Bàn Về Chiến Lược Tiến Công Của Thiên Tài

Lượt đọc: 4070 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214
Tiến »
Chương 199
cấp e

❊ ❊ ❊

Thủ tục nằm viện được giải quyết rất nhanh, Túc Tri Hành đi theo y tá bận trước bận sau, còn có Nhạc Nhạc chạy theo bên cạnh. Nằm viện mới chỉ là bắt đầu, tới khuya lại rút máu thêm mấy lần, quá nửa đêm Túc Mạc mới ngủ.

Triệu chứng chảy máu không có dấu hiệu dịu lại, nửa đêm canh giường, Úc Trăn chú ý Túc Mạc chảy máu mũi trong lúc ngủ, hớt hải gọi bác sĩ tới, rối loạn cho tới bình minh. Trời vừa sáng đã đi làm một đống bài kiểm tra, lần đầu tiên Trần Sơn Tuyết thấy dáng vẻ mướt mồ hôi của con trai sau khi khám. Bà không nói gì, nhưng lúc kết thúc lại trốn sau lưng Túc Tri Hành len lén rơi nước mắt.

Bác sĩ Ngô khẩn cấp liên hệ tổ chuyên gia.

Người bệnh cấp F ở Tinh Minh rất thưa thớt, kiểu cấp F có thể sinh hoạt bình thường như Túc Mạc lại càng là trường hợp đặc biệt. Báo cáo sức khỏe của cậu trong những năm qua luôn là bệnh án quan trọng cung cấp cho họ ý tưởng để đột phá loại bệnh nan y này. Trước kia họ tưởng rằng ánh rạng đông đã tới, không ngờ Túc Mạc chuyển biến tốt đẹp sau nửa năm lại đột ngột có dấu hiệu khác thường, mà cái khác thường này rất có thể sẽ phá vỡ mọi phán đoán ban đầu của họ.

"Mỗi lần kiểm tra, mức độ chịu đựng của cậu bé đều gia tăng."

"Nhưng tốc độ gia tăng này quá bất thường, trước đó không phát hiện à?"

"Có, vẫn luôn theo dõi tình trạng mà, cơ thể của cậu bé ấy chịu đựng được tốc độ này."

"Nhưng giờ rõ ràng đã biểu hiện khác thường, cơ thể bệnh nhân xuất hiện triệu chứng chảy máu ở nhiều mức độ, thậm chí còn chảy máu nội tạng."

"Có số liệu kiểm tra chưa?"

"Có ngay đây! Bên trung tâm số liệu đang tập hợp."

Não bộ sinh động ảnh hưởng tới các chỉ số khác của cơ thể. Trước kia chỉ tiêu tăng trưởng của Túc Mạc là gấp 4 lần người bình thường, mà giờ đã từ 4 thành 8, thậm chí vẫn đang tiếp tục tăng. Bác sĩ Ngô ngồi trong đám người, xung quanh là tiếng đồng nghiệp cãi cọ, ông nhìn màn hình chính giữa, góc trái trên cùng là ảnh chụp chứng minh ông đã thấy vô số lần.

Tấm ảnh này đã đổi rất nhiều lần, từ khi còn là một đứa trẻ bé nhỏ cho tới dáng vẻ thanh niên tuấn tú hiện giờ.

Nhiều năm ốm đau không đè sập đứa trẻ này, bác sĩ Ngô vẫn còn nhớ mỗi lần Túc Mạc cầm theo báo cáo bước vào phòng làm việc của ông. Cậu không tự ti cũng không oán trách, thậm chí còn hiếm khi để lộ cảm xúc tiêu cực. Ông đã tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân ở khoa chứng bệnh đặc thù, có người đau khổ muốn từ bỏ trị liệu, có người hấp hối giữ mạng... Nhưng đứa trẻ giống Túc Mạc lại là lần đầu ông gặp.

Bác sĩ Ngô vẫn nhớ thiếu niên ngồi ở đầu kia bàn làm việc của ông, lưng eo luôn thẳng, vẫn như bao ngày.

