Bất Tiếu Phù Đồ

Lượt đọc: 4733 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1: Chương 1: Thế giới xa lạ. Q.1: Chương 2: Bệnh tật. Q.1: Chương 3: Lương tịch. Q.1: Chương 4: Trên đường gặp nạn. Q.1: Chương 5: Lo lắng. Q.1: Chương 6: Sơ nhập Tiệm hề. Q.1: Chương 7: Tự tiến cử thành công. Q.1: Chương 8: Nhập phủ. Q.1: Chương 9: Thư các. Q.1: Chương 10: Tài sỹ luận hội (1). Q.1: Chương 11: Tài sỹ luận hội (2). Q.1: Chương 12: Tài sỹ luận hội (3). Q.1: Chương 13: Mưu định. Q.1: Chương 14: Chơi cờ. Q.1: Chương 15: Cưỡi ngựa. Q.1: Chương 16: Nổi giận chém. Q.1: Chương 17: Phong ba nhập phủ. Q.1: Chương 18: Ba lễ vật lớn (1). Q.1: Chương 19: Ba lễ vật lớn (2). Q.1: Chương 20: Canh. Q.1: Chương 21: Biện luận thương nghiệp. Q.1: Chương 22: Dưới gốc cây ngô đồng. Q.1: Chương 23: Hiếu khách. Q.1: Chương 24: Ngư Gia. Q.1: Chương 25: Một mình câu cá. Q.1: Chương 26: Cố nhân đến. Q.1: Chương 27: Phong vân biến hóa. Q.1: Chương 28: Ngoại truyện: Công chúa Tín Thiện. Q.1: Chương 29: Bại binh. Q.1: Chương 30: Thu nhân tài tạo thế. Q.1: Chương 31: Trên đường. Q.1: Chương 32: Hầm. Q.1: Chương 33: Trong cung. Q.1: Chương 34: Đoạn tụ. Q.1: Chương 35: Lựa chọn. Q.1: Chương 36: Pha trà định sách. Q.1: Chương 37: Lưỡng thư*. Q.1: Chương 38: Biện học. Q.1: Chương 39: Đánh cờ. Q.1: Chương 40: Bình Nguyên Tử Vong (Một). Q.1: Chương 41: Bình Nguyên Tử Vong (Hai). Q.1: Chương 42: Kiếm và lời thề (Một). Q.1: Chương 43: Kiếm và lời thề (Hai). Q.2: Chương 44: Bắt đầu. Q.2: Chương 45: Mai phục. Q.2: Chương 46: Đánh lén. Q.2: Chương 47: Gặp mặt. Q.2: Chương 48: “Nam” phẫn nữ trang. Q.2: Chương 49: Phong Vân Trung Đô (Một). Q.2: Chương 50: Phong Vân Trung Đô (Hai). Q.2: Chương 51: Phong Vân Trung Đô (Ba). Q.2: Chương 52: Phong Vân Trung Đô (Bốn). Q.2: Chương 53: Phong Vân Trung Đô (Năm). Q.2: Chương 54: Phong Vân Trung Đô (Sáu). Q.2: Chương 55: Phong Vân Trung Đô (Bảy). Q.2: Chương 56: Khóa hồn khấu*. Q.2: Chương 57: Ổn định Trung Đô. Q.2: Chương 58: Võ. Q.2: Chương 59: Tai họa. Q.2: Chương 60: Tình thế nguy hiểm. Q.2: Chương 61: Hội hợp. Q.2: Chương 62: Sát khí. Q.2: Chương 63: Biện pháp. Q.2: Chương 64: Cướp. Q.2: Chương 65: Chạy trốn. Q.2: Chương 66: Chiến đấu và ép buộc. Q.2: Chương 67: Đến Bân Châu. Q.2: Chương 68: Đế Phách cao chót vót (Một). Q.2: Chương 69: Đế Phách cao chót vót (Hai). Q.2: Chương 70: Đế Phách cao chót vót (Ba). Q.2: Chương 71: Đế Phách cao chót vót (Bốn). Q.2: Chương 72: Đế Phách cao chót vót (Năm). Q.2: Chương 73: Đế Phách cao chót vót (Sáu). Q.2: Chương 74: Đế Phách cao chót vót (Bảy). Q.2: Chương 75: Đế Phách cao chót vót (Tám). Q.2: Chương 76: Đế Phách cao chót vót (Chín). Q.2: Chương 77: Đế Phách cao chót vót (Mười). Q.2: Chương 78: Đế Phách cao chót vót (Mười một). Q.2: Chương 79: Đế Phách cao chót vót (Mười hai). Q.3: Chương 80: Mộc thôn. Q.3: Chương 81: Trên đường gặp. Q.3: Chương 82: Dư Sơ. Q.3: Chương 83: Khai thiên địa. Q.3: Chương 84: Kế đoạt trấn Đông Cao (Một). Q.3: Chương 85: Kế đoạt trấn Đông Cao (Hai). Q.3: Chương 86: Kế đoạt trấn Đông Cao (Ba). Q.3: Chương 87: Quy hoạch. Q.3: Chương 88: Tin tức. Q.3: Chương 89: Muối. Q.3: Chương 90: Con đường lửa. Q.3: Chương 91: Tìm đến. Q.3: Chương 92: Biến cố mới. Q.3: Chương 93: Hợp tác. Q.3: Chương 94: Trùng phùng. Q.3: Chương 95: Tâm ngọc. Q.3: Chương 96: Lần hứa hẹn thứ hai. Q.3: Chương 97: Tắm chung. Q.3: Chương 98: Ba mươi sáu Phật đồ. Q.3: Chương 99: Đây mới là tắm chung. Q.3: Chương 100: Vén màn bí mật. Q.3: Chương 101: Sự vụ. Q.3: Chương 102: Quyết đoán. Q.3: Chương 103: Tín nhiệm. Q.3: Chương 104: Hoàng hậu không ngai. Q.3: Chương 105: Ngoại truyện 1: Chiếc chén tích nhân sinh. Q.3: Chương 106: Ngoại truyện 2: “Nén bi thương”. Q.3: Chương 107: Ngoại truyện 3: Rốt cuộc bệ hạ đã đắc tội với Phù Đồ thế nào?.
Tiến »
Q.2: Chương 56: Khóa hồn khấu*.
chapter 56

