Bí ẩn các vì sao Tập 3, Bộ mặt thật của bóng tối

Lượt đọc: 566 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TRẬN CHIẾN GIỮA QUỶ ORK VÀ CÁC HIỆP SĨ

Con Ork đang lao về phía Qadehar cao hơn ông đến hai cái đầu. Nhưng Thầy Phù thủy không mảy may thấy sợ, bởi ông từng đánh bại nhiều quái vật khủng khiếp hơn nhiều trong Thế giới Vô hình! Ông để nó tiến lại gần rồi đúng vào phút chót, ông nhảy sang một bên. Trong khi con quái vật bổ chùy vào không khí, Qadehar quật mạnh vào bụng nó. Không thèm nhìn địch thủ đang hấp hối, ông chuẩn bị tấn công con Ork thứ ba. Ông dùng kiếm đỡ được đòn đầu tiên, nhảy bật lên nhẹ nhàng tránh cú thứ hai, rồi lúc hạ người xuống đất, ông dồn hết sức đá vào đầu gối con quái vật làm nó gãy đánh rắc một cái nghe rất khiếp. Con Ork lăn ra đất rên rỉ vì đau. Qadehar chưa kịp thở đã nghe thấy tiếng đồng đội gọi giúp sức.

Khắp nơi mọi người đang chống trả quyết liệt lũ quái vật. Các chiến binh không làm hổ danh Hội Hiệp sĩ. Họ chiến đấu rất ngoan cường, một chọi ba, lưỡi gươm của họ đỏ lòe máu quái vật. Mỗi khi có Hiệp sĩ ngã xuống dưới lưỡi kiếm lũ quái vật xổng chuồng, lòng căm giận của họ như càng tăng lên gấp bội và họ lại quất kiếm mạnh hơn. Đứng quay lưng vào Valentin, người lo che chắn cho ông từ phía sau, trông Urien làng Troêl chiến đấu rất ngoạn mục. Một tay cầm kiếm, tay kia cầm rìu chiến, râu bám đầy bụi, mồm sùi bọt mép, ông hạ gục hết con Ork này đến con Ork khác với sức lực phi thường. Vị Tổng Chỉ huy cũng giết rất nhiều địch thủ. Đòn tấn công của ông chính xác và hiệu quả. Các vết sẹo dọc ngang trên khuôn mặt người cựu chiến binh bóng lên dưới ánh nắng. Như phần lớn các Hiệp sĩ quen hiệp lực chiến đấu, Ambor và Bertolen cũng dựa lưng vào nhau như chúa sơn lâm dũng mãnh chống trả lũ Ork. Mặc dầu vậy, ngay từ đầu các Hiệp sĩ cũng đã biết họ khó thắng nổi trận này. Địch thủ đông như kiến cỏ, cứ con Ork này ngã xuống lại có con khác thay thế...

- Tổng Chỉ huy! phù thủy Qadehar nói nhỏ vào tai người đứng đầu các Hiệp sĩ, pháp thuật của tôi không có tác dụng ở đây! Phải thử dọn đường rút lui xem sao. Chúng ta không cầm cự được bao lâu nữa đâu!

Qadehar chọc kiếm vào họng một con quái vật. Ông nghe thấy tiếng thở khò khè tắc nghẹn.

- Cậu thấy chỗ nào có thể ẩn náu được? Tổng Chỉ huy vừa hỏi Qadehar vừa tránh một cú rìu vừa lấy khuỷu tay huých mạnh vào mũi một con Ork.

- Tôi ngó thấy có một tòa nhà ngay gần đây. Chúng ta có thể trốn ở đó...

- Được, Tổng Chỉ huy đồng ý.

Ông lập tức đưa ra vài mệnh lệnh ngắn gọn.

Các Hiệp sĩ vừa cố giơ khiên che chắn vừa tập hợp nhau lại vừa chống trả và tìm cách rút lui. Tổng Chỉ huy và Qadehar, rồi Ambor và Bertolen, dẫn đầu đoàn quân. Urien và Valentin đi sau cùng.