Lần đầu tiên gặp Túc Mạc, ông đã muốn giúp đứa bé này, để cậu có thể vui sướng thoải mái sống lâu thêm vài năm.

"Lão Ngô." Tiếng gọi bên cạnh kéo bác sĩ Ngô ra khỏi dòng suy nghĩ.

Bác sĩ Ngô sực tỉnh, hơi mệt mỏi trả lời: "Trước ngày hôm qua, tôi luôn theo dõi báo cáo số liệu cơ thể cậu bé, đúng thật là luôn gia tăng, cậu bé cũng báo với tôi là cơ thể có dấu hiệu chuyển biến tốt."

Không nên như vậy, Túc Mạc đáng lẽ đang dần khỏe lên, không nên đột ngột như thế, càng không nên xuất hiện chuyển biến xấu.

Ý nghĩ này tràn đầy tâm trí bác sĩ Ngô, ông bắt đầu nhớ lại các số liệu của Túc Mạc trong thời gian qua, cố gắng từ các chi tiết rất nhỏ đó tìm ra nguyên nhân bệnh trở nặng.

"Không có ca bệnh để so sánh, thật sự quá khó ra tay."

"Đúng vậy, Túc Mạc quá đặc biệt. Người bệnh cấp F tôi tiếp nhận giờ vẫn còn đang trong phòng cho bệnh nghiêm trọng, tình huống như Túc Mạc quả thực là một kì tích."

"Nếu không tìm ra nguyên nhân dẫn tới tăng trưởng bất thường, đứa bé này có thể sẽ sụp đổ."

"Liệu có liên quan tới tinh thần lực của thằng bé không? Túc Mạc tương đối đặc biệt, trong các ca bệnh hiện tại chỉ có thằng bé có tinh thần lực cao."

Người bệnh cấp F rất hiếm, mà hầu hết đều có tinh thần lực cấp E, thỉnh thoảng mới là D.

Nhưng tinh thần lực cấp S lại có thể chất cấp F như Túc Mạc chỉ có một.

"Tốc độ tăng tưởng ban đầu của Túc Mạc đã hơi khác với người thường, mà cái này là chúng ta suy đoán ra từ tinh thần lực cấp S của thằng bé."

"Từ lúc sinh ra tinh thần lực của Túc Mạc đã là cấp S, chưa từng xuất hiện vấn đề."

"Đúng rồi, mà tinh thần lực của cậu bé đã ổn định. Dựa theo suy đoán của chúng ta, loại tăng trưởng gấp đôi này không thể xuất hiện lại."

"Khi trưởng thành, tinh thần lực về cơ bản đã ổn định, tăng trưởng chút ít là bình thường, nhưng tốc độ tăng trưởng hiện tại của Túc Mạc không thể dùng giả thuyết tinh thần lực để kiểm tra nữa, quá bất hợp lí."

"Lúc trước cậu bé ấy cũng từng xuất hiện tình huống tinh thần lực tăng trưởng, nhưng nhanh chóng giảm xuống, cơ thể vẫn bình thường."

Bác sĩ Ngô đột nhiên nghĩ tới một chuyện: "Không chỉ có tăng trưởng... Tinh thần lực cấp S của Túc Mạc đã từng dao động."

Các bác sĩ khác đang thảo luận chợt im bặt, có người nhớ ra: "Tôi nhớ ông từng nhắc chuyện này."

Bác sĩ Ngô nói: "Lúc còn bé Túc Mạc từng suýt chết vì tinh thần lực dao động."

Bác sĩ chuyên khoa tinh thần lực trẻ em lập tức nói: "Ban đầu chỉ là đánh giá cấp bậc... Có làm kiểm tra tinh thần lực không?"

"Có, báo cáo đây rồi!"