❊ ❊ ❊

Rạng sáng hai giờ, Đỗ Nhược vẫn không ngủ được.

Cô nằm trên giường, ngẩn ngơ nhìn trần nhà tối đen, trong đầu hỗn độn bời bời. Thẫn thờ cảm thấy mấy tháng nay, cô dường như sống trong mơ.

Cô trở mình, từ dưới gối lần ra chiếc điện thoại bật lên, tin nhắn chúc ngủ ngon của Cảnh Minh vẫn còn đó.

Cô nhìn khung chat của anh, bỗng nhiên thấy hơi chạnh lòng, liền nhét điện thoại trở lại, vùi đầu vào gối.

Hôm sau, cô vẫn dậy sớm như thường lệ, đọc thần chú, đi học, chẳng trễ nải bất cứ điều gì.

Trong phòng thí nghiệm, Tăng Tốc lo sốt vó đến cháy cả mày, ai cũng đang nghiên cứu phương án giải quyết. Cảnh Minh đặc biệt bận, cô không tiện nói chuyện với anh. Đành tạm thời không nghĩ đến chuyện chiếc vòng tay nữa, mà tập trung làm việc.

Tối đó, cô ở thư viện tra cứu tư liệu đến khuya. Gần đến giờ đóng cửa, điện thoại sáng lên, là tin nhắn của Cảnh Minh: “Ở đâu?”

Đỗ Nhược: “Thư viện. Còn anh?”

“Phòng thí nghiệm.”

“Làm xong việc rồi?”

“Ừ, sắp đóng cửa à?”

“Ừ.”

“Anh đến tìm em.”

