chuồng tấn công. Cậu tu ừng ực cho đã cơn khát.

Cậu bé cảm thấy khá hơn. Cậu ngạc nhiên và hài lòng khi nhận thấy hàng rào pháp thuật từng bị Bóng tối tàn phá đã trở lại chỗ cũ. Bộ giáp Aegishjamur được củng cố bằng Odala, Linh Phù bảo vệ các khoảng không khép kín, lúc này đang tỏa ra tia lửa xanh làm Guillemot thấy yên tâm. Tám cành của Hagal, Người Mẹ Vĩ Đại, nổ lách tách những tia lửa đỏ lạnh. Cuối cùng là quả trứng Mannaz mà Guillemot đang ngồi lên, nó lún sâu vào nền đá. Mannaz là sợi dây giao kết với các nguồn năng lượng trong vũ trụ, quả trứng đã che chở cậu thoát khỏi tay Bóng tối...

Guillemot cứ tưởng sau những đòn tấn công của Bóng tối và do sức cậu đang rất yếu, phòng tuyến của cậu sẽ bị sụp đổ, bởi chính Nội Khí thổi năng lượng vào các Linh Phù tạo nên bùa phép. Phù thủy có Nội Khí mạnh thì có quyền năng pháp thuật mạnh, còn Phù thủy có Nội Khí yếu thì sẽ có pháp thuật yếu. Kỳ lạ thật, cứ như thể các Linh Phù tồn tại độc lập và tự tạo ra bùa phép mà không cần đến Guillemot vậy! Hình như chúng che chở cho cậu bé thì phải...

Guillemot chẳng tốn sức ngạc nhiên hay tìm lời giải thích: cứ vậy là tốt rồi. Với tình trạng sức khỏe của cậu trong lúc này mà không có Linh Phù giúp sức, cậu không thể nào chống chọi thêm một cuộc tấn công nào nữa của địch thủ đáng gờm...

Khi Bóng tối quay lại gian phòng, hắn hơi sững lại nhìn phòng tuyến của Guillemot, lúc này trông như vừa mới dựng lên.

- Tốt lắm... cậu bé... Ta hy vọng cậu đã tốn rất nhiều năng lượng... để làm bùa phép...

Trong tiếng thầm thì của Bóng tối có cái gì đó gần như là sự vui sướng khiến Guillemot thấy lo lắng, còn đáng sợ hơn cả cơn giận dữ của hắn lần trước.

- Hôm nay ta thấy rất sung mãn... Thành công nối tiếp thành công... phải không, cậu bé...

- Thế nghĩa là sao? Guillemot yếu ớt hỏi. Điều đó làm địch thủ của cậu có vẻ thích thú.

- Ta thích nhìn các bông hoa màu ngọc lam chết trên những cánh đồng bụi mù...

Lời nói của Bóng tối khó hiểu hơn thường lệ và Guillemot chẳng thèm gặng hỏi nữa.

- Lẽ ra cậu không nên phí công tốn sức... dựng rào chắn làm gì... Bóng tối nói tiếp ngay. Chính cậu sẽ tự làm nó biến mất ngay thôi mà... để lao vào vòng tay ta...

- Đừng hòng! Guillemot kêu lên, giọng run run.

Bóng tối cười khẩy. Hắn ngồi dựa lưng vào tường phòng giam, hay ít ra là Guillemot có cảm giác như vậy. Từ chỗ cậu không nhìn rõ Bóng tối.

- Cậu có muốn... chuyện phiếm chút không... Chúng ta có biết bao điều để nói với nhau...

Cái giọng ồ ồ ra vẻ ve vuốt. Guillemot thấy khó chịu.

- Này cậu bé, nói ta hay... kể cho ta nghe về bố mẹ cậu đi... Họ khỏe không...

Tim Guillemot đập nhanh.

- Tôi chẳng có gì để nói với ông cả! Đời tôi chả liên quan gì đến ông!

- Có chứ... cậu bé... có chứ... Này, mẹ cậu vẫn xinh thế chứ... cô Alicia tóc vàng... có làn da mềm mại biết bao...

Guillemot há miệng ngạc nhiên. Làm sao Bóng tối biết được? Những lời này có ngụ ý gì?

- Ông im đi! cậu hét lên.

Giọng Bóng tối càng ngọt như mía lùi.

- Ta có quyền, cậu bé ạ, nhất là để nói về mẹ cậu...

- Không, không được nói về mẹ tôi!

Trong đầu Guillemot, các ý nghĩ cứ lẫn lộn lung tung. Cậu có cảm giác như có bàn tay đầy móng vuốt sắc nhọn đang lùa vào ngực cào cấu con tim cậu.

- Vậy thì ta nói về cha cậu nào...

- Về cha tôi? Tại sao?

Guillemot cảm giác như nước mắt sắp trào ra.

- Tại sao... Cậu hỏi tại sao ư... Bởi vì, cậu bé ạ... cậu chưa bao giờ được gặp cha... Bởi vì người cha mà người ta vẫn giấu không cho cậu biết từ khi cậu ra đời đến giờ... người từng yêu Alicia... Guillemot ạ... chính là TA.

- K...H...Ô...N...G! K...H...Ô...N...G!