Màn hình hiện lên tất cả các mục kiểm tra của Túc Mạc, bác sĩ Ngô quyết định mở mục tinh thần lực, thế là nhìn thấy đồ thị hình sóng vô cùng kì lạ ở dưới. Ông lập tức đưa báo cáo từ máy chữa bệnh tới trung tâm số liệu, tiến hành khôi phục: "Phân tích lại báo cáo số liệu tuần trước của cậu ấy, làm thêm một phần báo cáo mô phỏng tinh thần lực."

Y tá lập tức chạy đi làm.

Các bác sĩ khác thì xem những báo cáo còn lại

"Lão Ngô, chúng ta đã bỏ sót một vấn đề."

"Cái mà lần trước chúng ta thảo luận."

"Đúng... Chẳng lẽ là."

Bản đồ mô phỏng nhanh chóng được đưa tới, vẫn là dạng sóng kì lạ, ban đầu vẫn bình thường, nhưng khoảng cách trập trùng dần thu hẹp theo thời gian...

"Chẳng lẽ lại là." Bác sĩ Ngô vội xem các báo cáo khác, trong lòng run sợ: "Không có tiền lệ, chúng ta không thể biết thể chất tăng cấp sẽ có triệu chứng như thế nào... Đây là chuyện tốt, nhưng chưa chắc đã là chuyện tốt."

"Trước đó có đề cập tới vấn đề tinh thần lực của thằng bé. Gen rất khó nói, trước khi Túc Mạc ra đời, chúng ta cũng chưa từng gặp trường hợp tinh thần lực cấp S thể chất cấp F như thằng bé."

"Bởi vì đó là điều không thế, công dân tinh thần lực cấp S đăng kí với Tinh Minh có thể chất thấp nhất cũng là A, chưa bao giờ thấp hơn A."

"Có liên quan tới khôi phục, tốc độ khôi phục trước đó của Túc Mạc có liên quan mật thiết với tinh thần lực của thằng bé."

"Không phải là vấn đề, Túc Mạc đang khôi phục, đây có thể chính là quá trình lên cấp!"

...

Bác sĩ tổ chuyên khoa liên tục phân tích căn cứ vào tình trạng của Túc Mạc, tổng hợp bệnh án cũ của cậu, cuối cùng xác định một kết quả. Người nhà họ Túc biết chuyện thì lập tức chạy tới phòng bác sĩ Ngô, Túc Tri Hành nghe vậy sửng sốt: "Nghĩa là sao?"

"Chúng tôi tưởng Túc Mạc chỉ là trường hợp đặc biệt, nhưng thật ra vẫn còn một trường hợp khác. Cấp bậc tinh thần lực cao nhất của Tinh Minh hiện tại là S, nhưng trong cái bậc này lưu động rất nhiều giá trị, thế nên có S+ cũng có S-." Bác sĩ Ngô nói: "Giới hạn sàn của cấp S là cấp A, còn giới hạn trần là một con số chưa thể xác định. Chúng tôi đã ngược dòng tìm hiểu tới báo cáo sức khỏe khi Túc Mạc chào đời, kết luận sơ bộ là có thể Túc Mạc có tinh thần lực cấp S+, thậm chí đạt tới một con số vượt quá giới hạn trần của thể chất thằng bé, dẫn đến bất thường."

Phạm vi chịu đựng của con người có giới hạn, khi giới hạn đó bị đột phá, cơ thể sẽ chịu tổn thương.

"Đây là lí do hợp lí nhất để giải thích tại sao Túc Mạc có tinh thần lực cấp S mà thể chất lại là cấp F." Bác sĩ Ngô nói: "Có thể là tinh thần lực của Túc Mạc quá mạnh nên kéo sụp thể chất của chính mình. Thế nên hồi bé khi Túc Mạc xuất hiện triệu chứng tinh thần lực dao động, mà cấp F lúc bé quá yếu đuối, Túc Mạc mới suýt không chống đỡ được."

Trần Sơn Tuyết sợ hãi, bà vẫn nhớ như in tình trạng Túc Mạc khi ấy: "Con trai tôi gặp phải tình trạng giống năm đó sao... Cái tinh thần lực này không thể đè ép được ạ?"