“Vâng.”

Anh lại gửi một sticker cún Shiba nằm ườn ra đất.

Đỗ Nhược: “…”

Cô dọn dẹp đồ đạc, đeo ba lô xuống lầu, đứng đợi bên đường.

Đã cuối thu, những chiếc lá vàng trên cây xào xạc trong gió đêm. Ánh đèn đường huyền ảo, mờ mờ ảo ảo tạo nên một thế giới vàng kim nhạt.

Đêm hơi lạnh. Cô khép nép cổ áo, bỗng nghe thấy tiếng bước chân chạy.

Cảnh Minh từ cuối đường chạy tới.

Cô cầm điện thoại nhắn tin: “Đừng chạy.”

Đầu dây bên kia, anh móc điện thoại ra xem một cái, chẳng thèm để ý, vẫn tiếp tục chạy.

Đợi anh đến gần, cô nói: “Đừng chạy nữa. Em có chạy trốn đâu.”

Lời chưa dứt, anh đã nở một nụ cười thật tươi, phóng mấy bước thật lớn từ bên kia đường xông tới, liền ôm chầm lấy cô vào lòng, cúi đầu hôn cô thật mạnh.

Tim cô “thình thịch” một cái, chỉ thấy vòng tay anh ấm áp vô bờ. Hơi thở nóng hổi của anh phả lên môi cô, như thể có thể làm tan chảy cô. Cô bất giác siết chặt lấy eo anh.

Anh nhẹ nhàng buông môi cô ra, rồi lại hôn vài cái chụt chụt lên môi cô, cười khẽ: “Có nhớ anh không?”

Mắt cô long lanh, mặt đỏ ửng: “Chẳng phải chiều nay mới gặp trong phòng thí nghiệm sao?”

“Sao anh lại nhớ em thế này?” Anh thì thầm đầy khó hiểu, ôm chặt cô vào lòng, lấy mặt cọ vào má cô như một con vật nhỏ, “Sao mà nhớ thế không biết?”

Cô trong lòng anh mím môi cười, khẽ nói: “Em cũng nhớ anh.”

Lúc này anh mới hài lòng, buông cô ra, vuốt tóc mái bên tai cô, hỏi: “Đói bụng chưa, đi ăn khuya nhé?”

Cô nói: “Ngày nào cũng ăn thế này, chóng mặt lắm.”

“Anh thấy em gầy quá. Béo cái gì mà béo,” Cảnh Minh nói rõ, “Để anh xem nào, béo thật không?” Nói xong, anh liền ôm eo cô, một tay bế bổng cô lên.

Tim cô lại thót lên, đấm vào vai anh: “Thả em xuống.”

Anh cười lớn, thả cô xuống, nắm tay cô, nói: “Chẳng béo tí nào, anh thấy vẫn thế. Em muốn ăn gì…” Anh không nắm được tay cô, bất ngờ lại chạm vào cổ tay cô, trống trơn, không thấy chiếc vòng đâu.

Nụ cười của anh hơi ngưng lại, lời nói cũng dừng một nửa. Anh cầm tay cô kéo ống tay áo lên, cổ tay mảnh khảnh nhẵn nhụi, chẳng có gì cả.

Anh liếc nhìn cô, sắc mặt cô hơi thay đổi.

“Vòng tay đâu?” Cảnh Minh hỏi, “Sao không đeo?”

“Em…” Đỗ Nhược suy nghĩ một lát, hơi cắn môi, tháo ba lô xuống, lấy chiếc hộp ra đưa cho anh, “Hay là… cái này anh cầm lại đi.”

Cảnh Minh sững người một giây, không nhận lấy chiếc hộp: “Tại sao?”