Guillemot ôm đầu rú lên. Cậu bé thấy mình phát điên. Cha cậu mà là con quỷ này ư? Không thể thế được! Cậu không muốn tin điều đó. Cậu không được tin thế!

Nhưng... nhỡ đúng thế thì sao? Vậy thì cậu còn chờ gì mà không chấm dứt mọi đau đớn dằn vặt đi? Cậu còn chờ gì mà không phá bỏ mọi rào cản và lao vào vòng tay ông ta, ôm chặt ông ta vào lòng?

Bộ giáp Aegishjamur bắt đầu sáng hơn và Hagal cũng cháy rực lên... Như thể chúng muốn cảnh báo cho Guillemot. Cậu bé lảo đảo đứng lên.

- Lại đây, con trai... Đến gặp cha đi con... Guillemot... con trai ta...

Guillemot bước một bước về hướng Bóng tối, rồi thêm bước nữa, như một người mộng du. Từ nay, mọi việc đối với cậu đều rõ như ban ngày: Người cha mà cậu vẫn tìm kiếm bao lâu nay đang ở đó, phía sau hàng rào cậu đã ngu ngốc dựng lên! Cha đang đợi cậu, ông sẽ ôm cậu vào lòng... Mọi chuyện kết thúc rồi...

Đúng lúc đó, một Linh Phù xuất hiện trong đầu Guillemot. Linh Phù hình một chiếc cân có vầng ánh sáng ấm áp bao quanh. Đó là Teiwaz, dấu hiệu của Irmin, sự cân bằng, luật pháp và trật tự, quy tắc vô địch của công lý và sự gắn kết thế giới!

Vừa xuất hiện trong đầu Guillemot, Linh Phù đã bắt đầu xua đuổi các thành tố ma thuật rất tinh vi mà Bóng tối đã dùng lời nói để đưa vào óc cậu, mà cậu không hề hay biết. Thứ ma thuật như mật ngọt chết ruồi này khiến cậu bé không thể nào suy xét lập luận một cách bình thường được, làm cậu mất hết lý trí, biến thành một con rối ngu ngốc.

Teiwaz hoạt động rất có hiệu quả, nó làm cho đầu óc Guillemot thanh thản và cân bằng trở lại.

Bóng tối nhanh chóng nhận ra Guillemot do dự rồi bước trở lui.

- Còn chờ gì nữa... con trai?...

Tiếng thì thầm trở nên thật đáng sợ. Teiwaz gạt bỏ những phần tử ma thuật tuôn ra theo lời nói của Bóng tối, ngăn không để chúng chui vào óc Guillemot. Cậu bé dần dần lấy lại được tinh thần.

Nếu Bóng tối là cha cậu thì sao hắn lại muốn làm cậu đau đớn, sao hắn muốn dùng ma thuật để chống lại cậu trong lần gặp trước? Người cha không bao giờ làm vậy với con mình! Con mình...

Chợt cậu hiểu ra một sự thật hiển nhiên. Alicia không phải là mẹ ruột cậu! Ngài Sha đã tiết lộ cho cậu bí mật này, và nhất là từ khi Alicia kể cho cậu nghe về đứa bé bị bắt cóc ở nhà hộ sinh! Cậu đã biết chuyện, nhưng cố tình không chịu thừa nhận sự thật hiển nhiên đó. Chỉ nghĩ đến chuyện người phụ nữ cậu yêu nhất trên đời lại không phải là mẹ cậu khiến cậu cảm thấy đau đớn tới nghẹt thở...

Cậu biết điều đó! Nhưng Bóng tối thì không.

Chắc chắn hắn đã tìm hiểu và biết tên Alicia, biết được dáng vẻ bề ngoài cô như thế nào. Bóng tối cũng biết việc Guillemot không biết cha mình là ai. Hắn định lừa cậu! Và suýt nữa đã thành công... Sao cậu lại rơi vào cái bẫy ngớ ngẩn đến thế nhỉ? Sao cậu lại muốn lao mình vào vòng tay con quái vật này cơ chứ?

Guillemot không hề hay biết Linh Phù Teiwaz đã xua tan tác động của thứ ma thuật quỷ quyệt do Bóng tối tung ra. Mặt đỏ bừng tức giận, cậu bé quay về hướng mà cậu đoán biết Bóng tối đang ngồi:

- Tôi không đến chỗ ông đâu! Ông không phải là cha tôi!

Bóng tối hiểu ra rằng Guillemot đã thoát khỏi tác động ma thuật của hắn.

Guillemot không hiểu Bóng tối dùng bùa phép gì, nhưng hắn đã thất bại, dù gần tới đích! Bóng tối rú lên giận dữ lại ném liên tiếp những quả cầu tối vào Bộ giáp và bị chặn lại.

- Mi cứ chờ đấy... Khi ta quay lại... mi sẽ phải cầu xin ta giết mi... để khỏi phải chịu thêm đau đớn.

Quầng bóng đêm bao quanh hắn lay động rồi đi ra phía cửa. Cửa mở ra rồi lại đóng vào cành cạch. Guillemot tự cho phép mình được mỉm cười hài lòng: cậu tiếp tục đương đầu được với Bóng tối thêm một ngày nữa!

« Lùi
Tiến »