Úc Trăn cũng đang nghe: "Cơ thể em ấy chưa chắc đã chịu được."

"Chúng tôi có thể dùng thuốc khống chế, nhưng vấn đề chính không phải là cái này." Bác sĩ Ngô nói: "Não bộ sinh động giúp thể chất Túc Mạc hồi phục, cũng đồng thời hồi phục tinh thần lực của thằng bé. Nhưng sau khi trưởng thành tinh thần lực thường sẽ ổn định, tình trạng tinh thần lực mạnh tới nỗi phá hỏng cơ thể như lúc Túc Mạc mới sinh sẽ không xuất hiện. Có điều dao động là bắt buộc phải có. Loại tình huống này chỉ có thể nói là do Túc Mạc khôi phục quá nhanh, và tổ chuyên gia của chúng tôi sau khi thảo luận đã xác định một việc."

"Có thể đây chính là cơ hội." Bác sĩ Ngô chân thành nói: "Chúng tôi nghĩ rằng thể chất tăng cấp là tăng cấp bình thường, nhưng trong kho dữ liệu hiện tại, Túc Mạc lại là trường hợp đầu tiên của thể chất cấp F xuất hiện tăng trưởng. Chúng tôi không thể xác định tiến độ lên cấp, nhưng số liệu hiện tại cho thấy cậu bé đang khỏe lên."

"Từ cấp F lên cấp E là chuyển biến tốt đẹp, nhưng Túc Mạc phải vượt qua được."

"Lúc này chúng tôi không thể dùng thuốc để khống chế, vì có thể sẽ dẫn tới tổn thương không thể xoay chuyển."

Nghe xong kết quả, Úc Trăn giải thích với Túc Mạc khi cậu tỉnh dậy. Trừ thỉnh thoảng chảy máu với đau đầu, Túc Mạc gần như không có dấu hiệu nào khác, cậu nghe xong cũng không có cảm giác gì, nghe lời khuyên của bác sĩ nằm viện quan sát.

Nhưng mọi chuyện đột ngột thay đổi ở ba ngày sau. Tình trạng của Túc Mạc không mấy lạc quan, toàn cơ thể cậu có triệu chứng chảy máu với mức độ khác nhau, sốt cao không ngừng, da và xương đều đau nhức. Túc Mạc lại tỉnh táo cảm nhận cơn đau này, cơn đau gấp trăm lần không ngừng giày xéo cơ thể cậu, như phá vỡ xương cốt rồi đắp nặn lại, thuốc giảm đau hiệu suất cao lại chỉ làm dịu được 1 2 tiếng.

Lên cấp đau đớn hơn tưởng tượng của cậu rất nhiều, Túc Mạc tỉnh táo tiếp nhận cơn đau này.

Ba mẹ và Úc Trăn đều xin nghỉ, mỗi khi Túc Mạc mở mắt đều có thể thấy bên cạnh có người, thời gian nằm trên giường bệnh trở nên dài đằng đẵng. Khi cậu đau đến mức không nói ra tiếng, bọn họ sẽ ở bên cạnh thủ thỉ kể cậu nghe những chuyện trong cuộc sống, kể những chủ đề cậu thấy hứng thú.

Dường như sợ cậu không chịu được, bên cạnh vẫn luôn có người.

Túc Mạc cảm thấy mình thật tệ, bị ốm mà cũng làm phiền nhiều người như vậy.

Nhưng cậu lại có chút vui, vì buổi tối ở phòng bệnh không chỉ còn một mình.

Bác sĩ Ngô và tổ chuyên khoa mỗi ngày đều đến, thuốc kê cho cậu chỉ có thể là thuốc bình thường, Túc Mạc cảm nhận được sự cẩn thận của các bác sĩ khi chạm vào cậu, cũng cảm nhận được cơn đau nhói theo cái chạm nhẹ đó. Căn cứ vào triệu chứng của Túc Mạc, các bác sĩ càng thêm khẳng định ý tưởng này, họ không thể can thiệp quá trình lên cấp, chỉ có thể tìm chút thuốc để giảm bớt cơn đau của Túc Mạc.