“Đắt quá.” Lòng bàn tay cô hơi run, chẳng biết vì lạnh hay vì điều gì, hầu như khó thốt nên lời, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười, “Em trước cứ tưởng nó cũng giống quà mà Từ Vọng, Lý Duy họ nhận được, ai ngờ lại…”

Cô nói không nên lời cái mức giá ấy. Cả đời này cô chưa từng nghe đến số tiền lớn như vậy. Hơn hai mươi vạn cơ đấy, với cô là một con số trên trời, cô chẳng thể nào thốt nên lời. Trớ trêu thay, thứ đắt đỏ như vậy mà cô lại chẳng nhận ra giá trị của nó, còn cứ tưởng chỉ là một chiếc vòng bình thường…

Cô khẽ run trong làn gió lạnh: “Đắt thế… đắt quá… Anh cầm lại đi.”

Sắc mặt Cảnh Minh thay đổi, vẫn không nhận hộp, chỉ hỏi: “Anh cầm lại, cho ai đây?”

Cô gắng gượng kéo khóe miệng: “Đưa bác gái…”

Anh cắt lời: “Đây là size nhỏ nhất, mẹ anh không đeo vừa.”

“…” Cô sững ra, lập tức luống cuống tay chân, tay cầm hộp vẫn đơ ra giữa không trung, đồ đã lấy ra rồi thì không thể nào cất lại được. Cô xấu hổ đến gần như chẳng biết trốn đi đâu, trong đầu ngớ người ra, hoảng hốt buột miệng: “Có thể trả lại không, hay là đem bán?”

Dù là Cảnh Minh, anh cũng phải ngỡ ngàng một lúc.

Anh bị câu nói ấy chọc đến chau mày, nổi cáu: “Đây là món quà đầu tiên anh tặng em. Em bảo đem bán nó à?”

“Em không phải ý đó! Anh đừng nói thế!” Cô nóng ruột, đêm thu lạnh giá thế mà cô toát cả mồ hôi, “Em chỉ nói món quà này em không nhận nổi!”

Anh dường như thấy rất buồn cười, nên cười lạnh một tiếng, hỏi: “Em nói anh nghe xem, sao em lại không nhận nổi?”

“Em nói rồi, đắt quá.”

“Cái này với anh chẳng là gì cả, em có thể đừng…”

“Với em thì là!” Cô cất cao giọng cắt lời anh.

Cảnh Minh khựng lại, nhìn cô.

Cô run run, cũng nhìn anh.

Chẳng đi đến đâu cả.

Anh quay đầu nhìn sang một bên gốc cây, cào cào tóc thật mạnh, hít một hơi thật sâu để kìm nén sự bực bội đang dâng lên trong lồng ngực, rồi quay lại nhìn cô, nói:

“Đỗ Nhược Xuân, em có thể đừng giả vờ giả vịt như thế được không?”

Đỗ Nhược chợt sững người, tim như thể bị ai đâm cho một nhát.

“Đồ đã mua rồi, em trả lại anh, có ý gì đây hả?” Cảnh Minh hỏi, “Em muốn anh phải làm thế nào? Hả? Em nói đi, em trả lại anh, định để anh ra sao? Anh mẹ nó đeo cho mình à?”

Đỗ Nhược tức đến mức chỉ còn biết cười khổ, đau lòng nói: “Lúc anh mua sao anh không nghĩ cho em một chút? Anh bắt em làm sao mà đeo được? Em là một học sinh bình thường, đeo cái vòng hai mươi mấy vạn trước mặt thầy cô, bạn bè ư? Mọi người vốn đã bàn tán về em rồi, anh còn thế! Với lại, lần sau em làm sao đến nhà anh, làm sao gặp bố mẹ anh? Đeo cái vòng hơn hai mươi vạn anh mua đến gặp bác ấy?! Bác ấy sẽ nghĩ thế nào về em? Anh hỏi em có ý gì, anh mới có ý gì? Lúc mua sao anh chẳng nghĩ gì cả?!”