Các chiến binh thấy thật chua xót vì phải rút lui.

- Chúng ta sắp đến nơi rồi! Qadehar nói để động viên đoàn quân đang bước vào một con phố nhỏ vuông góc.

Ngay sau đó, họ tiến nhanh hơn. Hai bên có nhà cửa bao bọc, nên họ chỉ còn phải lo chống trả đòn tấn công của bọn quỷ Ork từ phía sau.

Cả đoàn người đến được chân tòa nhà Qadehar đã tìm ra. Đó là một tòa nhà lớn hình vuông, được xây bằng những phiến đá to, cao hơn hẳn các nhà xung quanh. Hình như đó là đền thờ của khu này. Cửa nhà đóng kín, nhưng một Hiệp sĩ nhanh chóng tìm ra một cái thang dựng trong sân, dọc theo tường. Các chiến binh mặc áo giáp màu ngọc lam lần lượt theo nhau leo lên nóc và biến nó thành đồn bốt.

- Đến lượt bọn mình rồi, Urien nói với Valentin. Hai ông đứng trong nhóm những người đi cuối đoàn để bảo vệ cho mọi người leo lên.

Urien quay người nắm lấy thang. Ông không trông thấy có một con Ork vừa xuất hiện ở ngõ đối diện và lao thẳng về phía ông, tay lăm lăm ngọn giáo.

- Urien, cẩn thận đấy! Valentin kêu lên và đứng chặn ngang giữa Urien và con quái vật.

Con quái vật đâm thẳng ngọn giáo vào bụng Valentin, xuyên qua lớp áo giáp. Ông từ từ ngã khuỵu xuống đất.

- Valentin! Urien rú lên và nhảy xuống dưới thang. Valentin!

Urien dùng rìu đẩy lui con Ork đang định lao vào ông. Rồi ông nâng bạn dậy. Một vệt máu lớn loang trên mặt đất. Urien bẻ gãy cái giáo gỗ đang cắm vào bụng Valentin, rồi xốc người bạn già lên vai và leo lên nóc nhà. Valentin đã ngất xỉu.

Khoảng một trăm Hiệp sĩ đã leo lên lên nóc ngôi nhà mà Qadehar may mắn tìm được. Họ chia nhau ra để trấn giữ không cho tụi Ork tấn công lên. Các chiến binh khác đã nằm lại chiến trường, người thì chết, người bị thương, hoặc bị bắt làm tù binh. Tổng Chỉ huy thở dài. Dù tổn thất là rất nặng, nhưng thế vẫn còn là may...

Phù thủy Qadehar rối rít chăm sóc cho Valentin, bên cạnh Urien đang vừa nấc lên, vừa khóc nức nở như trẻ con.

- Chính tôi đã giết ông ấy, Urien suy sụp nhắc đi nhắc lại, chính tôi đã giết họ... Tại tôi cả... tại tôi cả... Tại tôi quá tự kiêu, quá điên rồ...

- Than vãn cũng chẳng ích gì, Qadehar nói xẵng. Chuyện đã xảy ra rồi, người ta sẽ truy cứu trách nhiệm của ông sau. Giờ hãy giúp tôi một tay thì hơn!

Hai người lột bỏ trang phục của Valentin. Trông tấm thân ông càng gầy gò hơn khi không có bộ áo giáp. Mũi lao đâm sâu vào bụng ông.

- Ông ấy mất nhiều máu quá, Qadehar lo lắng nói.

Thầy Phù thủy lục trong túi áo choàng và lôi ra một nắm cỏ khô, nhấm nước bọt rồi thận trọng đắp xung quanh mép vết thương.

- Vết thương nguy hiểm quá, ông nói.

- Phải cứu lấy ông ấy! Urien rên rỉ. Phải cứu lấy ông ấy!

- Nếu ở đây tôi có một chút pháp thuật thôi, Qadehar trả lời và đặt tay lên vai Urien vẻ an ủi, thì tôi sẽ hứa với ông ngay. Nhưng không có các Linh Phù để củng cố và bổ sung tác động của cây thuốc thì... tôi không chắc sẽ cứu được ông ấy. Phải đợi thôi, Urien. Tôi chẳng thể làm được gì hơn nữa.