Tinh thần lực sinh động khiến cậu cực kì nhạy cảm với môi trường xung quanh. Ông bà ở khu dân cư tới thăm, nói chuyện với ba mẹ; bạn học và thầy giáo cũng tới, nhưng sợ quấy rầy cậu nên chỉ đứng bên ngoài phòng bệnh; cậu cũng thấy một người phụ nữ rất giống Úc Trăn, đi cùng bà Trình, mang tới cho cậu một bó hoa xinh đẹp...

Cậu thấy mẹ ở trong góc lau nước mắt, cũng thấy ba chạy đi chạy lại ngoài phòng bệnh, dường như già thêm mấy tuổi. Cũng thấy Úc Trăn, anh người yêu từ trước đến nay luôn âu phục giày da phong độ, giờ cà vạt cũng không đeo, sắc mặt mỏi mệt, ngày nào cũng dẫn theo một bác sĩ khác tới phòng bệnh của cậu.

Túc Mạc thấy hình như thị lực của mình tốt hơn rồi, cậu thấy được gốc râu chưa cạo sạch của Úc Trăn.

Thính lực cũng tốt hơn, có thể nghe được tiếng trò chuyện khe khẽ của các bác sĩ ở đằng xa.

Những biến hóa này Túc Mạc có thể cảm nhận được rất rõ, dù mỗi ngày cậu đều sống trong giày vò.

Lúc ngủ không yên, cậu nghĩ mình phải mau khỏe lại.

Lúc thấy ba mẹ gượng cười, cậu muốn mở miệng an ủi họ.

Lúc thấy Úc Trăn ngồi cạnh giường, cậu muốn nắm tay anh.

Túc Mạc cảm thấy thời gian dài đằng đẵng, dài tới mức khi cậu cho rằng mình sắp không chịu được nữa rồi, triệu chứng của cậu xuất hiện thuyên giảm.

Cơ thể bị tàn phá bùng lên sức sống trước nay chưa từng có, bắt đầu kiên cường tự chữa trị. Sau ba ngày, triệu chứng chảy máu và đau nhức đều dừng lại, tinh thần lực cũng ngừng dao động, dần bằng phẳng trở lại, khôi phục về trình độ cũ.

Bác sĩ Ngô mừng rỡ cầm báo cáo kiểm tra mới nhất vào phòng bệnh, thể chất của Túc Mạc đã từ cấp F lên cấp E, dù là tiêu chuẩn thấp nhất E-, cũng đủ làm mọi người nơm nớp lo sợ suốt hơn một tuần yên lòng.

Đau đớn rút đi, thể lực dần trở lại.

Ngày thứ 4 sau khi chỉ tiêu có xu hướng bình thường, cậu đã có thể dùng khoang chữa trị. Cấp F lên cấp E là một cái rãnh chưa từng gặp, nhưng nhảy được qua chính là ngày đêm khác biệt. Hầu hết máy chữa bệnh đều có cấp bậc cơ sở là cấp E, khi Túc Mạc ở cấp F, vì khả năng chịu đựng của cơ thể có hạn nên không thể sử dụng máy chữa bệnh. Giờ thể chất tăng trưởng, cậu đã có thể tiếp nhận.

Chuyện này với cậu mà nói là tin tốt, cũng chứng tỏ thời kì chữa trị dài dằng dặc này có thể dùng khoang trị liệu để giải quyết, bác sĩ cũng dễ nắm được mức độ khôi phục của cậu hơn. Đau đớn mấy ngày trước hóa thành mỏi mệt, sau khi thể chất lên cấp, Túc Mạc trở nên vừa lười vừa dễ buồn ngủ, không dậy nổi tinh thần, mỗi ngày chỉ muốn ngủ.

"Thế là bình thường." Bác sĩ Ngô nói: "Tinh thần lực sinh động khiến Túc Mạc luôn phải duy trì trạng thái cảnh giác cao độ, tạo thành gánh nặng, chỉ là giờ mới biểu hiện ra. Khoang trị liệu có thể giảm bớt gánh nặng trên cơ thể, nhưng mỏi mệt về mặt tinh thần thì còn cần một thời gian nữa mới khôi phục được."