“Nghĩ cho em? Anh mẹ nó còn chưa nghĩ cho em à?” Cảnh Minh tức giận nói, “Số tiền này do anh tự kiếm, không phải của bố mẹ anh! Anh đi ngang qua một cửa hàng, thấy cái vòng rất đẹp, nhìn thấy nó trong giây phút ấy anh liền nghĩ đến em. Anh vô cùng vui sướng, nghĩ rằng đeo lên tay em sẽ rất xinh, nghĩ rằng khi em nhìn thấy nó sẽ vui vẻ mà cười, thế có sai không? Anh mẹ nó tặng bạn gái mình cái vòng còn phạm pháp chắc?!”

Nghe anh nói, cô ngẩn người, vừa khó xử vừa hổ thẹn, vừa hối hận vừa đau lòng muốn nứt, lắc đầu: “Không phải, câu vừa nãy em chưa kịp nói…”

“Em có vì anh nghĩ một lần nào chưa? Có nghĩ cho anh chưa? Anh đã cố gắng bước vào thế giới của em, còn em thì sao? Em mẹ nó có tiến về phía anh một bước nào chưa? Em có thể thử nhìn vào thế giới của anh được không? Hay em muốn anh kéo tụt mình xuống ngang tầm với em?”

Cô chấn động, ngẩn ra nhìn anh, bỗng nhiên chẳng thể nói nên lời.

Anh không sai. Là cô sai rồi.

Cô chẳng thể thốt ra câu nào, chỉ biết lắc đầu.

Sự xấu hổ và tự ti của cô, anh mãi mãi sẽ không hiểu.

Ánh đèn đường hắt bóng anh đổ lên người cô, như thể muốn đè sập cô. Con người anh, tấm chân tình anh, tình yêu của anh, cái tốt cái xấu của anh… Cô đều không thể gánh nổi.

Cô cứng đờ, cố chấp bước tới, nhét chiếc hộp vào tay anh: “Em không cần, anh cầm lại đi.”

Hành động ấy hoàn toàn chọc giận anh. Anh cầm lấy chiếc hộp ném mạnh xuống đất.

Chiếc hộp văng ra, chiếc vòng bạch kim rơi ra, nện xuống mặt xi măng, nảy lên, văng ra, tiếng kêu thanh thúy khiến Đỗ Nhược giật bắn mình.

“Không cần thì ném!” Anh lạnh nhạt nói rồi quay người bỏ đi, không ngoảnh lại.

Đỗ Nhược khựng lại, tim như bị một lưỡi đao lạnh đâm ngập. Cô đứng lặng một lát, rồi chợt bừng tỉnh, vội vàng chạy đến nhặt chiếc hộp và chiếc vòng lên.

Dưới ánh đèn đường, cô thấy bên cạnh chiếc vòng lấm tấm vài vết xước xám trắng. Cô đau đến phát khóc, nước mắt trong chốc lát tuôn ra như suối.

Cô ngồi thu mình trên mặt đất, lấy ngón tay miết mạnh lên những vết xước, như thể có thể miết cho chúng mất đi. Nhưng miết cách mấy cũng vô ích, vòng vẫn hỏng rồi. Cô oà khức nức lên. Vừa khóc, vừa lau nước mắt, vừa lau chùi chiếc vòng tay.

Đỗ Nhược dùng tay áo lau sạch bụi bẩn trên vòng và hộp. Một lúc lâu sau cô mới đứng dậy, ôm chiếc hộp chầm chậm bước tới, vừa đi vừa khóc nghẹn.

Lá rụng tan vỡ dưới lòng bàn chân cô, tựa như tiếng lòng tan nát.

Cô cúi gầm mặt, nước mắt rơi lã chã, bước đến trước một bóng người.

Ngước lên, Cảnh Minh đang đứng ở ngã tư đợi cô.

Ánh đèn đường kéo bóng anh thật dài, từ dưới chân anh trải dài đến dưới chân cô. Xa xa cách một khoảng, anh đứng ngược sáng, cô không nhìn rõ được nét mặt anh.

Cô lập tức nín khóc, vội vàng lau nước mắt, cúi đầu nhanh chóng bước qua người anh.

Ngay lúc cô đi ngang qua, anh chợt giơ tay nắm lấy cánh tay cô, kéo cô vào lòng nhẹ nhàng ôm, hạ giọng: “Là anh tính khí không tốt. Đừng khóc.”