Cùng lúc đó, lũ quỷ Ork lao lên tấn công nóc nhà, chúng huy động chừng khoảng chục cái thang giống như chiếc các Hiệp sĩ đã dùng để leo lên. Chúng dễ dàng bị đẩy lui. Sau đó, có vài mũi tên bắn sang từ một tòa nhà bên cạnh. Các Hiệp sĩ nấp sau khiên và ngay sau đó, không thấy tên bắn sang nữa. Rõ ràng là lũ quỷ Ork chỉ quen lấy thịt đè người thôi! Nhưng các Hiệp sĩ cũng không lấy thế làm đắc ý...

- Thực ra bọn chúng chẳng cần đánh mà chỉ cần chờ là đủ, Bertolen lẩm bẩm. Chúng ta làm gì có đồ ăn mà trụ lại lâu!

Nhưng bọn chủ Thành Yénibohor lại có ý đồ khác. Đứng trên nóc một ngôi nhà gần đó, một gã đàn ông cao lớn nói chõ sang chỗ các Hiệp sĩ bằng cái giọng vang rền:

- Chống cự chỉ vô ích! Các ngươi bị vây chặt rồi! Ta có thể để thời gian làm nốt phần việc của nó nhưng... ta vốn tính thiếu kiên nhẫn!

- Đó là Thủ lĩnh Thunku, bạo chúa Thành Yâdigâr, Qadehar nói cho mọi người biết. Chúng ta vừa phải đương đầu với quân của hắn.

Tin tức truyền đi trong hàng ngũ Hiệp sĩ nhanh như điện.

- Xét về mặt nào đó, Ambor thú nhận với cậu bạn Bertolen, tớ thấy thế này dễ hiểu hơn. Tớ sẽ thấy đáng ngại hơn nếu chỉ một nhúm thầy tu mà lại đủ sức gây khó dễ cho cả đội quân Hiệp sĩ...

- Nhưng có chuyện gì kìa? Bertolen ngạc nhiên khi trông thấy cảnh chừng hai chục người khoác áo giáp màu ngọc lam bị trói, đang bị lũ Ork trang bị đến tận răng lùa ra đứng cạnh Thunku.

Thunku nói tiếp:

- Như các ngươi thấy đấy, ta đã bắt được vài tù binh! Ta muốn các ngươi hạ vũ khí và đầu hàng! Ta sẽ đếm đến hai trăm: cứ đếm hết mười số ta lại giết một tù binh! Cho đến khi các ngươi phải khuất phục! Một... hai

- Tổng Chỉ huy, Ambor giục ông, phải đầu hàng thôi. Dù sao chúng ta cũng đã thua! Không nên để đồng đội chết vô ích!

- Cậu nói đúng, đương nhiên rồi, Tổng Chỉ huy nói rồi quay về phía Thunku hét lên: Dừng lại đi! Bọn ta đầu hàng!

Thunku mới đếm đến chín và một con Ork đã giơ cao chiếc rìu trên đầu một Hiệp sĩ mà nó bắt quỳ xuống. Bạo chúa Thành Yâdigâr ra hiệu cho con quỷ lùi bước và cho người tù binh đứng lên.

- Quyết định khôn ngoan đấy, Tổng Chỉ huy! Hãy để tất cả vũ khí lại trên nóc nhà và từng người một leo xuống phố!

- Ta thua rồi! Và tôi thấy bọn chúng cũng không thể bắn chúng ta từ chỗ đó đâu... Qadehar thở dài nói với Tổng Chỉ huy.

Ông khoác lên mình bộ giáp của Valentin và che giấu khuôn mặt bằng bụi và máu.

Trong mắt Thunku, Qadehar là quỷ Azhdar và gã bạo chúa Thành Yâdigâr căm thù ông đến tận xương tận tủy. Không nên để hắn nhận ra ông...

« Lùi
Tiến »