Trần Sơn Tuyết yên tâm hơn: "Vậy có cần chú ý gì không bác sĩ?"

Bác sĩ Ngô nói: "Giờ Túc Mạc đã là thể chất cấp E, chị không cần quá lo lắng nữa."

"Chỉ là sẽ hay buồn ngủ, dễ mệt, có thể sẽ thích ngủ một thời gian."

Khi Túc Mạc mở mắt ra, đèn trong phòng bệnh đang để ánh sáng vàng cho giấc ngủ. Úc Trăn ngồi ở ghế sô pha cách đó không xa xử lý công việc. Màn hình quang não lơ lửng chợt sáng chợt tối, phản chiếu trên gương mặt của người đàn ông rõ nét. Cậu nhìn một hồi, hơi nghiêng đầu, muốn xem rõ hơn, nhưng động tác nhỏ này lại khiến Úc Trăn nhận ra.

Người đàn ông lập tức bỏ công việc xuống: "Sao thế? Em khó chịu ở đâu à?"

Túc Mạc khàn giọng: "... Em muốn xoay người."

Đêm nay Úc Trăn canh giường, anh khuyên ba mẹ Túc Mạc đi nghỉ, gác đêm cũng tranh thủ xử lý công việc. Đợt trước anh chỉ tập trung lo cho Túc Mạc, có vài việc không thể kéo dài nữa, đành phải làm vào lúc này.

Bé người yêu của anh gầy đi trông thấy, chút da thịt anh và Trần Sơn Tuyết cố gắng đút ăn sau lần lên cấp này đã biến mất.

Úc Trăn đỡ cậu nghiêng người, lại rót chút nước ấm cho cậu uống.

"... Anh, cho em mượn tay nắm chút đi." Túc Mạc uống nước xong nằm nghiêng, nhìn người đàn ông bên cạnh.

Úc Trăn cẩn thận đặt tay cậu vào lòng bàn tay mình: "Ngón tay còn đau không?"

"Không đau." Tiếng Túc Mạc rất khẽ: "Buồn ngủ."

Túc Mạc đã ngủ hết một ngày, Úc Trăn còn tưởng cậu tỉnh rồi, xem ra anh đã nghĩ nhiều. Bàn tay đang nằm trong lòng bàn tay anh chẳng ngoan gì hết, kẻ đầu sỏ đã nhắm mắt, tay lại nghịch ngợm, ngón tay liên tục cào vào lòng bàn tay anh.

Úc Trăn khống chế sức nhè nhẹ nắm lấy tay cậu, nhỏ giọng hỏi: "Không phải buồn ngủ rồi à?"

"... Không muốn nhúc nhích." Túc Mạc không mở mắt, thì thầm: "Anh tới gần thêm chút đi, em muốn nói chuyện này."

Úc Trăn tưởng là cậu muốn nói gì đó, nghiêng người đưa mặt tới gần, ai ngờ nhóc con lại hơi dùng sức, hôn lên mặt anh một cái.

"Lâu lắm rồi không hôn anh." Túc Mạc mở mắt ra: "Anh cũng không hôn em."

Úc Trăn nhìn gương mặt người yêu dưới ánh đèn, hơi xích lại gần môi cậu, nhẹ nhàng hôn.

Giọng Túc Mạc khàn khàn: "Hôn thêm mấy cái nữa đi?'

"Không buồn ngủ à?" Úc Trăn lại hôn một cái.

Túc Mạc buồn ngủ nhắm mắt lại, vẫn không quên đáp lại bạn trai khi hôn, càng về sau giọng cậu càng nhỏ, rồi thiếp đi trước mặt Úc Trăn. Lúc ngủ, tay vẫn không quên nắm tay Úc Trăn, năm ngón khép lại, vòng lấy đầu ngón tay anh.