Nước mắt cô lại trào ra nhiều hơn, lã chã tuôn trên áo anh.

“Có gì mà khóc chứ?” Anh cúi đầu, dùng ngón tay cái lau nước mắt trên mặt cô. Cô chẳng nói chẳng rằng, chỉ biết lặng lẽ tuôn rơi, muốn ngăn cũng chẳng được. Anh thở dài một hồi, lại ôm cô vào lòng: “Đừng khóc, anh không phải vừa nãy nạt em, chỉ là…”

“Xuân Nhi…” Anh áp má vào khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của cô, “Sau này chúng ta sẽ mãi ở bên nhau, mọi thứ của em đều là của anh, mọi thứ của anh cũng là của em. Chỉ là một cái vòng thôi mà, mình đừng vì chuyện này cãi nhau nữa, được không? Chẳng đáng một chút nào.”

“Không cãi.” Cuối cùng cô cũng mở miệng, vừa nức nở vừa nói, “Em cũng sai, em cũng nói những lời không phải, nhưng mà, em thực sự…”

“Anh hiểu.” Anh khẽ cắt lời, biết nỗi khổ trong lòng cô, không muốn cô phải nói thêm nữa, liền nói thay cô, “Em không muốn đeo thì thôi, không đeo. Nhưng không đeo thì em cũng cầm lấy, không được đòi trả lại anh nữa. Sau này một ngày nào đó em muốn đeo thì đeo. Được không?”

“… Vâng.” Cô gật đầu, siết chặt lấy eo anh.