Tốc độ khôi phục sau khi lên cấp không giống trước, không tới nửa tháng, Túc Mạc về cơ bản đã khỏe hẳn.

Thể chất lên cấp mang lại cảm giác cực rõ rệt với Túc Mạc, ba mẹ vẫn lo lắng muốn cậu nằm viện thêm vài ngày. Túc Mạc phải uống ít thuốc hơn, bác sĩ Ngô nói chỉ cần uống thêm một thời gian để quan sát. Cậu mới từ cấp F lên cấp E, vẫn khác với cấp E bình thường, cái gì cần chú ý vẫn phải chú ý.

"Đang xem gì thế?" Úc Trăn ngồi xuống cạnh cậu.

Hôm nay Túc Mạc mới được cho phép lấy về quang não, vừa cầm đã sốt ruột lên mạng mua đồ.

Nhạc Nhạc nói: "Túc Mạc đang mua máy đăng nhập!"

"Máy đăng nhập có thể vào Tinh Võng." Đúng là Túc Mạc đang xem các mẫu máy đăng nhập, không chỉ có vậy, mấy cái máy trong phòng thí nghiệm của cậu cũng phải đổi. Cậu khác xưa rồi, cấp E có thể làm rất nhiều việc.

Úc Trăn hỏi: "Mẫu nào?"

"Em muốn mua cái chức năng đầy đủ nhất." Túc Mạc giơ quang não cho anh xem, máy đăng nhập của tập đoàn Thương Khung, cấp E.

Úc Trăn cạn lời: "Bạn trai có đầy đủ hơn, mấy hôm nữa đưa cho em."

"Ừ nhỉ."

Túc Mạc thoát khỏi giao diện, Úc Trăn giờ mới thấy trong xe hàng của cậu có đủ loại máy móc, máy thí nghiệm, máy chơi game... Có cả game cho nhi đồng.

Úc Trăn không nhịn được lại nói: "Cửa hàng quang não bán ít đồ, chức năng cũng không đầy đủ. Quang não của anh có thể vào Tinh Võng, cửa hàng bên đó có nhiều hơn, rất nhiều máy móc cũng có trong cửa hàng của Thương Khung, em cứ đọc mẫu đi, anh đặt mua cho."

Nhạc Nhạc: "Túc Mạc! Để vào Tinh Võng cần đổi quang não!"

Túc Mạc nhớ ra: "Đúng, đổi cả quang não nữa."

Úc Trăn thuận tay ấn mở mục quang não, đặt cho cậu mẫu mới nhất: "Còn gì nữa không?"

Nhạc Nhạc: "Còn hệ thống game giả lập kia nữa, cái mà hồi bé cậu luôn muốn có ấy, tớ xem rồi, giờ giảm giá còn có 3%, siêu rẻ."

Túc Mạc: "!"

Hồi bé luôn muốn có...?

Cái tay đang mua sắm của Úc Trăn khựng lại: "Hệ thống game gì?"

Nhạc Nhạc đọc tên.

Úc Trăn: "..."

Ok, cái này Thương Khung không có.

Hay nói đúng hơn là thứ này 5 năm trước đã ngừng sản xuất, giờ đang được bán phá giá dọn kho.

Mua rất nhiều máy móc nhưng chưa thể sử dụng, Túc Mạc vẫn phải nằm viện, đồ đạc gửi hết về nhà. Đặt đơn xong, Túc Mạc mới bắt đầu xử lý tin nhắn trong lúc mình nằm viện. Cậu trả lời mấy cái có thể trả lời, sau đó mới xem một đống tin nhắn từ bạn trong game. Úc Trăn lấy lí do cậu có việc phải ra ngoài một tháng, tuy đám Hồng Quả Quả rất thắc mắc làm gì mà không thể mang theo quang não, nhưng cũng không hỏi.

Tin nhắn trong nhóm chat game thật sự quá nhiều, Túc Mạc không đọc được hết, tag cậu cũng nhiều, cậu dứt khoát không đọc.