“Ngoan, đừng khóc nữa.” Anh nhẹ nhàng vỗ lưng cô, dỗ dành, “Đừng khóc mà.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1: Chương 1: Thế giới xa lạ. Q.1: Chương 2: Bệnh tật. Q.1: Chương 3: Lương tịch. Q.1: Chương 4: Trên đường gặp nạn. Q.1: Chương 5: Lo lắng. Q.1: Chương 6: Sơ nhập Tiệm hề. Q.1: Chương 7: Tự tiến cử thành công. Q.1: Chương 8: Nhập phủ. Q.1: Chương 9: Thư các. Q.1: Chương 10: Tài sỹ luận hội (1). Q.1: Chương 11: Tài sỹ luận hội (2). Q.1: Chương 12: Tài sỹ luận hội (3). Q.1: Chương 13: Mưu định. Q.1: Chương 14: Chơi cờ. Q.1: Chương 15: Cưỡi ngựa. Q.1: Chương 16: Nổi giận chém. Q.1: Chương 17: Phong ba nhập phủ. Q.1: Chương 18: Ba lễ vật lớn (1). Q.1: Chương 19: Ba lễ vật lớn (2). Q.1: Chương 20: Canh. Q.1: Chương 21: Biện luận thương nghiệp. Q.1: Chương 22: Dưới gốc cây ngô đồng. Q.1: Chương 23: Hiếu khách. Q.1: Chương 24: Ngư Gia. Q.1: Chương 25: Một mình câu cá. Q.1: Chương 26: Cố nhân đến. Q.1: Chương 27: Phong vân biến hóa. Q.1: Chương 28: Ngoại truyện: Công chúa Tín Thiện. Q.1: Chương 29: Bại binh. Q.1: Chương 30: Thu nhân tài tạo thế. Q.1: Chương 31: Trên đường. Q.1: Chương 32: Hầm. Q.1: Chương 33: Trong cung. Q.1: Chương 34: Đoạn tụ. Q.1: Chương 35: Lựa chọn. Q.1: Chương 36: Pha trà định sách. Q.1: Chương 37: Lưỡng thư*. Q.1: Chương 38: Biện học. Q.1: Chương 39: Đánh cờ. Q.1: Chương 40: Bình Nguyên Tử Vong (Một). Q.1: Chương 41: Bình Nguyên Tử Vong (Hai). Q.1: Chương 42: Kiếm và lời thề (Một). Q.1: Chương 43: Kiếm và lời thề (Hai). Q.2: Chương 44: Bắt đầu. Q.2: Chương 45: Mai phục. Q.2: Chương 46: Đánh lén. Q.2: Chương 47: Gặp mặt. Q.2: Chương 48: “Nam” phẫn nữ trang. Q.2: Chương 49: Phong Vân Trung Đô (Một). Q.2: Chương 50: Phong Vân Trung Đô (Hai). Q.2: Chương 51: Phong Vân Trung Đô (Ba). Q.2: Chương 52: Phong Vân Trung Đô (Bốn). Q.2: Chương 53: Phong Vân Trung Đô (Năm). Q.2: Chương 54: Phong Vân Trung Đô (Sáu). Q.2: Chương 55: Phong Vân Trung Đô (Bảy). Q.2: Chương 56: Khóa hồn khấu*. Q.2: Chương 57: Ổn định Trung Đô. Q.2: Chương 58: Võ. Q.2: Chương 59: Tai họa. Q.2: Chương 60: Tình thế nguy hiểm. Q.2: Chương 61: Hội hợp. Q.2: Chương 62: Sát khí. Q.2: Chương 63: Biện pháp. Q.2: Chương 64: Cướp. Q.2: Chương 65: Chạy trốn. Q.2: Chương 66: Chiến đấu và ép buộc. Q.2: Chương 67: Đến Bân Châu. Q.2: Chương 68: Đế Phách cao chót vót (Một). Q.2: Chương 69: Đế Phách cao chót vót (Hai). Q.2: Chương 70: Đế Phách cao chót vót (Ba). Q.2: Chương 71: Đế Phách cao chót vót (Bốn). Q.2: Chương 72: Đế Phách cao chót vót (Năm). Q.2: Chương 73: Đế Phách cao chót vót (Sáu). Q.2: Chương 74: Đế Phách cao chót vót (Bảy). Q.2: Chương 75: Đế Phách cao chót vót (Tám). Q.2: Chương 76: Đế Phách cao chót vót (Chín). Q.2: Chương 77: Đế Phách cao chót vót (Mười). Q.2: Chương 78: Đế Phách cao chót vót (Mười một). Q.2: Chương 79: Đế Phách cao chót vót (Mười hai). Q.3: Chương 80: Mộc thôn. Q.3: Chương 81: Trên đường gặp. Q.3: Chương 82: Dư Sơ. Q.3: Chương 83: Khai thiên địa. Q.3: Chương 84: Kế đoạt trấn Đông Cao (Một). Q.3: Chương 85: Kế đoạt trấn Đông Cao (Hai). Q.3: Chương 86: Kế đoạt trấn Đông Cao (Ba). Q.3: Chương 87: Quy hoạch. Q.3: Chương 88: Tin tức. Q.3: Chương 89: Muối. Q.3: Chương 90: Con đường lửa. Q.3: Chương 91: Tìm đến. Q.3: Chương 92: Biến cố mới. Q.3: Chương 93: Hợp tác. Q.3: Chương 94: Trùng phùng. Q.3: Chương 95: Tâm ngọc. Q.3: Chương 96: Lần hứa hẹn thứ hai. Q.3: Chương 97: Tắm chung. Q.3: Chương 98: Ba mươi sáu Phật đồ. Q.3: Chương 99: Đây mới là tắm chung. Q.3: Chương 100: Vén màn bí mật. Q.3: Chương 101: Sự vụ. Q.3: Chương 102: Quyết đoán. Q.3: Chương 103: Tín nhiệm. Q.3: Chương 104: Hoàng hậu không ngai. Q.3: Chương 105: Ngoại truyện 1: Chiếc chén tích nhân sinh. Q.3: Chương 106: Ngoại truyện 2: “Nén bi thương”. Q.3: Chương 107: Ngoại truyện 3: Rốt cuộc bệ hạ đã đắc tội với Phù Đồ thế nào?.
Tiến »