Đi thẳng xuống xem tin nhắn mới nhất thì thấy nhóm chat đang thảo luận hội gặp mặt hôm thứ 7 này. Túc Mạc mới giật mình nhận ra, cậu nằm viện lâu như vậy, chớp mắt đã sắp tới hội gặp mặt rồi.

Hội gặp mặt vào thứ 7, hôm nay là thứ 2, còn 5 ngày nữa. Cậu hỏi Úc Trăn: "Chừng nào thì em ra viện được?"

"Nếu tất cả chỉ tiêu đều bình thường thì chắc là hai ngày nữa." Úc Trăn nghe vậy ngẩng lên nhìn cậu: "Có việc gì à?"

Túc Mạc chỉ vào màn hình quang não: "Thứ 7 em muốn tham gia hội gặp mặt."

Hai ngày nữa, vậy kịp.

-Apple: Tối thứ 6 có ai không?

-Hỏa Thụ Ngân Hoa: Không, sáng thứ 7 tôi mới tới.

-Quẻ Không Đồng Nhất: Trên diễn đàn có danh sách hoạt động rồi, lần này tổ chức nhiều thật.

-Sữa Bò Trộn Mướp Đắng: À còn livestream trên Tinh Võng đó, ai không muốn bị quay thì nhớ đội mũ hoặc đeo khẩu trang.

-Ngô Liêu: Xin bên kia censor cho là được rồi, nghe nói nhà phát hành cung cấp dịch vụ này mà.

-Tiểu Hồng Quả Nhận Mua Hộ Toàn Server: ... Thôi.

-Apple: Mày mà censor thì tránh xa tao ra.

-Ngô Liêu: Tao làm gì mày?

-Một Trái Dưa Hấu Siêu Ngon: Bọn này sợ đi chung với mày sẽ thành kênh an ninh.

-Đạp Vân Trung: Có bao nhiêu người đi vậy? Điểm danh đi, đến lúc đó nhóm mình cũng tụ tập, để tôi tạo danh sách.

Đạp Vân Trung tạo danh sách người tham gia tụ họp, cả đám lập tức nhấn nút gia nhập.

Cũng không lâu lắm, lại có hai thông báo hiện lên.

Momo gia nhập tụ họp nhóm.

Momo trong tụ họp nhóm thêm 'Quy Chân Phản Phác'.

Cả đám: ?

-Ngô Liêu: Vãi chưởng! Đại Ma Vương!

-Momo: ? Đừng gọi linh tinh.

Thấy Momo nổi lên, càng có thêm nhiều người gia nhập cuộc trò chuyện.

-Tiểu Hồng Quả Nhận Mua Hộ Toàn Server: Người lặn xuống nước đã sống dậy!

-Apple: ID này tự dưng xa lạ quá.

-Chuối Tiêu Già: Đại Ma Vương tới rồi sao?

-Một Trái Dưa Hấu Siêu Ngon: Ma quỷ tới rồi.

-Momo: ?

Úc Trăn thấy vẻ mặt Túc Mạc có vẻ kì lạ, nghi hoặc: "Sao vậy?"

Túc Mạc cau mày: "Họ cứ nói linh tinh gì ấy."

-Apple: Nhìn thế này là biết đợt vừa rồi đúng là không động vào quang não.

-Hỏa Thụ Ngân Hoa: Đâu chỉ không động vào quang não, hơn nửa tháng rồi, ra luôn tập 2 rồi.

-Chuối Tiêu Già: Tập 3 tối nay ra này.

-Tiểu Hồng Quả Nhận Mua Hộ Toàn Server: Nhìn vẻ mặt này là biết đại ca tui vẫn chưa leo xong lầu.

-Streamer Thanh Phong Ưu Tú: @ Momo cho anh cái link này.

Túc Mạc còn chưa nhấn vào đã thấy tiêu đề.

[Tới mau!!! Nhà phát hành nhả video rồi! Có cả ghi âm nội bộ của trận cướp đoạt nữa! Lẹ lên!!!]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214
Tiến »